Tịnh Ngôn thấy cái tên này rất quen, liền hỏi lại, “Ồ, thì ra là ông ư?”
“Tôi là bố cô ấy.” Câu nói của ông ta giống như một tiếng sét, khiến Tịnh Ngôn giật mình, tròn mặt ngạc nhiên. Bố ư? Nói dối, con người này xem ra chỉ khoảng hơn ba mươi, làm sao có thể là bố của Hy Âm được? Làm sao có thể là Khổng Dịch Nhân bao năm tung hoành chốn thương trường mà cô vẫn nghe nói đến? Đầu óc rối bời, mọi ngôn từ khéo léo sắc sảo bấy lâu nay biến đâu mất, Tịnh Ngôn buột miệng nói ra một câu ngốc nghếch mà có lẽ cô sẽ hối hận cả đời, “Không thể, chẳng lẽ mười sáu tuổi ông đã sinh con?”
Dù phải nghe câu hỏi ngốc nghếch đó nhưng vẻ mặt người đàn ông vẫn bình thản, cúi đầu trả lời chân thật, “Không nói quá, Hy Âm là con gái lớn của tôi, hai mươi ba tuổi tôi đã có nó.”
Khẽ hít thở sâu, Tịnh Ngôn tròn mắt. Khổng Dịch Nhân bất chợt mỉm cười, ánh mắt nghiêm túc trở nên thân thiện. Bên tai Tịnh Ngôn chỉ còn nghe thấy giọng nói tiếng Trung ngượng nghịu nhưng dễ nghe của Khổng Dịch Nhân, chỉ một câu nói của ông đã khiến cô đỏ mặt, “Biết làm sao, cuộc sống của người nuôi ngựa giống là như vậy đó.”
*******
Lần đầu tiên trong đời Tịnh Ngôn gặp phải tình huống khó xử như vậy, chạy vào đến thang máy, cô vẫn còn thở không ra hơi. Tịnh Ngôn, trông ngươi giờ ra sao? Cô tự nhủ, vừa thở hổn hển, vừa nhìn mình trong gương thang máy, cố trấn tĩnh lại.
Cố gắng lắm cô mới bình tâm trở lại trước khi bước ra khỏi thang máy, vừa vào đến khu làm việc, Văn Thù đã gọi, “Tịnh Ngôn, có việc gì vậy? Quý bà đó nói gì với chị?”
“Nhầm người thôi mà, không có vấn đề gì cả.” Không muốn nói nhiều, Tịnh Ngôn đi thẳng về phòng làm việc.
“Này, đợi chút đã.” Văn Thù gọi theo, “Ông chủ vừa tìm chị, bảo chị ăn cơm về thì tới phòng ông ấy.”
Tịnh Ngôn đột ngột dừng lại, giật mình, chút nữa thì va đầu vào cửa, “Ông ấy vừa từ Đan Mạch về rồi à?”
“Ừ, lúc chị đi ăn cơm, ông ấy vừa tới.”
“Sao cô không gọi cho tôi?” Sớm vài phút cũng tốt lắm chứ, chí ít thì cũng có thể giúp cô tránh được cái cảnh khó xử vừa rồi. Tịnh Ngôn liếc mắt nhìn Văn Thù tỏ vẻ trách móc, Văn Thù thấy vậy tròn mắt ngạc nhiên.
“Hiệu trưởng, tôi có thể vào được không?” Tiếng Tịnh Ngôn mặc dù rất khách khí nhưng vẫn trong trẻo dễ nghe. Trông thấy trợ thủ đắc lực của mình xuất hiện trước mặt, khuôn mặt Phương Tòng Vân nở một nụ cười mãn nguyện.
“Hiệu trưởng tìm tôi có việc gì ạ?” Người đang ngồi trước mặt Tịnh Ngôn có khuôn mặt và nụ cười giống như Phật Di Lặc là vị Hiệu trưởng cô quen từ hồi còn du học. Lúc đó, cô đang là nghiên cứu sinh, còn ông ấy vốn là một học sinh châu Á tài năng nổi tiếng toàn trường đã hoàn thành luận án tiến sĩ. Khi làm luận án, ông ấy đã tới khoa của cô để chọn ra mấy vị trợ thủ, một trong số đó có cô.
Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa giống tượng Phật Di Lặc của Phương Tòng Vân, Tịnh Ngôn không khỏi tự trách mình khi xưa đã quá ngốc nghếch nhận lời làm trợ lý cho ông ta. Thế mạnh nổi bật của Phương Tòng Vân không phải là học hành hay kinh doanh, mà là những ngón nghề chụp giật bỉ ổi trong làm ăn. Ngay sau khi hoàn thành luận án tiến sĩ ở nước ngoài, Tịnh Ngôn đã nhận lời về nước là trợ lý cho Phương Tòng Vân, đến bây giờ cô mới hối hận về quyết định của mình.
“Tịnh Ngôn, thời gian tôi không ở nhà, có thông tin gì mới không?” Phương Tòng Vân nheo mắt nhìn cô trợ lý. Tịnh Ngôn trẻ đẹp có đôi mắt đen huyền quyến rũ, đôi lông mày lá liễu, bộ quần áo công sở nghiêm trang mặc trên người không làm mất đi dáng vẻ yểu điệu thục nữ của cô, trong mắt Phương Tòng Vân, Tịnh Ngôn càng ngày càng hấp dẫn. Mặc dù hàng ngày trong giờ làm việc được ngắm Tịnh Ngôn rất nhiều lần và bản thân ông cũng đã có vợ có con, nhưng vị Hiệu trưởng này mỗi khi đứng trước cô trợ lý đều không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp dịu dàng duyên dáng có phần quyến rũ của Tịnh Ngôn. Đáng tiếc, Tịnh Ngôn là cô gái kiêu sa, từng làm điêu đứng trái tim của biết bao chàng trai, từng có rất nhiều chàng trai theo đuổi cho đến khi cô gặp được Chu Thừa Khải...
“Tôi đang rất bận, nếu không có việc gì thì tôi xin phép về phòng đây.” Phương Tòng Vân đang vui thì bỗng bị câu nói của Tịnh Ngôn làm cho mất hứng, ông hiểu ngay có lẽ trong lòng Tịnh Ngôn lúc này đang rất bức xúc về việc gì đó. Ông hạ giọng gặng hỏi, “Cô sao vậy? Tâm trạng cô không tốt, lại cãi nhau với Chu Thừa Khải phải không?”
Chu Thừa Khải! Tịnh Ngôn lại nổi giận lôi đình khi nghe thấy cái tên Chu Thừa Khải, “Hiệu trưởng Phương, Chu Thừa Khải đã kết hôn rồi, từ giờ khi nhắc đến anh ta ông chú ý, đừng để người khác hiểu lầm quan hệ giữa tôi và anh ta.”
“Ồ...”, Phương Tòng Vân ngạc nhiên. Tịnh Ngôn nói với giọng lạnh lùng, “Nếu không có việc gì thì tôi đi đây.”
“Đợi chút đã.” Phương Tòng Vân hơi bất ngờ với thông tin này, ông cố gắng trấn tĩnh, khi Tịnh Ngôn chuẩn bị mở cửa phòng đi ra, Phương Tòng Vân mới đứng bật dậy gọi với theo, “Tôi có việc muốn nhờ cô.”
“Vậy xin ông hãy nói nhanh lên.”
Trời, rốt cuộc thì ai là ông chủ đây? Ánh mắt của Phương Tòng Vân có vẻ trách móc, “Đại sứ Đức đến đây, tối mai Hiệp hội thương gia Đức tổ chức một buổi dạ tiệc chào mừng, cô đi cùng với tôi chứ?”
“Hãy đi cùng vợ ông đi, tôi không còn lòng dạ nào mà đi đâu.” Tịnh Ngôn đây đẩy từ chối.
“Tôi nhờ cô đấy, vợ tôi mang bầu đã năm tháng, cô bảo tôi đưa cô ấy đi khiêu vũ à? Cho cô ta đi biểu diễn tiết mục sư tử lăn bóng còn hơn.”
“Vậy ông hãy bảo Y Oa cùng đi.”
“Nếu thế thì màn sư tử vờn bóng sẽ biến thành sư tử vờn tôi.” Phương Tòng Vân nói với giọng cầu xin và khuôn mặt sầu não, “Tôi chỉ yên tâm khi có cô đi cùng thôi.”
Trong đầu chợt hiện ra hình ảnh Phương Tòng Vân ôm cái bụng phệ lộn nhào ra đất, khuôn mặt đang nặng như chì của Tịnh Ngôn bất giác mỉm cười.
Thấy vậy, Phương Tòng Vân thở phào, “Tốt rồi, vậy cứ như thế nhé.”
Trong gian sảnh lớn lộng lẫy hào hoa, người qua lại tấp nập mùi hương nước hoa ngào ngạt, tiếng nhạc du dương. Phương Tòng Vân xưa nay vốn quan hệ tốt với giới thương gia Đức hôm nay ông đến sớm một chút và đang cười nói sôi nổi với mấy người bạn cũ. Tịnh Ngôn tay cầm cốc rượu đứng bên cạnh, mặt không biểu lộ gì, mấy chàng thương gia Đức có ý định làm quen với Tịnh Ngôn nhưng khi thấy vẻ mặt khó gần của cô, họ không dám tiếp cận, chỉ biết ngắm từ xa.
Tâm trạng chẳng vui vẻ gì, Tịnh Ngôn chỉ muốn tìm một cớ gì đó để về nhà sớm. Chợt trước mặt xuất hiện một cốc rượu nữa, ai vậy, sao mà chán thế. Đang định từ chối, cô ngẩng mặt lên thì thấy một bộ mặt quen thuộc, “Tịnh Ngôn, chào cô!”.
“Kaselin, chị cũng đến à?” Kể từ cuộc nói chuyện hôm Noel, lâu lắm rồi không gặp, bất chợt gặp lại, giọng Tịnh Ngôn có chút mừng rỡ.
“Ồ!” Khuôn mặt Kaselin rạng ngời, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt tiều tụy trong ngày lễ Noel, “Đã có thông báo chính thức của công ty rồi, hôm nay tôi đại diện công ty đến tham dự dạ tiệc.”
“Tuyệt quá, chúc mừng chị nhé!” Trong lòng Tịnh Ngôn rất vui mừng, cô mỉm cười.
Đang định trả lời thì chợt Kaselin có vẻ nghi ngờ, cô chỉ về phía sau Tịnh Ngôn và hỏi, “Người bên đó là bạn cô à?”.
Ai? Tịnh Ngôn ngạc nhiên quay lại, mặt biến sắc, cách mấy bước sau lưng cô là khuôn mặt bầu bĩnh của cô con gái nhà họ Khổng, đang dõi theo từng cử chỉ của cô.
*******
“Tịnh Ngôn, sao vậy?” Phương Tòng Vân cảm thấy có chuyện cũng bước tới, đứng bên cô hỏi nhỏ.
Chưa đợi câu trả lời của Tịnh Ngôn, cô con gái họ Khổng đã bước tới trước mặt họ, ánh mắt sắc như dao, Phương Tòng Vân nheo mắt nhìn cô gái kia.
“Cô Hoa, thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh chóng đến vậy.” Khổng Hy Âm liếc mắt nhìn sang Phương Tòng Vân và nhếch mép cười.
“Đúng vậy, thật không ngờ.” Đọc rõ những ý nghĩ của cô ta, Tịnh Ngôn miệng chà chà, cũng đáp lại bằng một nụ cười bí hiểm.
“Vị này là…”, ánh mắt chuyển sang bên, Khổng Hy Âm cao giọng.
“Đây là ông Phương, ông chủ của tôi, Phương Tòng Vân.” Tịnh Ngôn đưa tay giới thiệu, “HIệu trưởng, đây là cô Khổng”.
“Ồ, rất hân hạnh được gặp cô, cô Khổng.” Phương Tòng Vân giơ tay ra trước để bắt tay Khổng Hy Âm.
“Ông Phương là ông chủ của cô Hoa sao?” Không hề để ý tới nhã ý của Phương Tòng Vân, Khổng Hy Âm hỏi.
Phương Tòng Vân mặt biến sắc, Tịnh Ngôn cúi đầu tỏ vẻ nhẫn nhịn, cô tự nhủ, Hiệu trưởng à, thành thật xin lỗi, tất cả đều do tôi, việc của tôi, tôi tự giải quyết.
“Kaselin, Hiệu trưởng, rất xin lỗi.” Nói lời xin lỗi hai người với nét mặt không thoải mái, Tịnh Ngôn bước tới kéo tay Khổng Hy Âm, “Cô Khổng này, chúng ta tới chỗ kia nói chuyện”.
“Cô làm gì vậy?” Trừng mắt nhìn cánh tay Tịnh Ngôn đang kéo mình, Khổng Hy Âm kêu lên.
“Chỉ là nói chuyện riêng vài câu thôi, cô Khổng không nên sợ tôi đến vậy.” Ánh mắt Tịnh Ngôn sắc lạnh, lần đầu tiên gặp phải ánh mắt như vậy, Khổng Hy Âm nhất thời ngây người, không hề có phản kháng khi bị Tịnh Ngôn kéo đi.
Bữa tiệc vừa bắt đầu, gian phòng tiếp đón ngay cạnh đại sảnh, bây giờ không một bóng người, Tịnh Ngôn kéo Hy Âm vừa bước vào liền buông tay ra, giọng lạnh tanh, “Cô Khổng, có điều gì thì nói đi”.
Khổng Hy Âm phủi tay và nói với vẻ hằn học, “Sao? Có phải cô ngại nói chuyện với tôi trước đông người không, giữa phòng lớn không nói lại cứ phải kéo tôi ra cái nơi không người này, rõ ràng là…”
“Rõ ràng là gì?” Tịnh Ngôn nhìn thẳng vào mắt Khổng Hy Âm, “Khổng Hy Âm, cô đã lầm rồi, tôi lôi cô tới đây nói chuyện hoàn toàn không phải vì cá nhân tôi”.
“Hừ… Chẳng phải là cô sợ mất thể diện khi tôi nói ra mọi chuyện trước đông người hay sao? Không mồi chài được Chu Thừa Khải, cô quay sang gạ gẫm ông chủ của mình, sáng Tần tối Sở, thế mà cô vẫn muốn giữ bộ mặt thanh cao ư? Hoa Tịnh Ngôn, cô giỏi lắm.”
Được lắm, Khổng Hy Âm, cô nói hay lắm. Hít một hơi sâu, Tịnh Ngôn kiềm chế ý định bỏ đi, quay đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa kính, trầm tư một lát.
Thấy Tịnh Ngôn không nói gì, Khổng Hy Âm có vẻ đắc ý, “Không nói gì sao? Này chỉ cần cô hứa với tôi, từ nay không tìm gặp Chu Thừa Khải nữa, tôi sẽ nghĩ đến việc giữ thể diện cho cô, rốt cuộc thì cô cũng chẳng liên quan gì tới cuộc sống của tôi”.
“Chu Thừa Khải…”
“Sao?”
“Cô Khổng này, chỉ cần cô nhận lời tôi, từ nay về sau đừng để tôi trông thấy Chu Thừa Khải, tôi sẽ không để ý đến những lời nói của cô hôm nay, mãi giữ những điều bí mật riêng tư giữa chúng ta, giữ cho cô chút thể diện cuối cùng, bởi thực ra thì cô với tôi cũng chẳng có quan hệ gì…”
“Hoa Tịnh Ngôn, cô đang giấu diếm chuyện gì vậy? Tôi mới là người vợ đường đường chính chính của Chu Thừa Khải, cô dựa vào cái gì…”, lại một lần nữa bị làm cho nổi điên, khuôn mặt của Khổng Hy Âm đầy vẻ bực dọc.
“Thưa Chu phu nhân”, Tịnh Ngôn cười nhạt, “dạ tiệc lớn thế này, Chu phu nhân tham dự một mình sao? Vị phu quân tâm đầu ý hợp kia đâu rồi?”.
“Anh ấy…”, giọng nghẹn lại không biết nói gì, nhưng Khổng Hy Âm phản ứng rất nhanh, “bố tôi hôm nay vừa tới Thượng Hải, anh ấy đi đón, sẽ nhanh chóng đến đây thôi, để tránh cho cô khỏi khó xử, tôi khuyên cô mau chóng đi khỏi đây”.