ược Hi gật đầu xin vâng. Vâng dạ xong định lui ra, Bát a ca liền gọi nàng lại, cười nói với Mã Nhi Thái tướng quân:
- Đã vâng chỉ ý của Hoàng a ma mà đến, thì ở thêm một chốc cũng không sao.
Chàng ngoảnh nhìn Tứ a ca. Tứ a ca cũng gật đầu với Mã Nhi Thái:
- Chẳng mấy khi được gặp nhau, hẵng cho Nhược Hi nán lại thêm một lát.
Mã Nhi Thái tướng quân bèn bảo Nhược Hi ở lại. Nhược Hi đâm buồn bực, Tứ a ca, Bát a ca có ý tốt, nhưng biết đâu lòng nàng khổ sở chỉ mong ngóng được đi cho mau.
Còn Thuỵ Cảnh hiên, Diên Sảng lâu chưa đi xem, cả đoàn nghỉ một chốc, lại tiếp tục dạo vườn. Các a ca cố ý đi trước, để hai cha con Mã Nhi Thái đi sau. Nhược Hi không biết nên nói gì, chỉ lẳng lặng cất bước. Được một quãng, Mã Nhi Thái tướng quân bỗng cảm khái:
- Năm năm không gặp, hệt như đã biến ra người khác ấy rồi!
Nhược Hi chột dạ, vội thưa:
- Đã mười tám hơn, làm sao còn giống cô bé con mười ba được ạ?
Mã Nhi Thái quay sang nhìn nàng, thở dài:
- A ma hiểu mà, con lại ở hoàng cung nữa. Chỉ là bùi ngùi trong dạ mà thôi.
Bấy giờ Nhược Hi mới yên tâm. Mã Nhi Thái tướng quân lại tiếp:
- Lúc trước nghe kể, nhị tiểu thư nhà chúng ta vào cung rất được Hoàng thượng trọng vọng, cứ nhớ cái tính của con, ta thật không sao tin nổi. Bây giờ nhìn lại, Hoàng thượng đặc cách cho con đến gặp ta, quả là ơn huệ ít thấy.
Nhược Hi vội nói:
- Đây không phải công lao của con, chắc là vì a ma chiến tích lẫy lừng, Hoàng thượng mới thưởng cho đấy chứ.
Mã Nhi Thái cau mày:
- Con với cha mà còn phải khách sáo ư?
Nhược Hi ngán ngẩm, thực tôi không biết nên nói với ngài thế nào nữa, càng nói càng sai, chỉ còn nước im lặng mà đi thôi.
Nhìn theo bóng mấy a ca đằng trước, Mã Nhi Thái tướng quân khẽ bảo:
- Không phải a ma trách cứ. Xót con đấy thôi. Cuộc sống trong cung gian nan thật.
Nói rồi thở dài thườn thượt.
Nhược Hi bùi ngùi trong dạ, ai cũng nói nàng thay đổi, e dè giữ kẽ, nhưng họ đâu biết phía trước là tương lai khắc nghiệt, không thay đổi mà được ư? Bất giác, nàng thấy thêm phần thân thiết với người cha xa lạ.
Đường dù dài, rồi cũng có lúc đi hết, huống hồ đây vốn chẳng phải đường dài. Thấy sắp đi trọn một vòng, Mã Nhi Thái tướng quân bèn hãm bước, ngó quanh, lại trầm tư dõi theo các a ca, hạ giọng dặn Nhược Hi:
- Không được giúp bất kì ai cả. Nhớ chưa?
Nhược Hi ngơ ngác quay sang. Mã Nhi Thái tướng quân vẫn đăm đăm trông ra phía trước, mặt không biểu lộ gì, khẽ khàng tiếp:
- Tình hình còn chưa rõ ràng, giữ mình là quan trọng nhất – Ngừng một lát, ông thêm – Con không phải là nữ quan bình thường, hành xử dứt khoát phải cẩn thận.
Nhược Hi sực hiểu, cảm giác ấm áp lan toả khắp người. Bao nhiêu năm nay, chưa một ai khuyên nhủ nàng như thế, nàng chỉ dựa vào chút ít kiến thức lịch sử của riêng mình và vốn liếng học hành nhiều năm mà giỏi hơn các thái giám cung nữ khác trong việc dò đoán ý muốn Khang Hy, rồi đi bước nào dò bước ấy mà thôi.
Các a ca đã đứng cả lại, ngoảnh nhìn hai cha con đang chậm chạp tới gần. Thấy sắc mặt Nhược Hi buồn bã âu sầu, tưởng nàng xót xa việc phụ tử mới gặp mặt đã phải chia phôi, ai nấy bèn quay đi giả vờ ngắm nghía phong cảnh.
Nhược Hi tiến tới, nhún gối cáo từ, Tứ a ca nói:
- Đi đi!
Nhược Hi quay đi, chợt bắt gặp Mã Nhi Thái tướng quân mỉm cười nhìn mình, mắt ánh lên nét bịn rịn. Nàng bỗng thấy xúc động, bèn đi lại chân thành xá dài, kêu: “A ma!” Mã Nhi Thái tướng quân gật đầu:
- Về đi! Tận tâm hầu hạ Hoàng thượng!
Nhược Hi thưa vâng, rồi bước thật mau.
oOo
Xuyên qua vòng lại giữa những hòn giả sơn, hành lang, nhịp cầu, Nhược Hi đến một bờ hồ trồng toàn thuỳ liễu. Những cành nhánh dài mảnh rủ xuống sát nước, gần đấy là một chiếc cầu nhỏ cong cong nối liền sang những ngọn núi giả nhấp nhô cao thấp, trên núi có nước, dẫn xuống đổ vào mặt hồ, làm nước rào rào sủi bắn tung toé. Nhờ giả sơn, thuỳ liễu, hồng kiều vây bọc, ngăn cách tầm mắt bên ngoài, nên nơi đây tự thành một không gian riêng biệt.
Nhược Hi ngắm cảnh sắc xung quanh, thầm khen thực là một nơi thú vị, vừa lúc cũng hơi mệt, bèn ngồi xuống ven hồ khoả nước nghịch chơi. Chợt nghe bên cạnh có tiếng động, nàng ngoảnh sang nhìn thì thấy Tứ a ca đứng giữa hàng liễu tự bao giờ, mình vận y phục xanh dương. Bởi cành liễu quá dày, rủ xuống tận đất, Tứ a ca ẩn phía sau, quần áo gần như tiệp màu với cây lá, Nhược Hi không tài nào phát hiện ra sớm hơn.
Lúc nàng trông thấy là lúc chàng đang rẽ một tán liễu. Qua cơn giật mình, nàng chỉ biết ngây ra mà nhìn, chàng lặng lẽ nhìn lại một lúc lâu, Nhược Hi mới sực tỉnh, vội vàng thỉnh an.
Tứ a ca cho nàng đứng dậy, rồi vừa rẽ liễu đi ra, vừa phủi đám lá vụn rơi trên người. Từ hôm mùng Một Tết, hôm nàng trả lại sợi dây chuyền, đến nay đã hơn bốn tháng, chàng tuyệt nhiên chưa phản ứng gì, đối xử với nàng như với những người khác, hai bên cũng chưa có dịp nào gặp riêng. Bây giờ bất ngờ chạm mặt chàng, Nhược Hi không khỏi ngốt lên, gắng trấn tĩnh cúi mình cáo từ. Tứ a ca ra điều không nghe thấy, nghiễm nhiên đi đến chỗ mố cầu, cúi xuống lôi dưới gầm cầu ra một chiếc thuyền rất xinh đẹp, chỉ hiềm hơi cũ.
Nhược Hi nói cho có chuyện:
- Sao vương gia biết ở đây có thuyền?
Tứ a ca vừa xoay xở vừa đáp:
- Hồi mười bốn tuổi, ta theo Hoàng a ma đến ở trong vườn, lúc ấy rất thích sự thanh tĩnh của cái hồ này, bèn sai người làm thuyền đặt ở đây – Chàng đứng thẳng dậy, đánh mắt ra hiệu bảo nàng lên thuyền.
Nhược Hi ngẩn người, nghi hoặc nhìn chàng:
- Vương gia chắc là còn dùng được chứ?
Tứ a ca chẳng buồn trả lời, liếc nhanh nàng rồi tự mình trèo lên trước. Ngồi xuống đâu đấy, chàng lặng lẽ quan sát nàng, ánh mắt rất kiên quyết, rõ là không cho nàng từ chối. Nhược Hi do dự, chỉ muốn bỏ đi, nhưng biết nhất định sẽ không được như ý, nên cứ lần lữa mãi một chỗ.
Tứ a ca không thúc giục, chờ đợi chán chê, cuối cùng vươn vai bảo:
- Ta hẵng ngủ một chốc, cô cứ từ từ suy nghĩ. Quyết định rồi thì lên gọi ta – Nói đoạn, chàng rục rịch nằm xuống.
Nhược Hi siết nắm tay, nghiến răng trèo lên thuyền. Đã không tránh được thì chỉ còn cách tuân theo thôi. Vả đang lúc thanh thiên bạch nhật, chàng ăn thịt nàng được chắc?
Nhìn quai hàm nàng bạnh ra, Tứ a ca mỉm cười lắc lắc đầu, lấy mái chèo đẩy vào bờ hồ, con thuyền bắt đầu dạt ra xa.
Càng xa bờ, lá sen mọc ken càng dày, Nhược Hi buộc phải cúi thấp đầu, lúc nghiêng trái, lúc né phải, lúc gập người xuống để tránh những chiếc lá tạt đến. Tứ a ca ngồi quay lưng lại hướng tiến, bởi thế lá sen chỉ trượt qua lưng chàng, không gây trở ngại gì hết. Thấy nàng luống cuống, chàng phì cười bảo:
- Trước ta toàn nằm xuống lòng thuyền, hay là cô cũng nằm xuống đi.
Nhược Hi không đáp, chỉ nhớn nhác né mình tránh lá sen.
Tứ a ca chèo đến một chỗ thì dừng lại, nhấc mái chèo lên, tiện tay ngắt bỏ mấy chiếc lá xoà vào mạn thuyền, gác mái cho thật chắc rồi ngả người ra đằng sau, hơi ngửa mặt, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhược Hi ngó quanh, bốn bề lá sen dày mướt, khắp nơi ngập một màu xanh, tưởng chừng lạc vào thế giới toàn sắc lục, không phân biệt nổi đâu với đâu nữa.
Không gian lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng lá lay khẽ trong gió nhẹ. Nhược Hi liếc Tứ a ca. Chàng hơi ngửa đầu, mặt nửa tối nửa sáng dưới tán lá ken nhau, thần sắc thư thái, không hề nhiễm vẻ băng giá như ngày thường.
Vẻ tận hưởng của chàng lây cả sang nàng. Nỗi căng thẳng và bất an lúc đầu từ từ tan biến, Nhược Hi bắt chước chàng ngả người ra sàn, đầu tựa lên đuôi thuyền, lim dim mắt. Bên trên có lá sen che nắng mà vẫn thấy chói, nàng bèn ngồi dậy, nhặt một trong những chiếc lá Tứ a ca vừa ngắt bỏ, chao qua nước rồi úp lên mặt, nhắm mắt lại như cũ.
Hương sen thơm mát rịn bên cánh mũi, sau theo hơi thở luồn vào tận tâm phế. Thuyền nhẹ dập dềnh cùng sóng khiến người bồng bềnh như ở trên mây. Không gian hoàn toàn yên tĩnh, tâm hồn Nhược Hi cũng thanh thản theo. Nước man mát và nắng âm ấm pha trộn nhau, không lạnh mà cũng không nóng, cảm giác thật vừa vặn.
Thoạt tiên, Nhược Hi vẫn còn bồn chồn trong dạ, thi thoảng nhấc lá sen ra len lén kiểm tra Tứ a ca. Nhưng thấy chàng cứ nhắm mắt nằm yên, nàng dần dần an tâm, thể xác và tâm hồn cùng ngập chìm trong chiều hè tuyệt diệu, các lỗ chân lông như cũng nở căng, háo hức hưởng thụ ánh nắng, làn gió, mùi hương và nếp sóng tinh khiết.
Đang lơ mơ ngủ, chợt cảm thấy con thuyền lắc mạnh, Nhược Hi giật mình trụt lá sen xuống, mở bừng mắt ra. Tứ a ca đã đổi vị trí đến ngồi ngay bên chân nàng, khuỷu tay chống mạn thuyền, bàn tay đỡ lấy đầu, âu yếm ngắm nàng.
Nhược Hi ngồi bật dậy. Hai khuôn mặt bỗng thành kề sát nhau, nàng lập tức ngả ngay ra như cũ. Thấy nàng chồm lên rồi lại nằm xuống, chàng bất thần toét miệng cười.
Mắt chàng ngời sáng và nồng ấm khác thường. Nhược Hi thấy lòng xao động, mặt mày nóng ran. Thà chịu đựng ánh mắt lạnh băng, nàng còn tỉnh táo nghĩ được cách ứng đối, chứ sự dịu dàng của chàng chỉ khiến nàng bấn loạn. Hệt như đang ngày đông gió lạnh căm căm, bỗng đâu chen vào một hôm đẹp trời ấm áp, khiến người ta không biết nên ăn mặc thế nào.
Nhược Hi gắng trấn tĩnh nhìn Tứ a ca. Mắt họ giao nhau, nàng cảm thấy đôi mắt thường khi lạnh lùng kia bỗng như nhuốm thêm rất nhiều sắc thái, khiến người ta cầm lòng không đậu, những muốn dò tìm, muốn chìm đắm vào nhiều tầng sâu kín hơn.
Và nàng cứ mông muội ngắm chàng, quên bẵng rằng mình muốn dùng ánh mắt ra ý cho chàng nhìn đi chỗ khác. Đến lúc sực tỉnh, nàng vụt khép mi, không dám ngó chàng nữa.
Nhắm mắt mà vẫn cảm thấy ánh nhìn của Tứ a ca nấn ná trên mặt mình, Nhược Hi đâm sợ, thầm nhủ không thể để chàng tiếp tục, nàng liền đậy lá sen lên mặt rồi lúng búng kêu:
- Đừng nhìn như thế nữa!
Tứ a ca bật cười. Đây là lần đầu tiên Nhược Hi nghe tiếng chàng cười, sàn sạn, kìm nén, không xác định được là cảm xúc gì, nhưng dẫu sao cũng mới mẻ, bởi chẳng dễ gì mà nghe được tiếng cười của vị lãnh diện vương gia này. Tứ a ca với tới định nhấc lá sen trên mặt Nhược Hi, nàng bèn chặn một tay giữ lá, một tay đẩy chàng ra.
Tứ a ca lật tay, nắm luôn lấy tay Nhược Hi. Nàng vội giật mạnh về. Chàng bèn bảo:
- Bỏ lá sen xuống, ta sẽ thả ngay.
Nhược Hi mặc cả:
- Vậy vương gia không được nhìn như ban nãy nữa.
Tứ a ca ừ khẽ. Nhược Hi ngần ngừ, chậm chạp nhấc chiếc lá khỏi mặt.
Tứ a ca vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, tay đỡ đầu chống trên thành thuyền, chỉ khác là tay còn lại đang nắm tay nàng. Nhược Hi cau mày, liếc chàng thật nhanh rồi nhìn lảng đi:
- Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.
Tứ a ca buông tay. Một lát sau, cảm thấy chàng đã dời ánh mắt đi chỗ khác rồi, Nhược Hi mới quay mặt lại:
- Vương gia hẵng dịch ra một chút, để nô tỳ ngồi dậy.
Nàng những tưởng lại phải đôi co thêm một lúc nữa, không ngờ chàng nhích ngay ra sau, tuy không xa, nhưng cũng không đến nỗi sát rạt như vừa nãy. Nhược Hi hơi bất ngờ. Dễ thoả hiệp thế à? Và ngồi thẳng dậy.
Hai người cùng im lặng. Chẳng hiểu vì sao niềm hân hoan của Nhược Hi tan đi rất nhanh. Ngoài sự trầm ngâm đang ngự trị, có một chút gì là lạ lẫn vào. Nàng vội vàng hắng giọng, hầu cắt đứt cảm giác mơ hồ ấy đi:
- Vương gia có hay nằm nghỉ ở đây không?
- Cũng chẳng hay. Thi thoảng dăm ba bận, nhưng năm nào cũng lại kiểm tra xem thuyền còn dù