trong phòng không một tia nắng, giống như trời đang đột ngột chuyển ngay thành bóng đêm, chỉ còn chút ánh sáng leo lắt của chiếc đèn trắng nho nhỏ xung quanh phòng hoá trang. Trên bàn một đống báo đủ loại bày lộn xộn, trang bìa của tờ báo trên cùng đăng ảnh Doãn Hạ Mạt đưa Âu Thần vào phòng cấp cứu rất rõ.
Doãn Hạ Mạt đặt chiếc túi giấy lên bàn hoá trang, cô cầm mấy tờ báo đó, ánh mắt dừng lại trên một tấm ảnh trong bệnh viện rồi nhìn Lạc Hi, cười nói:
“Là vì thứ này nên mới không nhận điện thoại của em sao?”
Cánh tay Lạc Hi đang kéo rèm bỗng dừng lại.
Rèm cửa chỉ he hé , một tia nắng lọt vào vạch thành một đường chia căn phòng thành hai phần sáng tối rõ rệt. Lạc Hi được chùm trong quầng sáng, còn cô thì đứng trong phần tối bên cửa sổ.
Doãn Hạ Mạt trong lòng le lói cảm giác bất an, cô bước nhanh về phía trước.
“Roẹt ...”
Rèm cửa mở rộng, ánh nắng rực rỡ ùa vào khiến cô thoáng chốc không thể mở mắt.
Lúc này Lạc Hi mới quay lại nhìn cô, giọng nhạt nhẽo:
“Sao em lại đến?”
Doãn Hạ Mạt sững người, cố giữ cho lòng bình tĩnh rồi quay lại trước bàn hoá trang lấy trong chiếc túi giấy ra một ít trái cây và một chiếc hộp màu xanh. Cô quay đầu lại nhìn Lạc Hi dí dỏm cười. “Có một người mà tự dưng biến mất tăm tích mà không rõ lý do, em đến đây xem anh ta còn có trên Trái Đất này không.”
Hạ Mạt cố gắng phá tan cái không khí u ám trong căn phòng, nhưng Lạc Hi không để ý lời cô nói. Cố gắng tự kìm chế trong lòng, Hạ Mạt giơ chiếc hộp nên, nói:
“Trái cây đã rửa sạch rồi, lúc nào nghỉ quay phim cứ lấy ra mà ăn. Trong hôp này có món sushi em làm, có lẽ cũng hơi nhiều, nếu hôm nay anh không ăn hết mai bỏ đi nhé.”
“Cám ơn.”
Chiếc hộp đựng thức ăn được đưa ra trước mặt, Lạc Hi đưa tay đón nhận. Trước ánh mắt chờ mong của Hạ Mạt, Lạc Hi thuận tay mở hộp ra, bên trong có khoảng chừng hai chục miến sushi, không miếng nào giống miếng nào, cực kỳ tinh xảo, màu sắc rực rỡ long lanh nhìn thật ngon miệng.
Lạc Hi cúi đầu rất lâu nhìn những miếng sushi, chắc chắn cần phải bỏ ra rất nhiều công sức, tâm tư mới làm được như vậy, Lạc Hi vẫn im lặng.
Doãn Hạ Mạt có vẻ sốt ruột lo lắng:
“Sao rồi? Anh không thích à?”
Lạc Hi từ từ đóng nắp hộp lại, đôi mắt to đẹp của anh nhìn dán chặt vào cô nhưng lại không mang một nép nhăn đau khổ nào. “Hạ Mạt, em biết không? Nhiều lúc anh rất sợ một ngày nào em đặc biệt tốt với anh.”
Hạ Mạt sững người nhìn anh.
“Đã có người từng cho anh một ly kem rất to rất ngọt, nhưng tới khi anh ăn hết thì đã không còn người đó nữa.” Lạc Hi ngước nhìn lên, nhắm mắt lại tự diễu mình mà nói: “Hầu như mỗi lần anh có được tột đỉnh hạnh phúc thì cũng là lúc đau khổ bắt đầu tới.”
“Nếu như anh ăn hết chỗ sushi này, cũng không còn được nhìn thấy em nữa ư?”
Ánh nắng rực rỡ chùm quanh người Lạc Hi, anh đứng đó, cô đơn, nước da trắng trong suốt, làn môi dường như cũng trong suốt.
Mặc dù không hiểu Lạc Hi đang đề cập đến vấn đề gì, nhưng hình ảnh anh đang chìm ngập trong bi thương kia khiến Doãn Hạ Mạt rất đau khổ. Cô bước tới ôm anh thật chặt, khẽ lên tiếng:
“Không đâu, sẽ không có chuyện không nhìn thấy.”
“Thật không?”, giọng của Lạc Hi đầy hoài nghi, anh đẩy cô ra, nói từng từ từng từ, “Nhưng mà anh đã không còn tin em nữa”.
Trong lòng Doãn Hạ Mạt quặn đau, cô nắm chặt tay mình:
“Nguyên nhân là những tờ báo này sao? Cho nên mấy ngày nay, vì những điều này anh đã không nhận điện thoại của em sao?”
Đáp lại lời cô là sự im lặng của căn phòng.
Nỗi đau trong lòng cô tăng lên gấp bội, sự tủi thân và tuyệt vọng trỗi dậy, cho đến ngay cả bị lúc An Bân Ni công kích, vu khống, tinh thần cô cũng không bị khủng hoảng đến nỗi sinh ra tuyệt vọng thế này.
“Anh đã từng nói sẽ tin tưởng em.”
Rốt cuộc Doãn Hạ Mạt cũng chỉ nói được như vậy.
“Đúng vậy, anh đã nói .” Lạc Hi lạnh nhạt mỉa mai: “Nhưng mà em đáp lại anh như thế nào chứ?”. Hạ Mạt đang cúi đầu, hàng lông mi dày in một cái bóng nho nhỏ trên khuôn mặt, góc độ này rất giống với góc độ cô đang cúi đầu nhìn Âu Thần được chụp trong ảnh đăng trên báo...
Ánh mắt Lạc Hi u ám.
Nỗi đau trong lòng dường như đang cuồn cuộn dâng trào.
“Em không lừa dối anh.” Doãn Hạ Mạt nghẹn ngào.
“Đúng là em không lừa dối anh, mà là chọn sai cách dẫn dụ anh...” Xem ánh mắt u ám của Lạc Hi dường như không ăn nhập gì với nụ cười nhạt nhẽo trên môi anh. “Lúc anh hỏi em có gặp Âu Thần không, em lại nói em chẳng có trao đổi gì với hắn cũng chẳng chấp nhận bất cứ điều kiện nào của hắn...”
“Đó là sự thật.”
“Nhưng câu hỏi của anh là em có gặp hắn không...”
“Có sự khác nhau sao? Anh muốn để ý tới điều gì?” Cô nhíu mày cố gắng biểu lộ hết suy nghĩ của mình để anh đừng hiểu lầm thêm nữa. “Nếu như điều anh để ý đến là chuyện em có gặp anh ta hay không, bây giờ em đang là người thuộc công ty Âu Hoa Thịnh của tập đoàn Âu Thị, chuện đó làm sao mà tránh được? Còn nếu như điều anh để ý là em có vì sự kiện Cờ chiến mà đáp ứng yêu cầu của Âu Thần hay không, vậy thì coi như bây giờ em có thể nói một lần nữa rằng... Không có!” “Cho nên, em thực sự đã gặp hắn.” Ánh mắt của Lạc Hi càng lúc càng u ám, khí sương trong đôi mắt khiến anh càng đẹp một cách ma quái hơn.