“Ta còn chưa rõ, cha để ta tới dược trì này có dụng ý gì.” Cẩm Dạ nằm trên ghế gỗ, trên người chỉ mặc một tấm áo đơn, vai phải cùng cánh tay lộ ra bên ngoài, dưới bờ vai mượt mà oánh bạch là vết thương dữ tợn, nửa mới nửa cũ, phía trên còn bao trùm một lớp vảy già đỏ sậm.
Sơ Tình đang cầm bát ngọc, dùng vải bông dính thuốc mỡ màu đen bên trong, cẩn thận bôi lên miệng vết thương thay nàng, nhẹ giọng nói:“Có lẽ là lão gia nhìn thấy tiểu thư bị thương, mới mang người tới thánh địa này.”
“Không có khả năng.” Cẩm Dạ lắc đầu nói:“Cha ta xưa nay sơ ý, quyết không có khả năng phát hiện ra điều lạ…… Em còn nhớ hay không, mới vừa rồi ở cửa, chủ nhân dược trì thái độ kiên quyết, nói là người bình thường không thể vào, sau đó không biết cha ta thần thần bí bí cho hắn xem gì đó, người nọ bỗng nhiên thoải mái, thậm chí còn phái hai tiểu tỳ ở bên hầu hạ.”
Nói xong xoay mình, nhìn một cô gái đang vội vàng vung thứ bột phấn gì đó không biết tên vào trong dược trì, về phần một vị khác, tắc cung kính ôm sa y tuyết trắng, lẳng lặng đứng một bên.
Cẩm Dạ thở dài:“Ta nghĩ, nơi này tuyệt đối có lai lịch không nhỏ.” Hoa lệ như vậy, tuy nói là suối nước nóng thiên nhiên, nhưng trước đó khi đi qua khố phòng đã nhìn thấy nơi đó chất đầy dược liệu trân quý, nói vậy đều là phụ liệu dùng để cho vào nước suối. Đương nhiên, kỳ thật những thứ đó vẫn chưa làm nàng kinh hãi, chân chính cổ quái là, phí tổn cao như vậy, cư nhiên không thu khách nhân một xu!
Thật sự là không thể tưởng tượng được ……
“Lời nói của tiểu thư rất đúng.” Sơ Tình gật đầu, bỗng nhiên lại nghĩ tới cái gì, thử nói:“Lát nữa tiểu thư thay đồ bôi thuốc xong, em có phải đi trước hay không?”
Cẩm Dạ hơi hơi kinh ngạc:“Sao, em có việc gì thế? Nếu có việc thì đi trước cũng không sao.”
Sơ Tình cúi đầu nghiêm mặt, muốn nói lại thôi.
Cẩm Dạ biết vậy nên hơi ngoài ý muốn, nha đầu kia luôn luôn ở bên người mình, gần như như hình với bóng, ít khi có yêu cầu như thế, còn nữa, tính cách nàng sang sảng, mặc dù bề ngoài lãnh diễm, nhưng là người thẳng tính, có cái gì thì nói cái đó, chưa từng thấy dáng vẻ ấp a ấp úng như bây giờ.
“Em có điều gì khó nói sao?” Nàng chậm rãi mở miệng, ngầm có ý thân thiết.
Sơ Tình buông bát, bình tĩnh nhìn Cẩm Dạ, do dự một hồi lâu cuối cùng không nhịn được nói:“Trước khi đi lão gia ngàn dặn vạn dặn, bảo em cần phải rời đi sau khi thay người bôi thuốc, nói là muốn cho người có thời gian im lặng một mình.”
“……” Lần này đến phiên Cẩm Dạ trầm mặc, đây là lần đầu tiên nàng không hiểu suy nghĩ của cha, ngày thường người ấy thành thật như tờ giấy trắng, sao lại bỗng nhiên làm cho nha hoàn bên người của nàng rời đi, theo như ý nghĩ của ông ấy, nên hận không thể phái hai ba người bảo vệ con gái mới đúng.
“Tiểu thư, em lo lắng cho người.” Sơ Tình chần chừ, nhưng cố tình mình lại đáp ứng lão gia rồi, cũng không nên làm một người thất tín, thật sự là hai bên đều khó.
Cẩm Dạ nhìn ra đối phương khó xử, khẽ cười nói:“Cha nói để ta một mình lẳng lặng, vậy em đi ra gian ngoài đi, như vậy cũng không tính là vi phạm hứa hẹn.” Nói xong liền đứng dậy, tỳ nữ bên cạnh nhanh chóng chào đón, thay nàng rút đi áo trong.
Sơ Tình thả lỏng một hơi:“Vẫn là tiểu thư nghĩ chu đáo.” Nói xong, nàng tiếp nhận sa y trên tay tỳ nữ, nói:“Ta làm là được, các ngươi đều đi ra ngoài đi.”
“Vâng.” Hai người theo phân phó lui ra.
Cẩm Dạ sờ sờ vải dệt mỏng như cánh ve kia, hiếu kỳ nói:“Nghe tỳ nữ giới thiệu, vật này dệt từ sợi tơ do con nhện nhả ra ở vùng biên cảnh, con nhện kia là trăm độc chi vương, nhưng sợi tơ này lại có hiệu quả trị liệu chữa khỏi ngoại thương, không biết lời này có phải thật hay không.”
“Thử xem sẽ biết.” Sơ Tình đi tới phía sau nàng, vừa nâng tay đã bị ngăn lại.
Cẩm Dạ khó được đỏ mặt, nói quanh co:“Không cần cởi yếm ra, dù sao vết thương của ta chỉ có trên cánh tay phải cùng bắp đùi, ngực bụng không tiếp xúc với nước suối cũng không sao cả.”
Sơ Tình sửng sốt, sau đó cười hì hì trêu ghẹo nói:“Tiểu thư chỉ có lúc này mới giống một khuê nữ bình thường.”
“Vậy em nói xem, thường ngày ta giống cái gì?” Cẩm Dạ tức giận gõ trán nàng ta một chút.
Sơ Tình ôm đầu, nhanh chóng chạy đi, tiếng cười không ngừng tràn ra khóe môi:“Bình thường sao, bình thường hoàn toàn là sói đội lốt cừu……” Chạy ra vài bước sau lại quay đầu lại, nhìn dáng vẻ tiểu thư nhà mình giả vờ tức giận, lúc này mới thu hồi ý cười:“Được rồi được rồi, không đùa nữa, tiểu thư mau xuống ao đi, em chờ ngay bên ngoài, có chuyện gì thì gọi em một tiếng.”
Cẩm Dạ lên tiếng, khoác sa y bó sát người, đầu tiên là dò xét độ nóng của nước, sau đó mới thả lỏng đem hơn nửa thân mình tẩm vào trong nước, cảm giác ấm nóng nhanh chóng lan tràn toàn thân, cùng với hơi nước lượn lờ bay lên và mùi dược liệu, hình như miệng vết thương vốn âm ỉ đau cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.
Nàng thoải mái than nhẹ một tiếng, nhu nhu cổ, bắt đầu thưởng thức phong cảnh quanh mình……
Sườn trong của ao vốn là nham thạch lại được thay thế bằng mặt đá trơn nhẵn, cuối ao là một chiếc đầu rồng điêu khắc từ phỉ thúy, có vòi nước trong phun ra, từ miệng rồng chảy xuôi xuống. Phia cuối bên tay trái vẫn là thạch bích, bên trên có cây đèn bằng ngọc lưu ly, mà tay phải là một tấm bình phong sơn thủy thật lớn, nét bút phiêu dật, ý cảnh duy mĩ.
Xem ra là nguyên bản một cái ao bị chia làm hai nửa……
Nhận thấy được điểm ấy sau, không hiểu sao Cẩm Dạ liền trở nên lo lắng, không biết bình phong này có bền chắc hay không, lỡ may đổ một cái thì làm sao bây giờ, nghiêm trọng hơn một chút, nếu bên cạnh vào là đàn ông…… Nàng không tự chủ được nhíu nhíu mày, quả thực làm cho người ta ngẫm lại liền khó có thể chịu được, may mà trước mắt không có khách nhân nào khác, mới có thể tự tại như vậy.
Bất đắc dĩ ông trời không cho nàng như ý, nàng bên này còn đang may mắn, chỉ một lát đã có tiếng bước chân vang lên, sau đó là tiếng nói mềm mại của cô gái: “Đại nhân, nô tỳ thay ngài cởi áo.”
Cẩm Dạ đột nhiên trừng to mắt, được gọi đại nhân tất nhiên là đàn ông, trước mắt mình đang áo rách quần manh, mặc dù có bình phong cách xa nhau cũng đủ làm cho nàng bất an lo sợ, vì thế không thể tiếp tục chờ đợi, nàng xoay người đưa lưng về phía bình phong, bắt đầu nhỏ giọng gọi với ra ngoài cửa:“Sơ Tình, Sơ Tình, em có ở đó không?” Sau một lúc lâu không đợi được trả lời, nàng lại tăng thêm giọng:“Sơ Tình, mau chút tiến vào.”
Sau một lúc lâu, ngữ điệu quen thuộc truyền đến:“Tiểu thư, làm sao vậy?”
Cẩm Dạ nhẹ giọng nói:“Có chút choáng váng đầu, không muốn ngâm nữa, em giúp ta đem quần áo tắm rửa mang vào đây.”
“Vâng.”
Trong thời gian chờ đợi, Cẩm Dạ bỗng nhiên nghe được cách vách lại vang lên tiếng bước chân vội vã, sau đó thật lâu cũng không thấy động tĩnh, bên tai chỉ có tiếng hô hấp của chính mình cùng tiếng nước, không còn gì khác, thời gian giống như dừng lại, không gian này yên tĩnh đáng sợ. Mà cũng không biết Sơ Tình làm sao vậy, lấy bộ quần áo thôi, lại chậm chạp không đến……
Nàng nhẫn nại tính tình sau một hồi lâu, không nhịn được lại gọi:“Sơ Tình, đã được chưa!”
Không khí quỷ dị, trả lời nàng chỉ có tiếng vang của chính mình.
Cẩm Dạ ẩn ẩn có chút bất an, ghé vào bên cạnh ao, vươn dài tay định lấy bộ quần áo ban đầu thay ra, ngón tay còn chưa chạm vào vải dệt, phía sau đã truyền đến tiếng phanh nổ.
Bức bình phong kia bị người ta dùng một cước đá văng, lập tức có tiếng đàn ông trong trẻo nhưng lạnh lùng nhàn nhạt truyền đến –
“Không nghĩ tới nhanh như vậy chúng ta lại thấy mặt.”.
Giọng nói của người tới đối với nàng mà nói không coi là xa lạ, thản nhiên mà nói, nếu hôm nay đổi thành người khác, nghe âm điệu triền miên thản nhiên trong trẻo như thế sẽ làm lỗ tai thực hưởng thụ, nhưng giờ phút này Cẩm Dạ lại hận không thể ngụp đầu xuống dược trì, tốt nhất khi ngẩng đầu lên lần nữa có thể phát hiện đây chỉ là một giấc mộng mà thôi, còn vị huynh đài mà đời này nàng không muốn gặp nhất kia sẽ biến mất không thấy.
Lúc này mới thật sự hiểu được, cái gọi là oan gia ngõ hẹp, ước chừng chính là ý tứ này.
Ông trời thích chọc ghẹo nàng, bất đắc dĩ lại nghĩ tới câu oan oan tương báo đến khi nào, nếu bây giờ nàng ngẩng đầu nói ra câu danh ngôn này, kết cục có thể đỡ……hay không.
Nước trong dược trì dường như tăng nhiệt độ trong nháy mắt, hơi nước tràn ngập không xua đi được, Cẩm Dạ trợn to đôi mắt, trong lòng như có sợi dây vô hình, từng chút từng chút một bị kéo căng, cuối cùng áp chế nàng không thể thở nổi. Nàng cố gắng cắn môi áp chế bất an, nửa nằm ở cạnh bờ ao, vẫn muốn làm chút nỗ lực cuối cùng:“Ngươi, ngươi là kẻ háo sắc ở đâu đến đây, vô lễ xâm nhập như vậy, mau cút đi! Nếu không cút ta sẽ gọi người !”
Úp mặt vào hai lòng bàn tay, nàng khóc nửa là thương tâm nửa là tức giận.
Đối phương cũng không thương tiếc, khẽ cười nói: “Sao vậy, mới ba ngày không gặp đã không nhớ rõ sao?” Lần này là vui đùa, đáng tiếc giọng nói hỗn loạn lãnh liệt mang cảm giác áp bách, nghe vào trong tai Cẩm Dạ càng cảm thấy ảo não.
Xem ra kiếp nạn hôm nay tất nhiên không thể tránh khỏi, nàng thu hồi hư tình giả ý, chậm rãi nói: “Nghiêm đại nhân, đã lâu không gặp, tiểu nữ đối với ngươi thật đúng là nhớ mãi không quên.” Nâng tay đem làn tóc dài buông ở trước ngực vắt đến sau lưng, để chắn trạng thái quẫn bách áo rách quần manh kia, nàng vừa tính toán khoảng cách đến đối phương không khỏi lại oán thầm trong lòng vì đàn bà con gái không tiện, nếu là đàn ông, tất nhiên có thể cứ như vậy chạy ra, dù sao cũng không cần để ý ánh mắt người qua đường.
“Xem ra thù mới hận cũ, lại thêm một món nợ.” Người nào đó cười chế nhạo, lại chậm rãi bổ sung: “Có điều ta nghĩ, thêm món nợ mới này, cô nên mất mạng.”
Cẩm Dạ hô hấp cứng lại, ngón tay bấu vào vách ao bởi vì căng thẳng hơi hơi phát run.
Tiếp theo, nàng không thể nhẫn nại cục diện bị động này được nữa, phân rõ vị trí hắn đang đứng một phen, lập tức xoay người một tay che mặt một tay xoay lại, hung hăng đập vào mặt nước, chất lỏng trong dược trì đột nhiên hóa thành rồng nước, từ gần tới xa dâng lên hướng về bên kia.
Kêu rên trong dự kiến vang lên.
Trong nháy mắt, Cẩm Dạ cũng không thể kịp nghĩ gì nữa, thừa dịp người ta bị nước ao mãnh liệt kích thích mờ ánh mắt hết sức nhanh chóng đứng dậy, điểm mũi chân trên mặt nước mượn lực, toát ra lao tới gần hắn.
“Tích……”
“Tích cái đầu ngươi!” Nàng đè thấp tiếng nói, khó được thô lỗ mắng tục, cánh tay trái không hề lưu tình vung qua:“Còn muốn gọi hộ vệ!”
Dạ dày là bộ phận tương đối yếu ớt trong ngũ tạng lục phủ, cảm giác bị ngoại lực gây thương tích nhất định rất khổ sở, huống chi một cùi này của nàng dùng chín phần sức lực, cho nên khi nàng nhìn thấy Nghiêm Tử Trạm trắng bệch nghiêm mặt nhưng không sứt mẻ chút nào đứng tại chỗ, không khỏi nhíu mày âm thầm mắng.
Trên đời này vì sao lại có loại quái thai đến gây chuyện làm người ta tức giận như thế này, bị đánh cũng không xin khoan dung không kêu thảm thiết, vẻ mặt kiêu căng khinh thường, rất giống như nàng vớ vẩn buồn cười đến mức nào. Chính loại phản ứng này làm cho nàng đêm đó báo thù ngay cả vung roi cũng không thấy tận hứng, người đàn ông này xứng đáng bị giáo