Ánh nắng mặt trời ban ngày bị tấm rèm dày trước cửa sổ che dấu, trong phòng ngoại trừ cây đèn cạnh giường gỗ tử đàn, không còn bất kì vật nào chiếu sáng, cứ việc ánh sáng không coi là đặc biệt sáng ngời, lại vẫn đủ để chiếu ra sắc mặt khác nhau của ba người ở đây.
Một người bình tĩnh, một người sợ hãi, mà người đàn ông còn lại bị hai người kia vây quanh ở trung tâm thì vẻ mặt lo lắng, trên khuôn mặt không dấu được lệ khí như mưa gió tràn đến.
“Thiếu gia, tạm được rồi.” Diêu Thủ Nghĩa cẩn thận lấy cây kéo cắt đi sợi bông dư thừa bám trên mắt Nghiêm Tử Trạm, sau đó quay đầu nói:“Phương thái y, thiếu gia nhà ta đến tột cùng như thế nào?”
Người đàn ông một thân triều phục xanh đen xoay người, nơm nớp lo sợ nói:“Kỳ thật mắt Nghiêm đại nhân cũng không lo ngại, chính là bị chút tổn thương, cho nên mới rơi lệ không ngừng, hạ quan sẽ kê thuốc thoa ngoài da mỗi ngày một lần, đồng thời uống nước thuốc tiêu độc, ước chừng ba ngày sẽ khôi phục.” Dừng một chút, lại bổ sung nói:“Trong lúc dùng thuốc, kiêng những thứ cay, ngọt, cá cùng rau củ.”
“Làm phiền Phương thái y.” Diêu Thủ Nghĩa tiếp nhận đơn thuốc nói, nhìn Nghiêm Tử Trạm nửa nằm trên nhuyễn tháp vẻ mặt mây đen dầy đặc, cái miệng nhỏ nhắn môi liệt ra, trên hai gò má có dấu vết màu đỏ, không khỏi lại lặng lẽ nhắn một ánh mắt với người đàn ông trung niên.
Phương Dân Thiển ngầm hiểu, cúi đầu múa bút thành văn, sau một lúc lâu lại bỗng nhiên do dự nói:“Trước mặt đơn thuốc hạ quan kê chủ yếu là tiêu sưng, trị mặt Nghiêm tướng sưng đỏ, nhưng vết thương trên môi thật là chỗ mẫn cảm, không bằng dùng chút cao lạnh…… Nghiêm, Nghiêm đại nhân?”
Lập tức, văn chương nghiên mực trên mặt bàn nháy mắt bị quét ngang xuống đất.
“Thiếu gia.” Diêu Thủ Nghĩa kinh hô.
Nghiêm Tử Trạm lặng im không nói, ánh mắt ngập tràn vẻ xơ xác tiêu điều, nguyên bản ngũ quan hơi xa cách lạnh lùng lúc này xem ra càng cảm thấy vô tình lạnh thấu xương. Hắn mân môi mỏng, tay áo dài vung lên, mạnh mẽ xoay mình:“Phương thái y sớm hồi cung đi, lão Diêu, tiễn khách!”
“Nghiêm đại nhân, hạ quan……” Phương Dân Thiển khúm núm, hoàn toàn hoang mang lo sợ, không biết mình làm sai cái gì.
“Phương thái y, tiểu nhân đưa ông ra cửa.” Diêu Thủ Nghĩa nửa ép nửa đẩy nhẹ nhàng đỡ lưng ông ta, dưới đáy lòng chậm rãi thở dài, nói đến cũng kỳ quái, mặc dù thiếu gia ngày thường hỉ nộ vô thường, nhưng ít khi có hành động nổi giận lớn như vậy, cẩn thận nghĩ lại hai câu nói lúc trước theo như lời Phương thái y, hình như cũng không có gì vấn đề, chẳng hiểu sao thiếu gia lại tức giận cơ chứ……
Cùng thời khắc đó, Phương Dân Thiển cũng trăm tư không thể giải, mình giọng điệu khiêm tốn, mỗi một từ đều thật cẩn thận, e sợ đắc tội vị Tể tướng thiếu niên muốn gió được gió muốn mưa được mưa trên triều đình này, cuối cùng vẫn xám xịt bị đuổi ra cửa. Haiz, sớm biết vậy hôm nay không nên xuất môn, xuất môn thì cũng đành, còn cố tình đụng phải Cửu vương gia cải trang vi hành, một chỉ lệnh ban xuống, mình mới không thể không kiên trì đến nơi không khác đầm rồng hang hổ này.
[trăm tư không thể giải: suy nghĩ rất nhiều mà cũng không thể giải thích nổi]
“Mời Phương thái y lên kiệu.” Diêu Thủ Nghĩa làm hết phận sự nhắc nhở, đồng thời không quên thay đối phương vén rèm.
Phương Dân Thiển nâng tay chà xát mồ hôi thấm ra trên trán, rầu rĩ không vui ngồi vào trong kiệu, mới một lát còn chưa ngồi ổn thân mình lại nhô đầu ra từ trong rèm:“Diêu tổng quản.”
Diêu Thủ Nghĩa lễ phép mỉm cười:“Có tiểu nhân, Phương thái y còn gì phân phó?”
Phương Dân Thiển cẩn thận nhìn bốn phía, sau đó đè thấp tiếng nói:“Nghiêm đại nhân táo bạo như thế, là vì nữ hái hoa tặc kia còn chưa bị bắt sao?”
Diêu Thủ Nghĩa kinh ngạc lặp lại:“Nữ hái hoa tặc?”
“Hóa ra Diêu tổng quản còn chưa nghe nói việc này.” Phương Dân Thiển ho nhẹ một tiếng:“Thôi thôi, coi như ta chưa nói.” Ông ta khoát tay, nếu nô bộc bên người đương sự cũng không biết, vậy càng không cần mình nói huyên thuyên .
Diêu Thủ Nghĩa tuân thủ bổn phận nghiêm ngặt, cũng chưa từng truy vấn, ánh mắt nhìn theo cỗ kiệu kia đi xa, có chút đăm chiêu.
Vết thương trên môi miệng thiếu gia……
Tâm tình thiếu gia mấy ngày nay ngày càng sa sút……
Mấy ngày trước thiếu gia còn đi Hình bộ……
Ông càng nghĩ càng thấy không thích hợp, khuôn mặt cứng ngắc, tươi cười trên mặt so với khóc còn khó coi hơn, chẳng lẽ đúng như lời Phương thái y nói, thiếu gia bị hái hoa tặc bắt nạt ?
Nhưng, nhưng thiếu gia là đàn ông mà!
Diêu Thủ Nghĩa cảm thấy không thể tin được, đầu năm nay ngay cả phụ nữ cũng cả gan làm loạn như thế, sắc của mệnh quan triều đình cũng dám cướp, quả thật là thói đời ngày sau, thói đời ngày sau a –
Lê bước chân trầm trọng trở về buồng trong, vừa vào cửa đã nhìn thấy có nha hoàn phụ trách quét tước vẻ mặt chần chờ, ôm cái chổi đứng ở bên ngoài, mà Nghiêm Tử Trạm như cũ đứng trong gian phòng bừa bãi, không chút sứt mẻ, cánh môi cắn chặt, nếp gấp rõ ràng trên trán, nhìn một cái không sót gì.
Ông nhanh chóng chạy lên:“Thiếu gia, bệnh đau đầu lại tái phát? Lão nô đỡ người ngồi xuống đi.”
Nghiêm Tử Trạm đẩy tay đối phương ra, thản nhiên nói:“Lão Diêu, mang thiếu nguyệt tới.”
Diêu Thủ Nghĩa ngẩn ra, nhỏ giọng nói:“Nhưng Phương thái y nói kiêng ăn đồ ngọt, thiếu gia vẫn nên nhịn một chút, để tránh ánh mắt hồi phục thị lực chậm trễ.”
“Lấy đến, chớ để ta nói lần thứ ba.” Tăng thêm giọng điệu, khẩu khí đã không còn kiên nhẫn.
Diêu Thủ Nghĩa bất đắc dĩ lắc đầu, đi tới trước ngăn kéo gỗ trong thiên thính, lấy ra một chiếc hộp gấm dùng tơ lụa màu đen bao bọc, bên trong là bốn ngăn kéo nhỏ, mỗi một tầng đều đặt mười viên thuốc.
Nói đến vị thuốc thiếu nguyệt này, chỉ Nghiêm gia mới có, vì luyện chế thuốc này, chủ nhân đời trước của Nghiêm gia còn đặc biệt xây một gian phòng luyện dược ở bắc uyển, còn thuê dược sư tốt nhất trong kinh thành về nhà.
Mặt khác, nguồn gốc của thứ này cũng có chút ly kỳ …… Mười tám năm trước, Nghiêm Tử Trạm năm ấy năm tuổi bỗng nhiên bệnh nặng một hồi, từ đó thể hàn thân yếu, còn bị di chứng đau đầu. Mà thiếu nguyệt là do trăm loại dược liệu hiếm quý luyện thành, mục đích là khu trừ hàn khí trong cơ thể. Đương nhiên, thuốc đại bổ như thế chỉ người nào thể hàn mới có khả năng ăn, người bình thường ăn nhẹ thì nóng trong, nặng thì máu mũi chảy không ngừng.
Về phần vì sao thiếu nguyệt sẽ biến thành đồ ngọt, vậy chẳng qua là người nào đó sau khi cầm quyền không chịu nổi vị đắng cố ý sai dược sư bỏ nhiều mật đường hơn mà thôi.
Diêu Thủ Nghĩa nhìn Nghiêm Tử Trạm mặt không đổi sắc ngậm hai viên thuốc, nghĩ rằng, thiếu gia mê ngọt thật đúng là nghiêm trọng, lần trước có một tiểu nha đầu mới tới vụng trộm ăn một viên, vừa ngậm vào miệng đã phun ra, la hét nói quá mức chán ngấy.
“Lão Diêu, gọi Tích Kì tới.” Vị ngọt tan ra trong miệng, cuối cùng sắc mặt Nghiêm Tử Trạm dịu lại:“Nếu còn chưa tỉnh, thì……”
“Đại nhân.” Bóng dáng cao lớn từ ngoài cửa đi nhanh tiến vào, sau đó hai đầu gối gập lại, quỳ xuống:“Thuộc hạ hộ chủ bất lực, mong đại nhân trách phạt.”
“Trước mắt tạm thời cho ngươi một cơ hội lập công, đi làm hai chuyện.” Nghiêm Tử Trạm lạnh lùng nói:“Đi trước tra xem tối hôm qua người nào tập kích ngươi, xem là ai thân thủ tốt như vậy, ngay cả hộ vệ đứng đầu cũng có thể dễ dàng đả bại.” Ngữ khí không phải không có trào phúng.
Tích Kì cúi đầu, thấp giọng nói:“Đại nhân còn chuyện thứ hai chưa phân phó.”
Sắc mặt Nghiêm Tử Trạm đột nhiên biến lạnh, cắn răng nói:“Mang khóa trường mệnh ta đặt ở cửa ngầm trong thư phòng tới đây, ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì, thay ta tìm ra cô gái chết tiệt kia.”
…….
“Sau khi mình gặp người đàn ông họ Nghiêm kia, sẽ không thấy nổi một ngày an tâm.” Cẩm Dạ ôm cái mũi, lại chui ra từ trong ổ chăn than thở nói:“Ta chỉ không hiểu, vì sao kinh thành này lớn như vậy, lại luôn có thể ngẫu ngộ.”
“Không chừng Nghiêm đại nhân kia cũng đang oán giận như thế.” Sơ Tình cười cười, lưu loát lấy khăn tay từ trong chậu đồng, tiến đến bên giường nói:“Nào, bỏ tay ra.”
Cẩm Dạ cau mày, chậm rãi buông tay, phía dưới mũi là hai vết đỏ bừng, ở trên làn da bạch ngọc càng cảm thấy rõ ràng,“Em có biết đã bao lâu ta không chảy máu mũi sao? Thuở nhỏ sau khi bị tiểu nhị sòng bạc không cẩn thận vấp ngã, ta đã thề không để cho mình lâm vào hoàn cảnh khó khăn như vậy.”
Sơ Tình hơi hơi quay đầu, nhỏ giọng nói:“Kỳ thật lúc ấy mọi người cười cũng không phải vì tiểu thư vấp ngã, chủ yếu là dáng vẻ tiểu thư chảy hai dòng máu mũi lại phụng phịu ra vẻ lão thành thật làm người ta vô cùng ấn tượng.”
“Em còn nói!” Cẩm Dạ đánh nàng một chút, giả bộ tức giận:“Không cần nhịn, muốn cười thì cười đi.”
Sơ Tình thế này mới quay đầu lại, khó nén ý cười:“Em thực hoài nghi viên thuốc Nghiêm Tử Trạm cho người ăn vào là thuốc bổ, còn là tiên đan thần dược ăn một lần khiến cho người ta nóng cháy mất ngủ.”
“Nha đầu kia, còn dám ở bên cạnh nói mát.” Cẩm Dạ ngửa cao đầu, để đối phương nhẹ nhàng thay mình lau đi vết máu, trong lòng khó nhịn, tự giễu nói:“Sau khi trở về trắng đêm khó ngủ, nhịn một đêm, cư nhiên còn không thấy ngừng, tiếp tục như vậy, ta nên mọc cánh thăng tiên mới phải.”
Sơ Tình nhấp môi, nhưng cười không nói.
Cẩm Dạ lấy tay sờ sờ cổ, sâu kín thở dài:“Theo như lời hắn nói, món nợ lúc này đây, coi như đã tính xong.” Khi đó nàng dùng kiếm vạch một đao ở cổ hắn, nay hắn báo lại một đao, chỉ mong từ nay về sau nước giếng không phạm nước sông, núi xanh nước biếc không bao giờ gặp lại.
“Cẩn thận tính ra, hình như tiểu thư còn nợ hắn vài vết roi.” Sơ Tình bỗng nhiên mở miệng:“Nghiêm đại nhân kia thân ở địa vị cao, tự nhiên chưa bao giờ có người dám làm càn với hắn như vậy, nghĩ vậy hắn cũng sẽ không buông tha người.”
Cẩm Dạ oán hận đấm xuống giường:“Vốn ta không cần sợ hãi, Tô phủ ở ngoại ô, mà chúng ta lại mới đến, cùng người nơi này cũng không có nhiều ràng buộc, nhưng…… nhưng trường mệnh khóa của ta lại không thấy, nếu rơi vào trong tay hắn, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.”
Chiếc khóa kia là vật do trụ trì chùa Tân Sơn cũng khá nổi danh ở Đại Trì khai quang, phía dưới có chuỗi ngọc gắn bốn cánh hoa hồng là hình thái đặc thù xuất từ chùa Tân Sơn, chỉ cần tra sẽ biết. Mà đại sư kia từng nói tướng mạo nàng kỳ lạ, vận mệnh đại phú đại quý lại trải qua con đường dị thường nhấp nhô, loại mệnh cách này, trăm người khó tìm được một.
Nói như thế, trụ trì chùa Tân Sơn tất nhiên sẽ nhớ kỹ nàng, nếu Nghiêm Tử Trạm thông qua khóa trường mệnh tìm được tòa chùa miếu kia……
“Chẳng lẽ cả đời ta đều phải sống dưới bóng người đàn ông kia sao?” Cẩm Dạ đột nhiên ngồi thẳng thân mình, ảo não nói:“Sớm biết như thế, nên bắt hắn đến, nhốt trong hậu viện Tô phủ, kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay, để mỗi ngày hắn có thể thấy kẻ thù là ta đây, cũng coi như tra tấn hắn.“
Sơ Tình dở khóc dở cười, tiểu thư bị Nghiêm Tử Trạm làm cho mất lý trí, xưa nay tính cách khôn khéo bình tĩnh lúc này xem ra, hoàn toàn chuyển biến thành tính trẻ con cố tình gây sự. Vì thế Sơ Tình như trấn an thay nàng vuốt sợi tóc dài, nhẹ giọng nói:“Nếu thật sự hoảng loạn, thế thì cùng lão gia nói một tiếng, chúng ta đi n