Lời nói này xuất phát từ miệng một đại mỹ nữ, lại ở trong không khí tao nhã của khách sạn sang trọng, người đàn ông nghe những lời này dù không lâng lâng cũng sẽ kiêu ngạo đắc ý, có điều phản ứng trên mặt Bạch Vũ Đằng chỉ có một – lạnh lùng, mày hơi nhíu lại.
Đây là đương nhiên khi đối với cô ta anh chỉ có thể nói ba chữ – “Gia Hi Nhiên”, bọn họ chính thức gặp nhau cũng chỉ có hai lần, thêm một lần hẹn hò, lúc đấy cũng chỉ là do mẹ anh nhất quyết đưa ra cuộc hẹn ấy, nói thế nào thì quan hệ của hai người cũng không tiến triển đến giai đoạn bàn chuyện kết hôn.
“Cô có thể cho tôi lý do không?” Anh không trả lời lại trực tiếp hỏi lại cô gái một câu “Cô đừng có đùa cái kiểu nhàm chán như thế này.” chuyện này không phù hợp với những gì từ nhỏ anh được giáo dục a.
“Chúng ta xứng lứa vừa đôi, đứng chung một chỗ mọi người ai cũng nói chúng ta trời sinh một đôi.”
“Trên đời này phụ nữ xứng đôi với tôi nhiều không kể hết, nếu chỉ vì lý do này muốn tôi cưới người ấy vềnhà chắc tôi mười tám tuổi đã kết hôn a.”
Gia Hi Nhiên nghe vậy nở nụ cười. “Anh nói cũng đúng.”
“Kết hôn không có trong kế hoạch năm nay của tôi.” Anh thẳng thắn cự tuyệt.
“Nhưng anh đối với chuyện hẹn hò hẳn là cảm thấy phiền chán đi?”
“Hẹn hò đối với tôi mà nói chẳng qua chỉ là giao tiếp xã giao.” Phu nhân tổng tài tương lai của tập đoàn Thiên Tuấn phải là người xuất thân danh môn, bởi vậy khi anh đi du học nước ngoài về bị ép đến xí nghiệp của tập đoàn Thiên Tuấn chịu huấn luyện, mẹ anh lại liên tục an bài giúp anh những cuộc gặp xem mắt, nếu không phai anh đơn giản chỉ coi chuyện này như xã giao bình thường thì anh đã không chịu nổi mà làm phản rồi.
“Thì ra trong lòng anh nghĩ như thế.” Biểu tình của cô không một tia hờn giận.
“Cô lúc đó cũng không phải thế sao?” Lần đầu hạ mắt nhìn cô, anh liền nhận thấy cô cũng là một trong những người mặt luôn mang mặt nạ, các mối quan hệ thân cận đối với cô mà nói cũng không thể tránh khỏi trách nhiệm đối với gia tộc mình.
“Tôi thật lòng muốn tìm kiếm một tương lai khác.”
“Vậy cô cứ tiếp tục tìm kiếm, tôi không phải người thích hợp với cô.” Kỳ thật nếu bỏ qua hai lần hẹn gặp bọn họ cũng có vài lần gặp nhau ở một vài bữa tiệc xã giao thượng lưu, cô luôn thân thiện với anh khiến anh nhìn ra được cô có ý đồ muốn tiến thêm một bước phát triển mới, có điều anh cũng không cho rằng đây là điều cô thật sự mong muốn.
Anh tự tin ánh mắt nhìn người của anh chưa từng sai, tuy rằng không biết cô vội vã gả mình đi là vì lý do gì, nhưng anh biết rõ cô chẳng qua chỉ muốn tìm một người chồng có thể khiến cô nở mày nở mặt.
“Tôi lại cảm thấy chúng ta thật sự rất hợp nhau.” Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
“Nếu “môn đăng hậu đối”, “trai tài gái sắc” là tiêu chuẩn của cô thì tôi nghĩ cô không cần phải lo, nhất định cô sẽ tìm được đối tượng thích hợp.”
“Đúng vậy, có điều tôi không thể tìm đâu ra một người đàn ông xuất sắc như anh.” Gia Hi Nhiên tán thưởng nhìn bốn phía nhà hàng, tuy rằng không còn một chỗ trống, nhưng không hề nghe ra một âm thanh ầm ĩ. “Từ sau khi anh tiến vào tập đoàn Thiên Tuấn, chịu trách nhiệm quản lý khách sạn thì khách sạn này phát triển không ngừng, báo trí cũng nhiều lần nói tốt về quá khứ của anh, hiện tại thanh danh của anh đã truyền đi rất xa.”
“Cảm ơn sự khen ngợi của cô, nhưng thật đáng tiếc, tôi với cô không cùng tư tưởng, cũng không cho rằng cô sẽ là đối tượng kết hôn của tôi.”
“Chọn tôi, anh tuyệt đối không phải hối hận.” Cô tràn đầy tự tin nói.
Chậm một chút, Bạch Vũ Đằng cầm cốc cà phê đưa lên miệng, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, sau một lúc anh khẽ nhếch miệng bâng quơ nói “Tôi đã có người vừa ý rồi.”
Gia Hi Nhiên sợ run người một chút, không thèm để ý chỉ nhún vai nói “Anh vẫn nhận sự sắp xếp xem mắt của gia đình, có lẽ người con gái kia cũng không phải là người quá quan trọng với anh, mà tôi có đủ tự tin có thể xoá đi bóng hình đó trong lòng anh.”
Buông cốc cà phê trong tay, mắt đen khẽ chớp, “Nếu tôi là người dễ thay lòng đổi dạ, cô nói xem, tôi thế có thể là một người chồng tốt sao?”
“Tôi rất tự tin.” Có cô thì đàn ông không thể để ý đến người con gái khác.
“Đáng tiếc, trước mắt chuyện thay lòng đổi dạ không có trong kế hoạch của tôi.”
“Không sao, tôi đối với chuyện này rất có kiên nhẫn, chuyện này anh có thể từ từ kiểm chứng.”
“So với việc lãng phí thời gian ở nơi tôi, không bằng tự mình đi tìm một đối tượng thích hợp với mình.”
“Anh đáng để tôi chờ đợi.”
Bạch Vũ Đường nhíu mày, đây là loại phụ nữ mà anh không thích nhất, luôn tin trên đời này không người đàn ông nào không phục tùng mình, thật là không đáng yêu.
Cô đưa người về phía trước, quyến rũ dùng hai tay nâng cằm, “Cô gái mà anh thích là ai? Thật khiến cho người ta tò mò a.”
“Cô không cần biết.”
“Tôi ít nhất cũng có quyền lợi biết tình địch của mình là dạng phụ nữ nào chứ!”
“Tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo với cô.”
Gia Hi Nhiên khiêu khích nhướn mi “Tôi đang bắt đầu hoài nghi, cô gái này căn bản không tồn tại.”
“Dùng phép khích tướng với tôi không hiệu quả đâu, cô không cần phải lãng phí sức lực, tình huống của chúng ta giống nhau, người nhà đều rất quan tâm chuyện chung thân đại sự của chúng ta, bên người nếu có đối tượng liền hận không lập tức mang lí lịch trích chéo của người ta ra đào bới, nếu cô có đối tượng yêu thương, hẳn sẽ giống tôi muốn bảo vệ người ta, tránh cho người ấy chịu sự quấy nhiễu của người nhà.”
“Cái này tôi không biết, tôi hiện tại không có ý nghĩ muốn bảo vệ đối tượng nào, chỉ muốn bắt đầu với anh.”
Quả nhiên là dạng phụ nữ tự cho mình là đúng, lời anh nói hoàn toàn bị cô xem như gió thổi qua tai “Tôi chỉ hi vọng tình huống hôm nay sẽ không tái diễn, tôi không muốn mấy chuyện này phá huỷ tâm tình của tôi.”
“Tôi nghĩ anh cũng phải ăn tối, không nghĩ tới lại làm anh cảm thấy bất tiện, về sau tôi sẽ không để tình trạng này tái diễn.”
Điện thoại của anh đột nhiên vang lên, là của trợ lý của anh, trong văn phòng có chuyện gấp cần anh về giải quyết, anh nhân cơ hội này kết thúc bữa tối rời đi.
Sau vài năm liên tiếp đi xem mắt không có kết quả mẹ anh cũng chưa nói gì, có điều đến khi Gia Hi Nhiên xuất hiện, đối với thái độ của cô mẹ anh lại khá hài lòng.
Mẹ anh tích cực, Gia Hi Nhiên lại biết nắm bắt cơ hội, điều này chính là tạo cho anh cực nhiều phiền toái, trừ khi anh có thể xoá sổ ý định từ trong đầu của bọn họ.
Anh lấy di động ra,
tìm được cái dãy số mà anh nhớ kỹ trong đầu, người này nửa tháng không nhận được tin của anh liệu có phải cô ấy đã thở phào nhẹ nhõm rồi không? Ngày mai buổi sáng đột nhiên nhận được điện thoại của anh, gặp lại anh, cô sẽ có phản ứng thế nào đây? Chắc hẳn là bị anh doạ sợ chết đây.
Nghĩ đến đây khoé môi không tự giác cong lên, anh thật chờ mong lần gặp lại của bọn họ.
Vừa nhìn thấy anh, Chương Gia Phương không phải sợ hãi mà là nổi giận. Thật vất vả mới loại bỏ được anh ta ra khỏi đầu, anh ta làm gì lại chạy đến a? Không những thế lại chọn thời điểm sáng sớm, cô mới tỉnh ngủ, cơn tức này không nhỏ đâu?
Bạch Vũ Đường dựa lưng vào xe, cười như không cười hỏi “Không khí rời giường của em thật nghiêm trọng a?”
Đúng vậy, cô khi rời giường thật nghiêm trọng, người nhà và bạn bè đều biết thì không nói, đằng này lại là người khiến cô không thể chịu được nhìn thấy.
Bởi vì làm công việc thiết kế đồ dùng văn phòng phẩm, ông chủ lại hài lòng về sáng tác của cô nên thời gian đi làm rất thoải mái, chỉ cần tam tiếng công việc hàng ngày hoàn thành là được. Mà cô lại là người có tiêu chuẩn con cú, thường xuyên quá nửa đêm mới lên giường, chưa bao giờ dậy lúc sáu giờ sáng, lúc này đây tâm tình của cô sao có thể tốt đây?
“Đây là chuyện của tôi, anh không cần xen vào. Anh đến đây làm gì?” Cô khoanh tay trước ngực, hoàn toàn biến mình thành Mẫu Dạ Xoa.
“Em quên chúng ta có một món nợ còn chưa tính toán rõ ràng sao?”
“Đầu óc tôi hiện tại không tỉnh táo, cũng không nhớ được chuyện này.” Đối với cô mà nói, giờ phút này giấc ngủ là quan trọng nhất, mọi chuyện đều là chuyện râu ria.
“Đợi chúng ta ăn sáng xong, uống cà phê xong chắc lúc ấy đầu óc của em cũng đã tỉnh táo đi.” Anh nghiêng người giúp cô mở cửa xe.
“Bên kia đường có hai cửa hàng bán đồ ăn sáng đã mở của.” Ý nói đi ăn sáng không cần đi xe.
Anh đóng cửa xe, nhún vai tỏ vẻ tôn trọng quyết định của cô “Nếu em thích ăn ở đấy thì chúng ta từ từ ăn và thảo luận về quan hệ tương lai của chúng ta, tôi đương nhiên không có ý kiến.”
“… Cái gì mà “thảo luận về quan hệ tương lai” a?” Cô còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, nhưng trong lời nói của anh có lộ ra tin tức khiến cô có chút sợ run như cầy sấy.
“Thời gian càng lâu người càng nhiều, em thật sự muốn ở trong đấy thảo luận sao? Tôi nghĩ trước hết vẫn nên tìm nơi nào đó yên tĩnh ăn bữa sáng, sau đó chúng ta từ từ thảo luận.”
Anh lại một lần nữa mở xe, cô chần chờ một chút sau đó không cam lòng ngồi lên xe. Không còn cách nào khác, những cửa hàng ở gần đây đều biết cô, cô không muốn “chuyện tư” biến thành “chuyện công”.
Ba mươi phút sau, anh mang cô đến một quán cà phê trong khách sạn, lúc này cơn buồn ngủ của cô đã hoàn toàn tiêu tan.
“Anh hình như rất thích đến khách sạn này.”
“Tôi làm việc tại khách sạn, quan sát khách hàng cũng là một trong những công việc của tôi.”
Cô đã hiểu, khó trách Lí Duẫn Trạch nắm rõ hành tung của anh ta như thế, chắc là biết anh ta làm ở khách sạn, hơn nữa có thói quen cố định về thời gian sẽ đến quán cà phê quan sát khách hàng.
“Anh không phải muốn tính toán sổ sách với tôi sao?”
“Tôi nghĩ trước hết cứ ăn sáng đã.”
Đúng vậy, phải ăn sáng mới có sức lực để tập trung tinh thần đối phó với anh ta.
Cô luôn luôn coi trọng bữa sáng, cho rằng bữa sáng phải ăn thật quý tộc, cái này đại khái là “một ngày ở bên thần” cho nên mẹ cô hay trêu cô, chỉ có lúc ăn sáng mới giống con gái, còn thời gian khác không biết là giống ai? mẹ nói là giống”Phụ nữ lớn tuổi có chồng”, cô lại cho là “Nhà nghệ thuật.”
Bữa sáng ở khách sạn khác với bên ngoài, chính là độ tinh xảo của các món rất cao, kết hợp với khung cảnh tao nhã, mỹ vị liền tự nhiên cũng thăng cấp. Cô vô tình ăn vô cùng thích thú, sau đó cũng quên luôn người ta đang tới tìm cô tính sổ.
Bạch Vũ Đường uống cà phê, lẳng lặng nhìn cô – cô có khuôn mặt trái xoan, lông mày đẹp và một đôi mi thật dài, đôi môi đỏ hồng giống một quả hồng đào mê người, cái mũi nho nhỏ thật cá tính, có điều cái đặc biết nhất chính là đôi mắt khiến người ta mê muội kia, mắt của cô tuy rằng không lớn nhưng bên trong lại phát ra một loại tia sáng có thể soi thấu lòng người.
Sau khi đã ăn no, chuẩn bị uống cà phê, Chương Gia Phương mới phát hiện người đàn ông trước mặt đang nhìn chằm chằm vào mình.
“…. Anh nhìn tôi làm gì?” Cô sao thế này? Tim sao lại đập nhanh thế này chứ?
“Không thể nhìn sao?”
“… Chẳng lẽ không ai nói với anh, nếu không có chuyện gì thì đừng nhìn lung tung sao?” Dừng lại… không phải, tim cô đập không thể ngừng