huấn trăm ngàn lần, đợi đến thời khắc hắn thần phục dịu ngoan, mới có thể hết giận……
“Có phải Nghiêm đại nhân rất hối hận chưa học võ nghệ hay không, mới bị tiểu nữ cưỡi ở trên đầu?” Rất kỳ quái, thói hư tật xấu của nàng luôn có thể dễ dàng bị người này kích thích, hết thảy lời nói châm chọc ác ý giống như tự có ý thức, luôn có thể phát huy mạnh mẽ khi gặp được hắn.
“Chết đến nơi còn không biết thu liễm.” Môi mỏng phun ra khinh miệt, ánh mắt hắn bởi vì bị nước thuốc hắt mà không ngừng chảy nước mắt ra bên ngoài, kết hợp với gương mặt kinh diễm kiệt ngạo khó thuần kia, hình thành một hình ảnh dị thường đối lập.
Cẩm Dạ chậm rãi rụt lui, định lấy quần áo. Còn chưa đi ra nửa bước, cánh tay đã bị người ta bắt được, nàng phản xạ định quay đầu, nhìn đến tươi cười ác ý lạnh lẽo kia, liền thấy không ổn. Bề mặt xung quanh ao lát bằng đá cẩm thạch đen, cực kỳ trơn nhẵn, hơn nữa nước bị vẩy lên, không cẩn thận sẽ dễ dàng trượt chân.
“Ngươi làm gì……” Nàng kinh hãi ngược lại bị mất cân bằng.
Nghiêm Tử Trạm là đàn ông không hơn không kém, bằng vào sức lực tự nhiên mạnh mẽ hơn Cẩm Dạ rất nhiều, vì thế bị lôi kéo như vậy lòng bàn chân nàng trượt, chật vật ngã vào trong ao. Hắn đứng ở bên cạnh ao, cứ việc không thưởng thức được hình ảnh nàng ướt sũng xấu xí có chút tiếc nuối, nhưng vẫn không quên bỏ đá xuống giếng:“Còn muốn chạy? Có thể nói cô đã tính toán nhầm rồi.”
Cẩm Dạ cắn răng, cố gắng vươn dài cánh tay, cũng thật may nàng là người tập võ, thân thể so với người thường mềm dẻo hơn rất nhiều, trong tình trạng này còn có thể túm ống tay áo người khởi xướng, từng chữ thoát ra từ trong kẽ răng:“Yên tâm, ta chết cũng muốn kéo ngươi làm đệm lưng.”
Bùm –
Bọt nước văng khắp nơi, hai người song song ngã xuống trong ao.
Dược trì này kỳ thật chia làm hai vòng trong ngoài, bên ngoài là chỗ ngâm mình, mà bên trong là chỗ dược tính mạnh nhất, chiều sâu cũng đủ quá đỉnh đầu người. Cẩm Dạ ló đầu ra, thở dốc từng ngụm từng ngụm, bỗng nhiên cảm thấy không đúng, lại nâng tay lần nữa phát hiện trên tay là một chiếc áo bào đen trống rỗng.
Người đâu?!
Vì nước thuốc nhức mắt, nàng không dám lặn xuống, đề phòng gập thắt lưng sờ soạng. Chính đang nhìn xung quanh, dưới chân lại bị cái gì cọ một chút, may mà lần này phản ứng cực nhanh ổn định thân hình, có điều……
Trên cổ không hiểu sao nhiều hơn một phen chủy thủ. [chủy thủ: dao nhỏ]
“Chưa học võ thì sao? Cô học võ thì như thế nào chứ?” Hắn đứng ngay ở sau lưng nàng, khẩu khí tràn đầy hèn mọn.
Cẩm Dạ trầm mặc, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Nghiêm Tử Trạm chậm rãi chuyển tới trước người nàng.
Giọt nước từ thái dương lướt qua gò má độ cong duyên dáng, cánh môi ẩm ướt như hoa đào tháng ba, trên thân hắn không một mảnh vải, làn da trơn bóng mềm nhẵn như ngọc, giờ phút này tóc đen tán loạn nổi trên mặt nước, mắt phượng hẹp dài nhắm chặt xinh đẹp một cách kinh tâm động phách, nếu không phải mi mắt quá mức kiêu ngạo, mang đến anh khí bễ nghễ thế nhân, sợ là thật sự sẽ làm người khác hiểu lầm giới tính……
Cẩm Dạ không thể không thừa nhận, đàn ông mỹ mạo càng làm người ta chậc lưỡi, cứ việc sớm biết người này cực kì xuất sắc, vẫn không tự giác có nửa khắc hoảng thần. Quơ quơ đầu, nàng rũ sạch thứ cảm xúc không nên có này, ra vẻ thoải mái nói:“Đừng bảo Nghiêm đại nhân sẽ mượn phen chủy thủ nhỏ bé này đến uy hiếp ta chứ?”
Nghiêm Tử Trạm mỉm cười, một tay đặt lên trên gáy nàng: “Cô đang phát run, cuối cùng cũng biết sợ hãi sao.”
Cẩm Dạ nhất thời sợ hãi cả người, hõm vai cùng cổ vốn là bộ phận nàng sợ nhất, mà độ ấm nơi đầu ngón tay đối phương giống như xuyên thấu qua làn da, rót vào trong máu…… Loại cảm giác này rất quái dị, nàng nắm chặt lòng bàn tay, hận nói:“Buông tay ngươi ra.”
“Lời này thật là có chút quen thuộc.” Nghiêm Tử Trạm hơi dùng lực một chút, lưỡi dao sắc bén kia ngay tại cần cổ nàng vẽ ra vết máu, tinh tế vuốt ve miệng vết thương kia, hắn thản nhiên nói:“Ta nhớ rõ đêm đó là ta bảo cô buông tay, lúc ấy thái độ của cô vô cùng hờn giận.”
Cẩm Dạ cười đến miễn cưỡng:“Chẳng phải Nghiêm đại nhân ghét nhất tiếp xúc thân thể với người khác sao? Ta cũng vậy suy nghĩ cho ngươi thôi……”
Ý cười của Nghiêm Tử Trạm càng lúc càng nhạt:“Vì lát nữa có thể chậm rãi tra tấn cô, ta nghĩ chút thói quen nhỏ bé ấy vẫn có thể chịu đựng một chút, cô nói đúng không?” Lấy đao lướt trái lướt phải khoa tay múa chân, hắn tiếp tục nói: “Cô không cần có ý định chạy trốn, ta không biết thương hương tiếc ngọc, nếu nhất thời trượt tay…… thì không tốt đâu.”
Cẩm Dạ dùng sức nhắm mắt lại, lòng cũng lạnh .
Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng đánh nhau, tiếng binh khí va chạm vang lên trong không gian yên tĩnh này phá lệ rõ ràng, thỉnh thoảng hỗn loạn tiếng con gái quát to.
Cẩm Dạ vui vẻ:“Sơ Tình!”
Nghiêm Tử Trạm cũng không hoảng, thản nhiên nói:“Ta không biết nha hoàn của cô lợi hại cỡ nào, nhưng Tích Kì do một tay ta bồi đắp nên, tứ đại cấm vệ của hoàng thành cũng không phải đối thủ, cô đoán xem, trận chiến này ai thua ai thắng?”
Cẩm Dạ phẫn nộ ngậm miệng, hắn nói đúng, võ nghệ của Tích Kì nàng tận mắt chứng kiến, Sơ Tình có lẽ không qua được mười lăm chiêu sẽ thất bại……
Quả nhiên, lại qua một lúc lâu sau bên ngoài không còn động tĩnh, ngay sau đó chỉ vang lên tiếng bước chân một người.
Nghiêm Tử Trạm ra vẻ tiếc hận lắc đầu:“Thật là đáng tiếc.”
Chỉ mành treo chuông, Cẩm Dạ nhìn thấy cửa sổ cách đó không xa, lòng sinh một kế, bỗng nhiên hét lên một tiếng:“Trốn chỗ nào!”
Nghiêm Tử Trạm sửng sốt, khi phản ứng lại chủy thủ kia đã bị đoạt đi.
Cẩm Dạ dương cao tay, dùng sức ném về phía phương hướng kia, cửa sổ gỗ khắc hoa nhanh chóng mở rộng, nàng vô cùng lo lắng nắm lên áo đen rơi xuống cạnh bên, cũng may nó dính nước có chút sức nặng, liền tùy ý vo vo ném ra ngoài cửa sổ.
Nghiêm Tử Trạm nhếch mi:“Cô……”
“Đi xuống!” Cẩm Dạ đè lại bờ vai của hắn, đồng thời nín thở lặn xuống phía dưới.
Nghiêm Tử Trạm tất nhiên không có khả năng ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, liều mạng giãy dụa, Cẩm Dạ cần tiêu tốn tất cả sức lực mới có thể chế trụ hắn, ngay cả hai tay hai chân cũng triền ở trên người hắn, nàng ảo não mới vừa rồi mình cư nhiên ngốc đến mức như thế, quên điểm huyệt của hắn, từ trước đến nay mình thật sự chưa bao giờ vất vả như vậy, chỉ sợ mặt nước có một chút gợn sóng sẽ bị người ta phát giác ra manh mối.
Một mảnh im lặng, tiếng bước chân kia ở cạnh ao đi một vòng sau lại dừng lại.
Nghiêm Tử Trạm há mồm, định phát ra âm thanh.
Cẩm Dạ vốn tựa đầu để ở hõm vai hắn, phát hiện ý đồ này sau kinh hãi, làm sao bây giờ, nàng thật sự không còn tay chân thừa thãi che lại nếu hắn há mồm, nếu hắn gọi người tới, Tích Kì sẽ phát giác vấn đề, mà nàng hoàn toàn không phải đối thủ của Tích Kì……
So sánh với sự hoảng sợ của Cẩm Dạ, Nghiêm Tử Trạm giờ phút này có thể nói là nắm chắc phần thắng, chỉ cần hắn kêu một cái, như vậy cô gái đáng giận này sẽ như chim trong lồng, mọc cánh cũng khó bay, hắn tạm thời thả lỏng trái tim căng thẳng, bắt đầu nghĩ lát nữa nên dùng biện pháp gì đối phó nàng.
Bất đắc dĩ ngày vui ngắn chẳng tầy gang, đùng cái, trên môi bỗng nhiên bị vật thể mềm mại che kín, hắn nháy mắt cứng đờ, nàng cư nhiên dám! Nàng làm sao dám!
Mà Cẩm Dạ duy nhất chỉ có một ý tưởng, tên đàn ông thối, lại tiện nghi ngươi ……
Giọng điệu lo lắng của cô gái gọi khẽ ở cách đó không xa:“Tiểu thư, tiểu thư, người đi đâu–”
Vì sao người đến lại là Sơ Tình?!
Cẩm Dạ mắt choáng váng, đầu nhanh chóng ngửa ra sau, rời đi môi hắn, luống cuống tay chân muốn nổi lên mặt nước. Không may, phần eo bị người ta hung hăng vòng lấy, ngay sau đó, ngay cả môi cũng không thể may mắn thoát khỏi kiếp nạn.
Lần này, có tính là nàng mua dây buộc mình hay không……