Màn đêm đen kịt, không chút ánh sáng, sự yên tĩnh khiến người ta nghẹt thở, sợi ren lụa màu xanh hồn phiêu phách lạc bị gió cuốn đi. Anh từ từ khuỵu xuống, khuôn mặt như nhợt nhạt hơn, anh đã phạm phải sai lầm có lẽ không thể nào bù đắp nổi, anh chỉ còn có thể biết dùng tất cả sự tôn nghiêm cao quý và kiêu ngạo của mình để cầu xin cô bé khoan dung. Chầm chậm…
Anh quỳ sụp trước người cô bé…
Đêm đó cô kinh ngạc đứng đờ người…
Nhìn Âu Thần đang từ từ hạ mình xuống…
Như bị chạm điện!
Hạ Mạt giật mình quay người bỏ đi, cô bé đã không còn nhìn cái khoảnh khắc cả thân người Âu Thần đã hoàn toàn quỳ trên mặt đất! Cô bé đã quay lưng về phía Âu Thần, cô bé không muốn nhìn anh. Cho dù trong lòng ngực cô đang hoảng loạn, bùng cháy nỗi căm hận và đau xót của sự tan vỡ, cô bé cũng khó lòng mà giương mắt chứng kiến cảnh Âu Thần ngạo mạn và cao quý, đầy nguyên tắc quy củ lại xuất hiện trước mặt cô bé trong một tư thế thấp hèn như vậy!
“… Nếu lỗi là ở anh…”
Lá cây anh đào kêu xào xạc, dưới đầu gối là mặt đất lạnh tê tái, lưng Âu Thần vững giữ thẳng đầy kiêu ngạo, đôi môi đau đớn nhợt nhạt.
“Anh… xin sửa…”
Quay lưng lại với Âu Thần, trong đêm tối, những lời Âu Thần nói bên tai, trái tim cô bé đau như muốn nổ tung! Nỗi đau này, cô khó mà phân biệt nỗi đó là vì lòng căm hận Âu Thần hay vì sự chua xót khi chứng kiến Âu Thần đau khổ như thế này!
Hạ Mạt cắn chặt môi, trái tim lúc lạnh buốt có lúc lại rực lửa, những hình ảnh mấy năm qua vui vẻ bên Âu Thần ào qua. Cơn đau dữ dội lại tràn ngập, thế rồi trong đầu cô bé lại xuất hiện hình ảnh khuôn mặt bố mẹ Doãn máu me đầm đìa được che bởi tấm drap trắng lóa, rồi hình ảnh em Tiểu Trừng giờ chưa biết sống chết như thế nào, cậu bé vẫn đang nằm trong phòng cách ly, trên người cắm hàng đống dây dợ…
“Anh mãi mãi không thể sửa được!”
Nỗi hận khiến lời nói của Hạ Mạt băng lạnh, cô bé không quay đầu lại, bỏ vào trong nhà. Trong sân chỉ còn lại cái bóng cô đơn của Âu Thần đang quỳ dưới gốc cây anh đào.
“Hạ Mạt!...” Giọng Âu Thần đau đớn gọi, “… anh phải làm thế nào để em mới tha thứ cho anh?” Bất kể cô bé bắt anh phải trả giá như thế nào, chỉ cần cô đồng ý ở lại, bằng không chỉ cần cô quay đầu nhìn anh lấy một lần. Bầu trời đêm sương trắng giăng đầy, bóng hình cô chỉ là một chấm đen đang dần dần biến mất…
“Trừ khi…”
Không quay đầu lại, Hạ Mạt nhìn lên bầu trời tối đen như mực, ánh mắt lạnh lẽo. Có lẽ Tiểu Trừng sẽ chết, có lẽ, cô bé cũng sẽ chết cùng Tiểu Trừng. Vậy thì, cho đến chết, cô bé cũng sẽ không tha thứ cho anh.
“Anh chết đi.”
Sau lưng cô, hình như có tiếng thét của Âu Thần, Hạ Mạt nghe không rõ, cũng không muốn nghe rõ, thế giới của cô bé đã hoàn toàn sụp đổ, cô bé đã chẳng còn gì đáng để lưu tâm.
Tối tăm.
Không có lấy một tia sáng.
Sương mù giăng đầy trời, cành lá không ngừng nghiêng ngả, Hạ Mạt không quay đầu lại, không một chút quyến luyến, lạnh lùng biến mất trong đêm tối.
Sắc đêm biến thân hình đang quỳ dưới gốc cây của Âu Thần thành một cái bóng, cái bóng của đêm đen, vẫn cái dáng ngạo mạn quý tộc ấy, sự thỉnh cầu được tha thứ và nỗi đau dâng cao kịch liệt khiến cho sợi ren lụa màu xanh đang bay bỗng chợt rớt xuống.
Trời đột ngột trở mưa.
Giọt mưa xuyên qua lá cây rơi xuống, Âu Thần vẫn quỳ đó, thẫn thờ như không hề hay biết, toàn thân ướt sũng. Mưa mỗi lúc một lớn, mưa cuồng loạn giội lên tóc Âu Thần, trào xuống gương mặt anh…
Đó là cái đêm giống như một cơn ác mộng đau thấu tim… … Ánh sáng chói mắt của đèn xe, mưa trút xối xả, những giọt mưa điên loạn đập vào nóc và cửa xe, cả thế giới mênh mông một màn mưa trắng xóa. Trong đêm mưa, tiếng sấm sét kinh hoàng. Đêm nay thật giống với đêm đó! Dạ dày Âu Thần đau nhói như bị những lưỡi dao tẩm độc đâm vào, kéo Âu Thần rơi xuống vực thẳm của sự đau thương, không sao thở nổi, hai tay tóm chặt cái vô lăng, làn môi trắng bệch như tờ giấy!
Chầm chậm…
Hình như đã không còn có thể nhận rõ nỗi đau này từ đâu đến…
Đêm tối đen như mực, cây anh đào trong mưa, từ đầu đến cuối cô bé vẫn chỉ quay lưng lại với anh, thậm chí đã không quay đầu nhìn anh lấy một lần, dù rằng anh có thể từ bỏ tất cả, dù rằng anh đã gạt cả sự tôn nghiêm cao quý đề mà quỳ xuống… có thể đáp ứng mọi thứ cô bé muốn, có thể sữa chữa mọi thứ vì cô bé, nhưng…
Cô bé vẫn giữ cái vẻ lạnh lùng ấy mà bỏ đi, mà rời khỏi cuộc đời anh…
Ngồi bên Âu Thần.
Trong tiếng mưa lạnh ngắt.
Doãn Hạ Mạt đã tỉnh lại từ hồi ức. Đúng là cô đã làm Âu Thần tổn thương, chỉ có điều khi đó cô mới có mười lăm tuổi, đứng trước cái chết của bố mẹ Doãn và sự sống còn đang phải giành giật từng giây từng phút của Tiểu Trừng, lúc đó Hạ Mạt vì quá xúc động mà mất hết lý trí, hoảng loạn nên đã trút hết sự phẫn nộ và nỗi sợ hãi lên đầu Âu Thần. Nếu như Hạ Mạt lúc đó là Hạ Mạt hiện tại thì sẽ ra sao ?
Cô vẫn sẽ hận Âu Thần, tuy nhiên, có lẽ cô sẽ không bất chấp tất cả như vậy, sẽ không dùng những lời nói làm tổn thương sâu sắc đến Âu Thần. Nỗi hận, nó như một con dao hai lưỡi, cô cho rằng đã trả thù được Âu Thần, có thể Âu Thần sẽ hận lại cô, hận thù ấy lại đẩy cô lấn sâu hơn vào địa ngục, thậm chí có thể sẽ để lại cho cô và Tiểu Trừng một vết thương không thể nào có thể bù đắp. Những năm qua, Hạ Mạt phải liên tục lẩn tránh đoạn hồi ức đau thương này. Cô lắc đầu để những hình ảnh ấy tan đi.
Hạ Mạt im lặng, những chuyện đã tan đi như mây khói, cô không muốn phải làm sáng tỏ ai đúng, ai sai. Điều quan trọng nhất bây giờ là hạnh phúc hiện tại, chuyện đã qua, cô đã không thể bảo vệ cho những người thân của mình. Và giờ đây, cô là con người đầy lý trí, kiên cường, cô sẽ tha thứ cho tất cả những bi kịch đã xảy ra. Tuy Âu Thần đã không còn tồn tại trong thế giới của cô, nhưng những chuyện trước kia cô không thể coi anh là người xa lạ được. Theo bản năng, cô lướt mắt trên người Âu Thần, trán Âu Thần vã mồ hôi, môi trắng bệnh vì đau khiến cô sững người, bất giác không kìm được, lên tiếng hỏi :
“Anh sao rồi? Dạ dày vẫn còn đau sao?”
Hạ Mạt đưa tay sờ thử chiếc cốc xem còn nóng không, sữa đã lạnh mất rồi, nhưng thuốc vẫn phải uống, cô lại lấy ra mấy viên thuốc, lần này không đặt vào tay Âu Thần nữa, mà cứ để trực tiếp trong tay, Hạ Mạt tiến lại gần Âu Thần ôn tồn nói:
“Uống hết số thuốc này đi.”
Âu Thần nhìn cô bằng đôi mắt u uất, ánh mắt có đôi chút hốt hoảng:
“Tại sao?”
“Uống thuốc đi, dạ dày sẽ không đau nữa.” Hạ Mạt thừa biết điều Âu Thần muốn hỏi không phải là như vậy, nhưng chuyện của năm năm trước, cô không hề muốn nhắc lại nữa.
“Nói đi! Tại sao?” Chút kiềm chế cuối cùng đã bị giọng nói của cô đánh tan, dạ dày đau thắt lại, Âu Thần hất tung chỗ thuốc trong tay cô hỏi dồn, giọng đầy phẫn nộ: “Năm năm trước, anh chỉ tống khứ Lạc Hi đi, tại sao em lại đoạn tuyệt với anh một cách tàn nhẫn như vậy? Trong lòng em Lạc Hi quan trọng đến vậy sao? Còn anh thì sao?”
Tiếng sầm rền vang ngoài cửa xe.
Nhìn Âu Thần thần sắc đau đớn đang cố kìm nén cơn phẫn nộ, Doãn Hạ Mạt tự dưng muốn bật cười, nhưng lại cười không nổi, cô chỉ thở dài một tiếng.
“Chẳng lẽ, đến giờ anh vẫn không hiểu sao?” Giọng cô rất bình tĩnh. “…?” “Anh và em thuộc về hai thế giới khác nhau. Những thứ anh muốn, anh không từ thủ đoạn nào để có được mà không chút mảy may suy nghĩ xem cái mình đang muốn là thứ gì. Em giống như con búp bê của anh, là thứ anh yêu thích, vậy nên tất cả mọi người, không ai được chạm vào, thậm chí là đứa em trai thân yêu của em cũng không được phép. Có thể cuộc sống của anh quá cô đơn, lạnh lẽo nên anh cũng muốn đặt em vào cuộc sống cô đơn, lạnh lẽo ấy, không cho em có niềm vui khác ngoài anh.”
Cô cười.
Giọng nói trong tiếng mưa vẫn bình tĩnh kỳ lạ.
“ Em cũng rất cô đơn, lạnh lẽo. Sự buồn tẻ ấy buộc em phải cố gắng đi tìm bắt bằng được từng chút một sự ấm áp, hạnh phúc. Để giữ được hạnh phúc, bằng bất cứ giá nào em cũng chấp nhận. Em đã từng rất cảm ơn anh, vì anh đã cho em trai em, bố mẹ em nuôi em sống cuộc sống không phải lo nghĩ, cho dù cái giá của nó buộc em phải biến thành một giống cây thân leo bám vào anh. Nhưng rốt cuộc, chính anh đã phá hủy niềm hạnh phúc ấy của em.”
Hạ Mạt nhắm mắt lại, những hình ảnh vấy máu, loang lổ ngày xưa hiện về trong đầu cô, có lẽ cho đến lúc chết, cô cũng không quên được hình ảnh bố mẹ nuôi nằm trên giường bệnh. Đôi mắt cô khép chặt nên không nhìn thấy nỗi đau khổ, ân hận hiện trong sâu thẳm nơi đáy mắt của Âu Thần. Hồi lâu, cô mở mắt ra tiếp tục câu chuyện:
“Vì vậy, em đã không còn muốn dựa dẫm thêm vào bất kỳ ai nữa, em chỉ muốn sống cuộc sống của mình, lấy khả năng, sức lực để bảo vệ người thân.”
“… Tai nạn không phải do anh sắp đặt.”
Làm sao lại có thể cố ý sắp đặt cho bố mẹ nuôi cô gặp tai nạn được cơ chứ? Thì ra trong lòng cô, anh là loại người như vậy sao? Dạ dày anh đau thắt, những ngón tay từ từ không còn nắm nổi vô lăng.
“Em biết không phải anh.” Ánh mắt Doãn Hạ Mạt u ám. “Nhưng cũng có khác gì đâu? Ngày tiễn Lạc Hi đi, đã chấm hết. Là giận cá chém thớt thôi, nỗi đau khổ và tuyệt vọng đã khiến em suy sụp rồi đổ hết mọi tội lỗi và nỗi oán hận lên đầu anh…”
Thật ra, Hạ Mạt cũng giận chính cô, nếu từ đầu cô không ích kỷ, không chỉ chăm chăm nghĩ riêng cho gia đình mình, nếu cô đủ kiên trì cự tuyệt, chống đối việc để Lạc Hi ra đi, có lẽ mọi việc đã không xảy ra như vậy. Cho dù bố mẹ nuôi cô có thất nghiệp, lẽ nào thật sự không thể tìm được một công việc khác sao? Cho dù bố nuôi cô không tìm được việc gì đi nữa, thì cô vẫn có thể đi làm nuôi cả nhà cơ mà. Nếu chỉ quen dựa dẫm vào người khác, cô sẽ tự mất khả năng tự đi bằng chính đôi chân của mình, nếu cô sớm biết đạo lý này, có lẽ bi kịch kia đã không xảy ra.
“Chỉ là giận cá chém thớt thôi sao?”
Âu Thần nghẹt thở, đôi mắt vụt qua một tia sáng. “…” “Vậy là, những câu em nói đó, chỉ là cố ý chọc giận anh, đúng không?” Đôi môi Âu Thần trắng bệch, anh dán mắt nhìn cô, “Câu nào?” Cô nhìn anh, chậm rãi hỏi.
Âu Thần yên lặng hồi lâu, những câu nói ngày xưa của Hạ Mạt như những mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào trái tim anh, mỗi từ, mỗi chữ trong câu nói của cô như hút cạn từng giọt máu trong tim anh.
“Em nói… em chưa từng yêu anh… sống cùng anh chỉ để duy trì cuộc sống không phải lo lắng đến vấn đề cơm áo gạo tiền…” “…”
Khi Âu Thần buông ra những câu nói này, trái tim Hạ Mạt cũng như trúng một nhát dao! Đó là nhưng lời cô đã nói ư? Cô thừa biết tình cảm Âu Thần dành cho cô như thế nào, chẳng lẽ có thể thốt ra những lời như thế. Hạ Mạt của năm năm về trước lại có thể làm Âu Thần bị tổn thương bằng những lời nói lạnh lùng như thế sao? Những ngày sống cùng Âu Thần, tuy chỉ là một con búp bê được anh chăm sóc, nhưng sao lại có thể chưa từng yêu Âu Thần được cơ chứ?
“Không, em chỉ cần trả lời anh câu đầu tiên là được rồi.”
Sự chần chừng của cô làm anh cuống quýt. Đúng, Hạ Mạt chấm nhận ở bên anh là vì gia đình, Âu Thần đã biết ngay từ đầu. Chính bởi vậy anh mới sợ