“Nếu như vậy thì cũng chẳng có gì khó cả.” Trình Duệ Mẫn mệt mỏi, day day ấn đường. “Trước kia FSK và MPL là đối thủ, cũng là bạn bè của nhau. Nếu bây giờ MPL rút lui, trong tương lai FSK của cậu sẽ cô độc một mình, sợ sớm muộn cũng bị đối thủ ở trong nước tập trung tiêu diệt.”
Dư Vĩnh Lân ngồi phắt dậy, trừng trừng nhìn anh.
“Ngưỡng cửa kỹ thuật lúc đầu vốn đã không có thật rồi, cậu cùng với doanh nghiệp trong nước cố gắng cái gì? Giá cả? Chất lượng? Nghiệp vụ? Hay là giảm giá? Cậu còn có lợi thế gì nữa? Lão Dư à, cậu định lấy giá cả để đổi lấy thị phần, rất có khả năng sẽ về tay không, người chiến thắng lớn nhất lại là người khác.”
Dư Vĩnh Lân cúi người, áp mặt vào đầu gối hồi lâu rồi ngẩng đầu hỏi: “Chết tiệt, mọi sự giờ đã rồi. Nếu cậu đã nhìn ra rõ vấn đề như vậy, tại sao không tham gia ý kiến lúc đang tiến hành, lại để tôi một mình điều hành?”
Trình Duệ Mẫn cười một cái rồi trả lời anh ta một cách rất bình tĩnh và thoải mái: “Bởi vì sau khi ra khỏi MPL, tôi phát hiện còn có rất nhiều thứ để làm, ân oán với MPL không đáng để tôi phải bỏ công. Bởi vì cậu là người anh em của tôi, Chúng Thành là đối tác của tôi, tôi chỉ còn cách đứng giữa mà thôi.”
“Trình Duệ Mẫn, đồ khốn kiếp!” Dư Vĩnh Lân đập mạnh vào sofa, quát lớn.
“Còn một việc nữa tôi muốn cho cậu biết, nghe xong cậu có thể chửi một thể, tiết kiệm sức lực một chút đi.” Trình Duệ Mẫn đứng dậy, nhường vị trí phía trước màn hình máy tính.
Dư Vĩnh Lân bước đến, nhìn vào file mà Trình Duệ Mẫn đang chuẩn bị, nghi ngờ hỏi: “Đây chẳng phải là bản “Quỳ Hoa Bảo Điển[1]” của cậu sao? Cậu muốn làm gì?”
[1] Một bí kíp võ thuật thượng thặng trong tiểu thuyết kiếm hiệp Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung.
“Đưa cho Đàm Bân, có lẽ nó sẽ giúp cô ấy vượt qua được khó khăn lần này.”
Dư Vĩnh Lân lúc đó đã ngấm rượu, tức đến nỗi gân xanh nổi đầy trên trán. “Cậu bị bệnh à? Có phải đầu óc bã đậu không?”
“Lão Dư…”
“Cậu đừng gọi tôi là người anh em nữa, tôi không quen cậu!” Mặt Dư Vĩnh Lân tái mét. “Cứ nhìn thấy tên Lưu Bỉnh Khang khốn nạn là tôi muốn lập tức cuộn lão ta lại ném đi, vậy mà cậu lại giúp lão ta? Cậu giúp Đàm Bân chính là giúp lão ta đó, lẽ nào cậu không hiểu? Cậu quên lão ta đã đối xử với cậu như thế nào rồi sao?”
“Đàm Bân giờ là người của tôi, tôi không thể hại cô ấy.”
“Ha ha, người của cậu? Có phải cậu đang nói đùa không? Được rồi, được rồi, cứ coi là vậy đi, nhưng mà chuyện này qua đi thì cậu có bao nhiêu cách để bù đắp cho cô ấy?”
“Điều đó không giống nhau lão Dư à, tôi không thể quên được dáng vẻ của cô ấy trong lần đầu tiên cậu đưa cô ấy đến gặp tôi, một cô gái nhiệt tình, hồ hởi như vậy, hôm nay lại trở thành một người hoàn toàn khác. Tôi hiểu được đó là vì cái gì, là cái cảm giác sự tự tin hoàn toàn bị hủy diệt, nhuệ khí cũng vì đó mà biến mất. Cho dù cả đời cũng không thể bù đắp, chữa lành vết thương này, tôi cũng không muốn cô ấy phải đối mặt thêm nữa.”
Dư Vĩnh Lân không nói gì nữa, móc bao thuốc trong túi, rút ra một điếu rồi đi tìm bật lửa, không hiểu là do bật lửa hết ga hay bàn tay run rẩy mà anh ta bật mãi không lên.
Trình Duệ Mẫn lườm anh ta một cái. “Ra ngoài hành lang hút.”
Một lát sau Dư Vĩnh Lân liền nổi khùng, ném mạnh chiếc bật lửa xuống nền nhà, giẫm mạnh mấy cái, nói như gầm lên: “Mẹ kiếp, tôi cứ hút ở trong phòng đấy, thì sao nào? Cái loại cậu lúc mới bắt đầu thì hăng hái tính kế đối phó với MPL. Giờ làm được phân nửa đã từ bỏ. Mẹ kiếp, cậu có phải đàn ông không?”
Trình Duệ Mẫn cũng không thể kiềm chế được nữa. “Cậu cút ngay cho tôi!”
Tình bạn gắn bó suốt bao năm, đây là lần đầu tiên hai người cãi nhau. Dưới ánh đèn, sắc mặt Trình Duệ Mẫn trắng bệch đến đáng sợ. Dư Vĩnh Lân do dự giây lát rồi đóng sập cửa, bỏ đi.
Thành phố Bắc Kinh quả nhiên đã lập đông với trận tuyết đầu tiên, ngoài trời đêm, những bông tuyết nhỏ không ngừng rơi.
Đối với Dư Vĩnh Lân, trận tuyết nhỏ năm nay là một trong những ngày đáng nhớ nhất của cuộc đời anh.
Vợ anh sinh tHiểu Tháng nên cho dù đêm lạnh cũng phải đưa vào viện. Anh đợi ở bên ngoài phòng sinh đến sốt cả ruột, cứ lượn đi lượn lại, chốc chốc lại có bác sĩ đến đưa các loại giấy cam kết, yêu cầu anh ký tên.
Sáu tiếng đồng hồ là sáu tiếng sống trong cảm giác hoảng loạn, phiền não, bất an và khủng hoảng. Sáu giờ mười phút sáng, con trai anh cuối cùng cũng cùng với bông tuyết rơi xuống cuộc đời anh trước nửa tháng.
Cô hộ sinh trao vào tay anh một vật nhỏ bé, mềm như không xương, Dư Vĩnh Lân rón rén vén cái vải xô quấn quanh người con ra, ngắm khuôn mặt nhỏ bé không to hơn cái nắm tay của người lớn là mấy, da nhăn nheo đỏ hỏn giống như chú chuột con.
Nghĩ đến những vất vả, khó khăn liên tiếp trong thời gian qua, anh chợt rơi nước mắt, người đàn ông cao lớn đang khóc như mưa trước mặt rất nhiều người.
Giây phút đó, ngoài sinh mệnh bé nhỏ trong lòng mình ra, mọi thứ xung quanh đều chẳng có ý nghĩa gì đối với anh nữa.
Quên hết những bất đồng tối hôm trước với Trình Duệ Mẫn, anh tới tấp chia sẻ với mọi người cảm giác này, nhìn vào đồng hồ, có lẽ mọi người cũng thức dậy rồi, anh chờ đợi để gọi điện cho Trình Duệ Mẫn.
Nhưng gọi cả di động lẫn điện thoại bàn đều không có người nghe. Anh gọi đến văn phòng công ty Duệ Mẫn, vẫn chẳng tìm thấy.
Dư Vĩnh Lân thấy bất an, bởi vì đây không phải là phong cách của Trình Duệ Mẫn. Chỉ trừ những lúc ngồi trên máy bay, còn lại lúc nào điện thoại của Duệ Mẫn cũng liên lạc được, mọi lúc mọi nơi.
Nhớ lại vẻ nhợt nhạt không bình thường lúc tối qua của Duệ Mẫn, Dư Vĩnh Lân thấy thấp thỏm không yên.
Anh định lái xe đi xem sao, nhưng lúc này trong phòng hộ sinh vẫn còn lộn xộn, chưa thể đi được, nhìn khuôn mặt vợ mình, anh chần chừ một lúc lâu rồi chợt nhớ ra một người.
Mở ví tìm một lúc lâu, tạ ơn trời, cái danh thiếp độc đáo đó vẫn còn trong ví, anh lập tức gọi điện đến số ghi trên danh thiếp.
Giọng nói ngái ngủ của Nghiêm Cẩn vang lên. Sau khi nghe xong, một lát sau anh ta mới lấy lại tinh thần, nói một cách thoải mái: “Mình tôi đi là được rồi, chỗ bảo vệ cũng có chìa khóa của cậu ấy. Cậu cứ lo việc của mình đi, cảm ơn nhiều lắm, anh bạn!”
Cúp điện thoại, Dư Vĩnh Lân nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không yên tâm, liền giao vợ cho ông bà trông coi, còn mình thì phóng xe theo hướng đường cao tốc sân bay.
Lúc đến nơi, anh nhìn thấy hai người đứng ở cổng biệt thự của Trình Duệ Mẫn, trong đó có Nghiêm Cẩn.
Anh ta đã đứng bên ngoài ấn chuông rất lâu, vẫn chẳng có ai bước ra, mà trên tầng hai rõ ràng đèn vẫn sáng.
Thương lượng một lát, người bảo vệ lấy chiếc chìa khóa dự phòng, mở cửa.
Sắc trời ngoài cửa sổ vẫn nửa sáng nửa tối, bên trong căn biệt thự im lặng như tờ, dưới tầng một tối om, chỉ có góc cầu thang le lói chút ánh sáng từ ngọn đèn trong phòng làm việc trên tầng hai.
Nghiêm Cẩn gọi to: “Tiểu yêu, có ở đó không?”
Chẳng ai trả lời.
Ba người cùng bước lên cầu thang, cửa phòng làm việc khép hờ. Nghiêm Cẩn đi trước, đẩy cửa ra, họ như bị sét đánh, người cứng đờ như khúc gỗ. Nghiêm Cẩn lấy lại tinh thần rất nhanh, vội lao vào, ôm chầm lấy Trình Duệ Mẫn lúc này đã bất tỉnh, không còn biết gì nữa. Anh ta nóng vội gọi: “Tiểu yêu, cậu làm gì thế? Đừng dọa anh, tỉnh lại đi mà!”
Người bảo vệ nhanh chóng lùi xuống, rút điện thoại ra gọi: “A lô, 110 phải không? Tôi là bảo vệ ở khu biệt thự XX, chỗ tôi đang có người cần cấp cứu…”
Dư Vĩnh Lân đạp cho cậu ta một cái. “Ấn 120 gọi xe cấp cứu. Mẹ kiếp, gọi 110 làm gì hả?”
Một lúc sau có ba vị bác sĩ đi lên, nhanh chóng cho bệnh nhân thở oxy rồi đưa lên xe cấp cứu.
Sau một hồi hỗn loạn, căn phòng trở nên trống rỗng, tạm thời chỉ có Dư Vĩnh Lân ở lại, anh phát hiện thấy chuột máy tính trên bàn bị người ta vô ý chạm vào, màn hình đen ngòm sáng lên.
Giao diện email đang soạn, đã có địa chỉ gởi đi và tệp đính kèm, nhưng phần nội dung email vẫn chưa hoàn thành.
Anh lặng lẽ xem qua một lát rồi nhẹ nhàng kích vào nút gửi.
Phía đông bắc Bắc Kinh, đang chìm trong giấc ngủ sâu, Đàm Bân bị cảm giác đau nhói do tim đập nhanh làm cho bừng tỉnh.
Cô vội ấn vào chỗ trái tim như đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chỉ cảm thấy ruột gan rối bời, không cách nào khống chế được, khiến cô không thể ngủ được.
Dù sao cũng không ngủ được, cô nhanh chóng thức dậy, kéo rèm, thật vui khi phát hiện thấy bên ngoài cửa sổ là một thế giới được điểm trang với những ánh vàng lấp lánh, tĩnh lặng và trong lành.
Sau khi ăn sáng, cô chuẩn bị ra ngoài thì chợt nhớ ra hôm nay là Chủ nhật, cô tự cười mình rồi cởi chiếc áo choàng, thay bộ đồ mặc ở nhà.
Chủ nhật là ngày của gia đình, hằng tuần cứ vào thời điểm này, cô lại gọi điện về cho bố mẹ để họ yên tâm.
Với bố mẹ, từ trước tới giờ, cô chỉ báo toàn tin tốt, tin vui chứ chẳng nói đến những chuyện buồn, nói đi nói lại vẫn là những câu: “Con rất tốt.”, “Không có vấn đề gì cả.”, “Sức khỏe và công việc đều rất tốt.”
Mặc dù đang nói chuyện với bố mẹ, chợt nhắc đến hai chữ “công việc”, nhiều lần có vẻ muốn khóc, nhưng cô cố cắn răng nhẫn nhịn rồi tìm một lý do nhanh chóng ngắt điện thoại để không bị mất tinh thần trước mặt họ.
Bỏ điện thoại xuống, cô mở máy tính, check mail.
Hai ngày trôi qua đi biết bao nhiêu chuyện, cả người cô cứ như đang ở trong trạng thái lơ lửng, hoàn toàn chẳng chú ý đến hòm thư.
Thật ra xem hay không xem thì cũng đến thế mà thôi, giờ đây cô đã không còn là BM của đội phụ trách dự án tập trung thu mua của Phổ Đạt, cũng chẳng còn là giám đốc kinh doanh của ba tỉnh phía bắc và khu vực Bắc Kinh nữa.
Trong cuộc họp chính thức ngày hôm qua, Lưu Bỉnh Khang đã tuyên bố ba việc.
Một là, việc thu mua của Phổ Đạt vẫn không ngừng lại, cấp trên đang nỗ lực xử lý, hy vọng có thể phục hồi được. Từ hôm nay tất cả những công việc liên quan đến kinh doanh sẽ do Vu Hiểu Ba phụ trách.
Thứ hai, đó là chức vụ giám đốc kinh doanh ở ba tỉnh phía bắc và khu vực Bắc Kinh do Đàm Bân phụ trách từ tuần sau sẽ chuyển giao cho Kiều Lợi Duy đảm nhận.
Cuối cùng, đó là việc sắp xếp vị trí mới cho Đàm Bân, cô sẽ đảm nhận vị trí lãnh đạo việc đưa ra các giải pháp bán hàng mới, phụ trách mọi hoạt động bán hàng của phương án mới từ nay về sau tại tất cả các tỉnh thành.
Phòng họp im lặng trong chốc lát, ai cũng lặng lẽ, từ từ lĩnh hội những tin tức này, đưa ra những tính toán mới cho bản thân mình.
Đàm Bân ngồi thẳng, trên mặt chẳng biểu lộ cảm xúc đặc biệt nào, thậm chí một nụ cười cũng không có.
Cô vẫn còn nhớ ngày đầu mới nhận chức vụ này, cũng chính tại phòng họp này. Khi đó, cô đã rất lo lắng về sự mất cân bằng giữa trách nhiệm và quyền lực mà cô đảm nhận, đó có thể là điểm dốc khiến cô trượt ngã.
Không ngờ những điều đó như một lời tiên tri, kết quả còn bi thương hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.
Chức vụ mới thậm chí còn chẳng có bất kỳ một tiêu chí cấp bậc cụ thể nào ngoài việc thêm vào một chữ “lead” mơ hồ, không có cấp dưới, cũng chẳng có bất kỳ nguồn lực nào, rõ ràng ai cũng nhìn ra được, đây chỉ là một vị trí tạm thời mà thôi.