lệ cũng rất nhỏ. Được rồi, cho dù lời em nói có là thật chị cũng không thể cùng anh ta phát ra lửa tình, anh ta là cái loại người mạnh mẽ cao ngạo, căn bản không hợp với chị.”
“Mạnh mẽ cao ngạo có gì không được?” Chương Gia Nhạc cõi lòng đầy chờ mong, trong đầu hình dung hình ảnh anh ta.”Người đàn ông như vậy chắc chắn rất có mị lực.”
“Em không cần nghĩ nhiều, anh ta không thích hợp với chị.”
“Cái nhìn của em lại khác, chị cả không thích hợp nhất chính là loại đàn ông thư sinh nho nhã quá mức, loại đàn ông mạnh mẽ và cao ngạo này mới có thể ngăn chặn chị cả, đem chị bắt lấy, dạy dỗ không cho chị chạy loạn.”
“Chị cũng không phải con chó con, sao lại có chuyện chạy loạn a?”
“Em từng nghe có người nói, chị cả là một người không thể nắm bắt trong lòng bàn tay.”
Cô buồn cười làm cái mặt quỷ “Đây chắc hẳn là cái tên họ Lí kia nói đi?”
“Em không nhớ rõ lắm, có điều đây là sự thật, ít nhất là đối với người đàn ông bình thường thì không thể nắm bắt được chị.”
“Chị cũng không phải loại pha lê dễ vỡ, sao lại nói đến chuyện nắm trong lòng bàn tay?” Quả thật cô không phải muốn nghi ngờ đàn ông, nhưng tại tính cách của cô quá mạnh mẽ, lại rất có chính kiến, đàn ông không có biện pháp đối đầu với cô, có người cố tình tiếp cận cô, hẹn cô cuối cùng ngược lại làm cho cô mất đi cảm giác về người đó lúc ban đầu.
Nhớ đến mẹ cô từng nói, đó là bởi cô chưa gặp được chân mệnh thiên tử, mẹ cô nói “Đến thời điểm có người toàn tâm toàn ý yêu thương con, con sẽ không để ý đến chuyện anh ta có trói chặt con hay không, mà là để ý xem anh ta có muốn trói chặt con hay không.”
Giờ nghĩ lại, có lẽ đúng thế, cô đối với đàn ông cảm giác thật nhanh trở thành lãnh đạm, Chính là có thể cô vẫn chưa gặp được chân mệnh thiên tử của mình, cơ hội gặp được quả thật rất nhỏ bé!
“Người đàn ông một khi gặp được người mình yêu đến chết chỉ hận không thể để nắm chặt người mình yêu trong lòng bàn tay.”
“Người đàn ông không đủ tự tin mới làm chuyện này.”
Chương Gia Nhạc bẻ bẻ các ngón tay trên bàn tay, tràn ngập chờ mong nói “Em thật muốn được trải nghiệm một lần tình yêu điên cuồng của đàn ông.”
Chương Gia Phương cười trừ, sau đó nằm ngửa lên giường. Hiện tại cô đang một cổ hai tròng, một bên là ba già đang liên tục thúc ép chuyện kết hôn, tuyên bố cô trong năm nay nhất định phải hát bài ca kết hôn, mỗi cái cuối tuần đều muốn cô ra ngoài hẹn hò này nọ mới yên, một bên là Bạch Vũ Đường muốn cô chơi trò chơi tình yêu… đây đúng là hoạ vô đơn chí.
Hiện tại cô cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước, nói không chừng lương tâm Lí Duẫn Trạch đột nhiên sống lại, quyết định giúp cô tìm một đối tượng kết hôn thích hợp a… Chỉ hi vọng là thế!
Mùa xuân là mùa trăm hoa đua nở, tuy rằng hiện tại là buổi chiều tà, trong không khí ngưng đọng một chút khí lạnh khiến người ta run rẩy, có điều giờ phút này Chương Gia Phương lại giống như là đang ngồi trong lò lửa, nhiệt độ nóng đến mức có thể lập tức nổ tung…. Không đúng, chính xác phải nói là tử khí đang muốn bùng nổ.
Chuyện yêu đương nam nữ tất nhiên sẽ có chuyện hẹn hò, có điều, người đàn ông này không biết sao sau khi mất tính vài ngày lại nhảy ra? Anh ta xem cô là cái gì, là cái loại gái mà anh ta gọi đến bảo đi dễ dàng hay sao?
“Lên xe!” Bạch Vũ Đường lại một lần nữa hạ thấp người nói.
“Thật xin lỗi, hôm nay tôi bận đi nhà sách cả ngày, không rảnh hẹn hò với anh, tạm biệt!” Cô cố gắng bảo trì lễ phép cúi đầu tạ lỗi với anh, sau đó chậm rãi bước đi, mục tiêu là điểm xe bus.
Không nghe thấy tiếng bước chân đi theo, cô nghĩ chắc anh ta đã bỏ cuộc. Vậy cũng tốt, cô cũng không cần phải tốn công cùng anh ta đôi co, chính là không biết sao lại cảm thấy có gì đó kỳ quái, không nghĩ anh ta lại là người dễ dàng buông tha người khác như vậy…..
“Lên xe đi.” Bạch Vũ Đường không đi cùng phía sau mà lái xe chậm chậm theo bên cạnh cô.
Cô dừng chân, xoay người đối mặt với người ngồi trong xe, ảo não nói “Anh đi theo tôi làm gì? Tôi không phải nói hôm nay tôi bận không rảnh đi hẹn hò cùng anh sao?”
“Tôi cũng thích nhà sách, cùng đi đi?”
Tình huống này khiến cô không biết phải làm sao. “Anh sao phải theo tôi đến nhà sách?”
“Hàng tháng tôi đều có chọn một ngày để đến nhà sách.”
Người ta nói đưa cô đi nhà sách đương nhiên cô không có lý do gì để cự tuyệt nữa, vậy lên xe thôi.
Nửa giờ sau bọn họ đã có mặt tại bách hoá sách, qua mất phút anh đã phát hiện mục đích của cô không phải là sách, mà là đồ dùng văn phòng phẩm và mấy thứ nhãn vở linh tinh gì đó.
“Tôi còn nghĩ chỉ có trẻ con mới có hứng thú với những thứ này a.”
“Công việc của tôi làm chính là thiết kế những đồ này.”
“Thảo nào em lại thích chụp ảnh.”
Di? Cô kinh ngạc nhướn mày, “Anh làm sao biết tôi thích chụp ảnh?”
Thoáng giật mình, anh cười khanh khách hỏi cô “Em không phải đã nói qua sao?” Nguy rồi, không cẩn thận lại nói
ra lời.
“Tôi có nói qua sao?” Chương Gia Phương hoang mang ôm đầu, sao cô lại không có ấn tượng nhỉ?
“Tóm lại, tôi biết em thích chụp ảnh, có điều tôi thật kinh ngạc khi em làm công việc có liên quan đến nghệ thuật a.”
“Tôi từ nhỏ đã thích vẽ, lớn lên tự nhiên bước vào con đường nghệ thuật, ngoài thiết kế văn phòng phẩm, tôi còn tham gia một đội chụp ảnh.”
Ánh mắt anh nhìn cô nhất thời có chút ngạc nhiên, giống như đây là việc làm không thể tin nổi.
“…….Anh nhìn cái gì?” Vì sao ánh mắt của anh ta lại khiến cô có cảm giác bức bách như thế?
“Em đúng là một cô gái khó hiểu.”
“….Tôi có gì khó hiểu? Có điều chỉ là kiên trì theo đuổi thứ mình thích, cố gắng làm tốt chuyện của mình thôi, chẳng lẽ anh không thế sao?” Người đàn ông này thật là đang ghét, làm gì mà khiến cô tâm hoảng ý loạn chứ?
“Tôi không đặc biệt thích hay không thích gì, căn bản là khi mới sinh ra đã bị đưa vào khuôn khổ học tập, bị người khác kỳ vọng thành người vĩ đại. Người vĩ đại làm chuyện gì cũng phải thành công, cuộc sống hoàn toàn không có cái gọi là thất bại.” Mỗi người nhìn thấy anh xuất thân giàu có thì cảm thấy hâm mộ, có điều không ai phát hiện, trên vai anh có bao nhiêu gánh nặng. Từ khi hiểu chuyện đến nay anh chưa từng có cơ hội để nghỉ ngơi, cuộc đời chỉ có duy nhất một mục tiêu, đó là để người khác thấy anh là người vĩ đại.
“Anh đúng là cuồng vọng!”
“Em không thích?”
“…Đó là chuyện của anh, không liên quan đến tôi.” Cô ghét nhất người có quá nhiều tham vọng, ít nhất là trong nhận thức của cô, loại người này thường được cô đưa vào danh sách “cự tuyệt giao tiếp”. Có điều thật kỳ quái, sao cô lại không có cảm giác bài xích với người đàn ông này…Được rồi, cô phải thừa nhận, lần đầu gặp nhau của bọn họ khá đặc biệt khiến cô không có cơ hội sinh lòng chán ghét với anh, tự nhiên sẽ không nghĩ muốn soi mói tật xấu của anh ta.
“Chúng ta đang nói chuyện yêu đương, em thích gì chính là vấn đề quan trọng với tôi.”
“Tôi nói không thích, không lẽ anh sẽ sửa sao?”
“Cái này có thể là bản tính trời sinh, muốn bỏ cũng không phải dễ, có điều sẽ cố gắng tiết chế một chút, như thế cũng được xem là có cố gắng đi.”
“Anh cũng là người thành thực đi.”
“Tôi không phải đã nói sao, tôi đối với em là thật lòng.”
Đúng vậy, nếu là thật lòng sẽ được đáp lại chân tình. Có điều cô sao lại cảm thấy xấu hổ mà đỏ mặt? Còn cố tính nói to lên để át đi cái nóng đang lan đến khắp người.
“……. Tôi đi xem đồ dùng văn phòng phẩm, anh xem sách của anh đi, không cần đi theo tôi.”
Cô cố gắng đem sự chú ý của mình trở lại với công việc, cuối cùng chỉ có thể mau mau chấm dứt công việc.
Có điều, cô hiển nhiên chưa quên cái gì gọi là lễ thượng vãng lai, anh đưa cô đi nhà sách, kế tiếp cô không thể cự tuyệt đi uống cà phê cùng anh, bọn họ đang “Nói chuyện yêu đương” không tránh được phải ngồi xuống cùng nhau, cái chính là…..
Cô ngồi nghiêm chỉnh cầm lấy cà phê mà nhân viên phục vụ đưa đến, ra vẻ nhấm nháp tinh tế, chỉ mong mùi cà phê có thể khiến cô có thể bình tĩnh đối diện với người đàn ông trước mặt.
“Em thật lo lắng.” Bạch Vũ Đường cười như không cười nhíu mày với cô.
“….Tôi đâu có lo lắng?” Đùa à, cô chính là chị của ba cô em gái, luôn phải ra mặt bảo vệ ba cô em gái, ngay cả cơ hội sợ hãi cũng không có, cả cơ hội lo lắng cũng không có… ít ra việc cô lo lắng cũng không dễ dàng để người nhà nhìn ra.
Anh nhẹ giọng cười. Cô khẳng định không phát hiện chính mình đang lo lắng, đúng là cái đồ cứng đầu.
“Anh cười cái gì?” Chương Gia Phương hơn đỗi trừng mắt.
“Em thật đáng yêu!”
Mặt của cô lập tức đỏ lên, lắp bắp nói mấy câu cho qua chuyện “Anh… là đang muốn nói tôi thật ngây thơ đi.”
“Tôi không biết là đáng yêu lại tương đương với ngây thơ đấy, vậy tôi đổi lại một kiểu hình dung khác nhé, em đúng là một cô bé một mặt.”
Mặc kệ là đáng yêu, ngây thơ hay cô bé đi, tóm lại mỗi lời nói, hành động của anh đối với cô đều giống như đối với cô gái là mối tình đầu của mình, đầu óc một mảng hỗn loạn, bên tai chỉ nghe thấy tiếng đập ầm ầm của tim mình….
“Em đang nghĩ muốn tôi?”
“Gì?”
“Mấy ngày nay cuối cùng tôi cũng đến tìm em. Tôi nói muốn nói chuyện yêu đương nhưng lại không thấy người đâu, có phải em giận không?”
“….Tôi sao phải giận?” Người đàn ông này luôn khiến cho cô không biết làm thế nào? Cô sẽ không thật sự tin loại lời ngon tiếng ngọt buồn cười này… Có điều, anh sao lại có thể nói lời ngon tiếng ngọt a? Anh thật sự không giống loại đàn ông biết nói mấy lời ngon tiếng ngọt ấy.
“Tôi còn tưởng em giận.”
“… Tôi cũng không phải loại nhỏ mọn, cũng không có thời gian để giận dỗi vì chuyện nhỏ ấy.” Kỳ quái, cô hôm nay biểu hiện đã lễ phép đến thế, anh ta sao có thể nhìn ra a?
“Chúng ta là người yêu, em có quyền tức giận với tôi.”
“….. Tôi không phải là người thích tức giận lung tung.” Cô quả thật không tức giận, bởi vì không thèm để ý nên không tức giận, mà nguyên tắc xử sự của cô chính là đối với mọi chuyện đều đối mặt thoải mái, tự nhiên cũng ít tức giận, có điều hôm nay cô thế nào lại để anh làm cho nổi trận lôi đình… Cô chính là nhất thời không khống chế được, loại tình huống này nhất định về sau sẽ không bao giờ… phát sinh nữa.
“Tôi thà rằng em cứ giận tôi.” Thấy cô bộ dạng không biết nói gì, anh bất đắc dĩ buông tiếng thở dài nói “Về sau dù công việc vội đến đâu tôi cũng nhất định mỗi ngày dành thời gian cho em.”
“Anh không cần… ý của tôi là, tôi không muốn biến thành gánh nặng của anh.” Lại nữa, người đàn ông này chỉ cần một ánh mắt đã có thể khơi lên sự áy náy trong cô.
“Trong tình yêu nam nữ không thể tránh được chuyện trở thành gánh nặng của nhau.”
Đúng vậy, khi để ý đến ai đó, đối phương tự nhiên trở thành gánh nặng của mình, có điều, bọn họ cũng không phải là thật sự nói chuyện yêu đương, nhưng sao trong lòng cô lại có một cơn lốc xoáy đang xoay vần a?