ời khác cũng vỗ tay theo, cuối cùng tiếng vỗ tay gần như sấm động, lại còn pha lẫn cả tiếng hoan hô.
Nếu đạo diễn của bộ phim nhìn thấy cảnh tượng này (nhưng tôi đoán ông ta sớm đã thành người thiên cổ rồi), chắc hẳn sẽ cảm động đến lệ rơi hai hàng mất.
“Phim này thật sự hay đến thế kia à?” tôi ngoảnh đầu lại hỏi Lại Đức Nhân.
“Hay cái con khỉ.” Lại Đức Nhân cũng đang vỗ tay. “Tớ xem được một nửa là đã muốn đập đầu chết luôn rồi.”
“Thế sao mọi người đều vỗ tay?”
“Phim thuộc hàng siêu chán thế này, mà lại không bỏ về được, bây giờ cuối cùng cũng hết, chẳng lẽ không đáng mừng.”
“Đúng thế.” Tôi sự hiểu ra, cũng vỗ tay theo mọi người. “Cuối cùng cũng hết rồi.”
Tôi day day hai chân tê chồn, đứng thẳng dậy.
Không khí lúc tan cuộc rất vui vẻ, dường như mọi người đều cảm thấy thích thú trước “ý tưởng lớn gặp nhau” của mình.
Tôi và Lại Đức Nhân ra khỏi hội trường Thành Công, vừa đi cậu ta vừa làu bàu chê phim chán đến mức không tưởng.
Tôi thấy may mắn vì vừa nãy không tập trung xem phim, bằng không chắc cũng sẽ muốn đập đầu vào tường mà chết giống cậu ta.
Ra đến quảng trường nhỏ bên ngoài hội trường, bỗng cảm thấy vai mình bị vỗ nhẹ một cái.
Tôi ngoảnh đầu, cả người lập tức cứng đờ ra tại chỗ.
“Không phải đã nói là những dự cảm thình lình ấy của mình chuẩn lắm sao?” Người đẹp số 6 cười thật tươi tắn. “Chúng ta quả nhiên lại gặp nhau rồi.”
Tôi há hốc miệng không sao ngậm lại được, cũng không nói được lời nào.
“Quên mình nhanh vậy sao?” Nàng vẫn giữ nguyên nụ cười tươi tắn ấy.
“Không.” Tôi vội ngậm miệng, rồi lại mở ra: “Bạn là người đẹp …”
Chỉ thấy nàng có vẻ hoảng hốt đưa ngón tay lên môi ra dấu “suỵt suỵt”, tôi lập tức ngậm miệng.
“Bạn quên là chỉ được len lén gọi thôi à?” giọng nàng hạ xuống rất thấp.
“Xin lỗi nhé.”
Tôi thấy sau lưng nàng còn hai cô bạn nữa, còn sau lưng tôi cũng có người.
“Đúng thế.” Nàng cười cười. “Mình thấy hối hận rồi.”
Vừa nghe thấy cái từ khoá “hối hận”, tôi lập tức sực tỉnh, vội vàng lên tiếng toan hỏi số điện thoại của nàng.
“Mình có thể …”
Không ngờ hỏi nàng số điện thoại lại khó hơn trong tưởng tượng rất nhiều, tôi tắc tị.
“Tớ có bầu cho bạn một phiếu đấy nhé,” Lại Đức Nhân đột nhiên chỗ vào.
“Ớ?” Nàng thoáng ngẩn người ra, rồi tức thì mỉm cười nói: “Cảm ơn.”
“Trông bạn bên ngoài xinh hơn trong ảnh.”
“Cảm ơn.” Nàng lại cười cười. “Có điều sau này sợ rằng mình phải đeo kính đen ra ngoài mất thôi.”
Hai cô bạn sau lưng Người đẹp số 6 thấp giọng nói mấy câu gì đó, hình như đang thúc giục.
“Xin lỗi nhé, mình phải đi trước rồi.” Nàng gật gật đầu với tôi và Lại Đức Nhân. “Bye bye.”
Tôi trơ mắt ra nhìn nàng xoay người bước đi, mà miệng không sao thốt lên được nửa lời, hai chân cũng như đóng đinh chặt.
“Tuổi xuân của cậu đi xa rồi,” Lại Đức Nhân nói.
Tôi lấy hết dũng khí chạy theo hướng nàng vừa đi, mới được mấy bước, không ngờ liền trông thấy nàng đang chạy lại về phía tôi.
Chúng tôi cùng lúc dừng lại cách nhau khoảng hai bước chân, sau đó cùng lúc thở hổn hển.
“Quên mất không nói với bạn.” Nàng lấy lại hơi, rồi tiếp lời: “Tối qua mình đã đăng ký một nickname mới trên diễn đàn.”
“Tên là?”
“Bạn đoán xem.”
“Mình không đoán nổi,” tôi nói, “Vì lúc này mình không thể nghĩ được gì cả.”
“Dễ đoán lắm mà.”
“Làm ơn nói luôn đi mà,” tôi nói, “Người đẹp số 6...”
“Bạn đoán trúng rồi.”
“Hả?”
“Thì là Người đẹp số 6 đó,” nàng nói, “ID đăng nhập là sixbeauty.”
“Sixbeauty?”
“Ưm,” nàng gật gật đầu, “diễn đàn nghiên cứu học thuật ấy nhé.”
“Mình nhớ kỹ rồi.”
“Bạn cũng đăng ký một tài khoản đi.”
“Được đấy,” tôi nói. “Nhưng nên lấy ID là gì?”
“Showball.”
“Showball?”
“Tú Cầu.” Nàng bật cười. “Hay đấy chứ?”
“Mình phải đi trước đây.” Nàng quay người lại liếc nhìn hai cô bạn đang đợi cách đó chừng hơn chục mét. “Bye bye. Bạn Thái Húc Bình.”
“Bye bye. Người đẹp số 6.”
“Nhớ là chỉ được lén lút gọi mình thế thôi đấy.” Nàng vừa chạy vừa ngoảnh đầu lại vẫy vẫy tay.
“Ờ.” Tôi hướng về phía nàng nói to: “Mình nhớ rồi!”
“Hỏi được số điện thoại chưa?” Lại Đức Nhân bước lại gần tôi.
“Chưa”
“Hả?”
“Hả cái gì, đằng nào thì tới vẫn không hỏi.”
“Hả?”
“Đừng có hả nữa, về ký túc xá rồi nói.”
Tôi kéo Lại Đức Nhân rảo bước đi nhanh về phòng ký túc xá.
Thời bấy giờ, diễn đàn mạng(5) rất được ưa chuộng trong các trường đại học, hầu hết sinh viên đều tham gia.
5. Hay còn gọi là forum.
Tôi không có máy tính riêng, thỉnh thoảng mới vào Trung tâm IT hoặc phòng máy tính của kh để vào diễn đàn, ở trong phòng thì dùng máy tính của Lại Đức Nhân.
Tôi đã đăng ký mấy cái ID rồi, nhưng lần nào cũng quênpassword rồi chẳng thèm dùng nữa.
Về sau thì dứt khoát chẳng thèm đăng nhập, đằng nào tôi cũng rất ít khi đăng bài trên đó.
Nhưng giờ thì khác, tôi phải lên trang web của diễn đàn nghiên cứu học thuật đăng ký ID showball ngay.
Vừa về đến phòng, tôi lập tức bật máy tính của Lại Đức Nhân lên, vào thẳng diễn đàn của hội nghiên cứu học thuật.
“Cậu tự nhiên nhỉ,” cậu ta nói.
“Mượn một tẹo có chết đâu,” tôi đáp.
“Nhưng sẽ bị trọng thương đấy.”
Tôi mặc kệ cậu ta, đã đăng ký thành công ID showball, tên hiển thị để là Tú Cầu, password thì dùng luôn ngày tháng hôm lần đầu tiên gặp mặt ăn tối với Người đẹp số 6.
Mật mã này chắc là tôi không quên được: ngộ nhỡ mà quên mất, thì cái ID này cũng chẳng còn ý nghĩa tồn tại nữa rồi.
Đăng ký xong xuôi, động tác đầu tiên của tôi là tìm hồ sơ của Người đẹp số 6 trên diễn đàn.
“Tôi không chỉ gợi tình, mà còn rất cảm tính.
Tài sắc song toàn, thiên sứ và ma quỷ cùng trong một con người.
Nếu gặp tôi mà chỉ nghĩ đến tình dục, thì thật đáng tiếc.
Nếu gặp tôi mà không nghĩ đến tình dục, thì cũng vẫn đáng tiếc.
p/s: trước khi nói chuyện với tôi, hãy tự xem lại mình, đừng chuốc nhục vào thân nhé.”
Tôi đần thối mặt ra, như một con chim cút bị kinh hoảng.
“Cậu đang tìm tình một đêm hử?” Lại Đức Nhân nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
“Không. Đây…” tôi vẫn chưa định thần lại, “đây là chữ ký trên diễn đàn của Ông Huệ Đình.”
“Cô nàng lấy nickname là Người đẹp gợi tình cơ à?” Cậu ta cũng lấy làm kinh ngạc.