chắc là…… Ô ô……” Nàng ta khóc không hề có hình tượng, đồng thời còn không quên một tay túm cổ tay nàng, một hồi lâu mới dần dần ngừng nước mắt, thút thít nói:“Được, nhưng thật tò mò, mạch tượng của tiểu thư vững vàng, không giống như người trúng độc.”
Cẩm Dạ giật mình, nhỏ giọng nói:“Thật không?” Chẳng lẽ độc này ẩn núp ở chỗ sâu trong? Nghĩ lại lại thấy không đúng, họ Nghiêm kia sao có thể có tâm tình vui đùa với nàng, nếu không trúng độc hắn không có khả năng dễ dàng để nàng rời đi như thế.
“Em cũng không dám xác định.” Sơ Tình bỗng nhiên lại uể oải nói:“Em không thông y thuật, chỉ biết chút da lông, từng nghe đại phu nói nếu độc nhập da thịt, mạch sẽ mỏng manh, độc nhập tận xương, mạch sẽ mạnh mẽ, độc nhập tim phổi, ắt mạch rối loạn.”
Cẩm Dạ có chút đăm chiêu, nếu đúng như lời Sơ Tình, giờ phút này không rõ ràng độc ở đâu, cho dù muốn bức nó ra cũng không được, chỉ sợ độc thiếu nguyệt này là ngoại lệ, ngày thường ẩn giấu dưới biểu tượng bình tĩnh, vừa đến nửa đêm sẽ nhân thời cơ mà động.
“Tiểu thư.” Thấy đối phương ngẩn người, Sơ Tình không khỏi kéo tay áo nàng.
Cẩm Dạ lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn lên vành trăng tròn kia, hạ quyết định:“Về phủ.” Là họa thì tránh không khỏi, chẳng qua nàng tin tưởng có thể chịu đựng, nếu thực không được, cũng chỉ có thể tính cách khác……
Hai người cùng nhau rời đi, dưới ánh trăng kéo ra hai chiếc bóng thật dài.
Đi được trăm bước, cảm giác nóng giật trên lưng Cẩm Dạ càng lúc càng rõ ràng, loại cảm giác không khoẻ này làm nàng không tự giác thả chậm cước bộ, cuối cùng không nhịn được lấy tay sờ sờ, đầu ngón tay chạm vào trong chớp mắt lại ngoài ý muốn là cảm giác lạnh lẽo đến xương, hoàn toàn không có độ ấm cực nóng như mình tưởng.
Vì cái gì lại như vậy?
Nàng trừng to mắt, âm thầm kinh ngạc.
“Tiểu thư, có phải không thoải mái hay không?” Sơ Tình nghiêng đầu, căng thẳng hoang mang lo sợ: “Mau chút tìm đại phu mới được…… Nhưng cỗ kiệu lão gia để lại cho chúng ta cũng không cánh mà bay, không bằng, em cõng người đi!”
Cẩm Dạ miễn cưỡng mỉm cười:“Không cần, ta chỉ đang suy nghĩ, con đường này hơi xa, không biết phải đi tới khi nào mới có thể về nhà.”
Sơ Tình cắn môi dưới, khuôn mặt u sầu, sau một lúc lâu khóe mắt đột nhiên liếc thấy cái gì, vui vẻ nói:“Tiểu thư người nhìn xem!”
Cẩm Dạ nhìn theo đầu ngón tay nàng, thấy cuối con đường bỗng dưng xuất hiện một chiếc xe ngựa, ước chừng thấy rõ dáng vẻ cổ xưa, thùng xe thậm chí run rẩy lay động theo tốc độ, không nhanh không chậm chạy về phía các nàng.
Cẩm Dạ lại lần nữa giật mình, thật là trùng hợp, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.
Sơ Tình chạy ra phía trước, vung hai tay, hô lớn:“Vị đại ca này…… Vị đại ca này…… Mời huynh dừng lại một chút.”
Con ngựa hí to một tiếng, đứng ở giữa đường.
Xa phu đánh xe một thân quần áo đen, khuôn mặt trẻ tuổi, vẻ mặt nghiêm túc, đuôi lông mày mang theo một chút lãnh ý, làm người ta không rét mà run. Hắn kéo dây cương, nhẹ nhàng liếc hai người một cái sau thản nhiên nói:“Muốn nhờ xe?”
Cẩm Dạ ngăn lại nha hoàn đang muốn trả lời, cười nói:“Chúng ta muốn đi ngoại ô thành bắc, nếu không tiện đường thì thôi.”
Người mặc áo đen lạnh như băng nói:“Ta đúng là muốn đi thành bắc.”
“Vậy làm phiền.” Sơ Tình không ngừng nói lời cảm tạ, một bước nhảy lên xe ngựa, vươn tay cho Cẩm Dạ:“Tiểu thư, mau lên đây.”
Cẩm Dạ bất động, không dấu vết lại nhìn xa phu vài lần, ý vị như vậy, thể trạng như vậy, nhìn thế nào cũng không giống xa phu .
Người mặc áo đen không kiên nhẫn:“Cô nương, là người mù cũng nhìn ra được lúc trước cô gặp nạn, ta xuất phát từ lòng tốt giúp cô một phen, nếu cô hoài nghi thì có thể rời đi, không cần đứng ở chỗ này lãng phí thời gian.”
Lúc này Cẩm Dạ mới phúc thân, mặt giãn ra nói:“Đa tạ.”
Xe ngựa một lần nữa bôn chạy, Sơ Tình cẩn thận đóng cửa xe, an ủi nói:“Tiểu thư, nhịn một chút, rất nhanh sẽ về nhà .”
Sơ Tình thay nàng chỉnh lại góc áo, dịu dàng nói:“Tiểu thư nói đi.”
“Em đánh thắng Tích Kì như thế nào? Võ công của em còn chưa đủ để ứng phó hắn……” Nói xong, nàng lại nói:“Chẳng lẽ là tên đầu gỗ kia cố ý buông tha?” Thật lòng mà nói, đi theo loại người như Nghiêm Tử Trạm, lòng dạ Tích Kì quả thật quá mềm……
Sơ Tình vén ống tay áo, trầm ngâm nửa khắc nói:“Lúc ấy em đi ra ngoài thay tiểu thư lấy quần áo liền phát hiện có người đi theo, đợi khi quay đầu thấy rõ người tới, hắn liền nhanh chóng tới gần động thủ với em, chưa quá mười lăm chiêu em đã rơi xuống hạ phong. Có điều không ngờ được…… có lẽ là kẻ thù của người nọ đi, cư nhiên bỗng dưng xuất hiện, bắn một mũi tên sau đã không thấy bóng người.” Nàng cố gắng hồi tưởng cảnh tượng lúc đó :“Hình như là một người đàn ông che mặt, mà tên kia hình như tẩm chút mê dược, chẳng bao lâu Tích Kì liền bất tỉnh nhân sự ……”
Cẩm Dạ nhướn mày, còn có cứu tinh, thực làm người ta ngoài ý muốn.
Sơ Tình tới gần, cởi ra áo ngoài của mình phủ thêm cho đối phương:“Được rồi được rồi, tiểu thư đừng phí tâm tư nữa, trước mắt giải độc chữa thương mới là chuyện quan trọng, ngủ một giấc cho tốt.”
Vẻ mặt Cẩm Dạ cổ quái, đẩy tay nàng ra nói:“Em không thấy rất nóng sao?”
Sơ Tình buồn bực nói:“Sao có thể nóng chứ, thời tiết ngoài thành vốn hơi lạnh, dáng vẻ này của tiểu thư rất giống như từ trong nước lao lên, bị gió đêm thổi lâu như vậy, còn không phủ thêm quần áo, còn không sợ bị cảm lạnh .”
Cẩm Dạ soạt một tiếng ngồi dậy, sau đó túm tay nha hoàn:“Sơ Tình, em giúp ta nhìn xem được không.” Nàng quay lưng lại, cởi quần áo ra.
“Tiểu thư người……” Sơ Tình sững lại, tới gần nhìn tấm lưng đối phương dần dần lõa lồ, hồ nghi nói:“Làm sao vậy, người muốn cho em xem cái gì?” Trừ bỏ làn da trơn bóng hơn vài miệng vết thương ở ngoài, không còn chỗ đặc biệt nào khác.
Cẩm Dạ một tay đem toàn bộ tóc dài vén lên, quay đầu nói:“Em xác định sao? Vì sao ta vẫn cảm thấy nơi đó vừa nóng vừa rát, có thể là dấu hiệu độc phát hay không?” Nàng vươn tay ra sau, không ngờ lại chạm tới miệng vết thương, đau không thở nổi:“Ai, hình như còn đau muốn chết.”
Sơ Tình tức giận nói:“Tiểu thư, đừng nghi thần nghi quỷ, trên lưng người bị chút thương ngoài da, sao mà không đau cho được.” Nàng không khỏi phân trần thay đối phương mặc quần áo.
Cẩm Dạ nghĩ nghĩ, lại nhìn ngón tay vừa tiếp xúc với miệng vết thương, đầu ngón tay ngoại trừ vết máu còn có chút niêm dịch màu nâu, lại nhớ lại nước trong dược trì kia, thế này mới cười cười:“Có lẽ là ta lo lắng quá.” Chắc là mới vừa rồi chiến đấu bị đá vụn dưới đáy ao làm bị thương, rồi sau đó dược thủy dính vào, mới có thể dẫn phát ra phán đoán vô căn cứ như vậy.
“Còn có một chuyện nữa.” Sơ Tình hoài nghi híp mắt:“Sao họ Nghiêm kia lại mang theo độc dược tùy thân?”
Cẩm Dạ sửng sốt, đối phương hoài nghi không phải không có lý, cũng là đến dược trì ngâm mình tắm, tất nhiên không mặc quần áo. Vì thế…… viên thuốc kia dấu ở nơi nào? Tắc ở trong miệng cũng không sợ độc chết chính mình sao?
“Nguy rồi.” Nàng ảo não thở dài, mình lòng như lửa đốt đã bị lừa, quên đi thói hư tật xấu của tên kia, hắn dễ dàng ngầm đồng ý cho mình rời đi như vậy, nhất định là vì không mang nhiều thủ vệ cho lắm, cứ việc không thể xác định, nhưng theo suy tính trước mắt, thuốc này tám phần không có độc tính.
Quả thật là thông minh bị thông minh lừa, nàng xưa nay tự xưng mình anh minh, đụng tới người đàn ông giảo hoạt đáng giận kia, lại chỉ như con ruồi mất đầu bị lừa một lần, hai đấm không tự giác nắm chặt, nàng hối hận đến mức ruột quặn lại ……
Sơ Tình chậc lưỡi, lại nói:“Còn nữa, Nghiêm đại nhân kia chẳng phải không biết võ sao? Sao có thể bắt tiểu thư ăn độc dược?”
“……” Mặt Cẩm Dạ lập tức đỏ bừng, tức giận xoay người đi;“Sơ Tình em thực nhiều chuyện, đừng hỏi nữa, ta muốn nghỉ ngơi một lát.”