lại, aa… muốn giết người à, phải tính táo lại thôi. Cô từ nhỏ chính là mỹ nhân trong lời hàng xóm, mặc dù đi đến đâu cũng nhận được ánh mắt ái mộ của đàn ông con trai, nhưng lúc này cùng lắm anh ta cũng chỉ là đang đánh giá cô một chút…. Nhưng rất kỳ quái, ánh ắmt của anh sao lại làm cho cô tâm hoảng ý loạn thế này.
“Chúng ta nói chuyện yêu đương đi, lấy chuyện kết hôn làm điều kiện đầu tiên.”
“Ách?” Cô còn đang giống con nai vàng ngơ ngác, không có cách nào tiêu hoá hết những lời vừa rồi của anh.
Anh đẩy người về phía trước, hình như rất cao hứng nhìn đến bộ dạng ngây ngốc của cô, “Doạ em sợ sao?”
“… Anh cho rằng doạ người ta sợ chết đáng nhìn lắm sao?” Cô đột nhiên cảm thấy mình giống một người ngu ngốc, vừa rồi đảm bảo nhìn cô rất buồn cười đi.
“Tôi xin lỗi nếu đã doạ đến em, có điều đây không phải là đang đùa, mà là sự thật.” Chậm một chút, anh lại thận trọng nói “Chúng ta nói chuyện yêu đương trước đi.”
Cô giống như bị một trận bão tuyết quét qua, nháy mắt toàn thân đông lạnh thành băng, chính là thân thể lại giống như cô gái lần đầu tham gia vũ hội, trái tim đập liên hồi khiến người ta lo lắng có thể sẽ nhảy ra khỏi ngực hay không…. Không biết qua bao lâu cô rốt cuộc cũng nói được một câu “Anh đừng có làm loạn.”
“Tôi tin tưởng em là một người sâu sắc, chắc chắn em biết là tôi đang nói thật.”
“…. Tôi sao lại nói chuyện yêu đương với anh?”
“Bởi tôi với em chính là “nhất kiến chung tình”, nghĩ muốn cùng em nói chuyện yêu đương.” {hana: bó tay Đường ca}
“…ách! Anh là đang đóng phim truyền hình sao? Đừng làm loạn, tôi không có hứng thú làm nữ chính của anh đâu.” Trên mặt anh ta đúng là không tìm được một chút nào ý đùa vui, nhưng cũng không thể khẳng định là anh ta đang nói thật.
“Em không tin nhất kiến chung tình?”
“Nếu là xem phim thần tượng, tôi nhất định tin.” Bởi vì chuyện này dễ dàng chấp nhận hơn a.
“Em có nhiều tiêu chuẩn.”
“Đây là đương nhiên, đời thật và phim truyện là hai thái cực khác nhau, hai thế giới khác nhau, như thế nào lại có thể có cùng tiêu chuẩn đây?”
“Tôi tin là có nhất kiến chung tình, vì chuyện này đã xảy ra với tôi.”
Người đàn ông chết tiệt này, hại tim cô vất vả lắm mới đập bình thường lại giờ lại đập liên hồi! “…. Tôi nhìn anh đến tám phần là điên rồi, anh rốt cuộc là muốn làm gì?”
“Tôi cũng biết chính mình có khuynh hướng nổi điên, có điều đây cũng không phải là vấn đề quan trong, quan trọng là chúng ta nói chuyện yêu đương đi.”
Không biết chống đỡ thế nào cô đành trừng mắt liếc anh một cái, đứng dậy định bỏ của chạy lấy người, anh lại nhanh tay bắt được cô, dùng ánh mắt ý nói cô ngồi xuống, cô không thèm nhìn anh, ý muốn rút tay về, có điều vì tay anh nắm quá chặt nên cuối cùng đành thoả hiệp ngồi xuống.
“Chúng ta đến để nói chuyện yêu đương, em sao lại có thể bỏ chạy như thế.”
“Anh hiện tại là muốn dùng chuyện ấy uy hiếp tôi sao?” Cô lạnh lùng cười, khiêu khích nhướn mày “Nếu tôi không đồng ý?”
“Trong tay tôi có chứng cớ, em không có quyền quỵt nợ.”
“Chứng cớ… Anh là đang nói để đe doạ tôi sao?” Đúng vậy, đến chín mươi chín phần trăm là đang doạ người, cô tuyệt đối sẽ không mắc mưu!
“Em đã quên tôi làm việc ở khách sạn sao? Con người của tôi làm việc gì cũng cẩn thận, vì tránh để em quỵt nơ, tôi đã đem hình ảnh ngày đó chụp lại sao thành phim âm bản, tránh tình trạng em muốn lật lọng, hay em muốn đến toà án sao?”
“Anh… Anh nói thẳng đi, anh cuối cùng là muốn gì?”
“Tôi muốn cùng em nói chuyện yêu đương.”
“Được, nói chuyện yêu đương thì nói chuyện yêu đương, không lẽ tôi lại sợ anh?” cô bất cần nói.
“Tôi cũng không phải sài lang hổ báo gì, em đương nhiên không cần sợ tôi, tôi cam đoan với em, tôi sẽ tận lực đối xử tốt với người yêu của mình.”
“Anh không cần dùng hết sức….. ý của tôi là, chuyện tình cảm là không thể miễn cưỡng, nếu không phải thật sự thích một người thì không để toàn tâm toàn ý đánh đổi mọi thứ vì đối phương, cho nên chuyện này anh không cần phải hết sức, chỉ cần thật lòng là được rồi.” Sao tự nhiên cô phải chột dạ như vậy? Rõ ràng anh ta nửa tháng không có tin tức, đột nhiên xuất hiện lại nói muốn nói chuyện yêu đương, bất cứ ai nghe xong nhất định cho rằng trong này có điều dối trá, cô đơn muốn tìm người vui đùa mới là chuyện thật…. Chính là ánh mắt của anh ta lại khiến cô áy náy, giống như mọi chuyện không giống với sự nghi ngờ của cô.
“Được, vậy cứ đợi thời gian chứng minh xem tôi có phải là người chân thành hay không.”
“Đúng vậy, thời gian có thể chứng minh tình cảm của một người là thật hay không.” Đúng vậy, thời gian có thể vạch trần mục đích chính của anh ta, cô chỉ còn cách nhẫn nại đợi chờ đáp án thôi.
Cô rất muốn kiên nhẫn đợi đáp án, có điều sau khi về nhà càng nghĩ cô càng cảm thấy không đúng.
Cô có phải điên rồi không? Sao lại đi đồng ý nói chuyện yêu đương với anh ta chứ? Hiện tại với cô điều quan trọng nhất chính là tìm cho mình một đối tượng mà có thể dễ dàng ly hôn để gả đi, mà không phải cùng một người đàn ông xa lại nói chuyện yêu đương…. Tuy rằng hắn đưa tay nhấc chân bộ dạng đều tao nhã, khí chất vượt trội trăm phần trăm không có gì chê trách, có điều đối với cô mà nói, anh ta vẫn chỉ là một người đàn ông xa lạ mơ hồ mà thôi.
Mặc kệ nghĩ thế nào cũng thấy không đúng, Chương Gia Phương hết nằm xuống rồi lại ngồi lên, hết nhảy xuống giường đi đi lại lại rồi lại ngã trở lại giường lăn qua lăn lại…. cô một phút cũng không thể bình tĩnh lại được.
Cô đúng là điên rồi, còn chưa đủ phiền sao mà còn thu nạp thêm một người đàn ông phiền phức? “Điên rồi ………mình thật sự điên rồi ………mình thật sự điên rồi….”
“Chị cả, c
hị làm sao tự nhiên lại nói mình điên a?” Chương Gia Nhạc cuối cùng không chịu nổi chặn lời thì thào của chị cả.
Bởi vì phòng của cô dành để làm việc nên diện tích lớn hơn những phòng khác một nữa, bởi vậy mới nhàn hạ mở thêm góc nhỏ, chuyên dùng để đọc sách và phơi nắng, cuối cùng góc nhỏ này không biết từ lúc nào thành nơi đọc sách tốt nhất của chị em họ.
Cô thanh thanh giọng trả lời “Em nghe nhầm rồi, chị sao có thể tự nói mình điên a?”
“Lỗ tai em không có điếc a.”
“… Chị sao phải nói mình bị điên chứ?”
“Cái này phải hỏi chị a.” Chương Gia Nhạc ngồi thẳng lên, có chút đăm chiêu xoa xoa cằm đánh giá chị cái “Ban ngày không thể gặp quỷ, sau khi trở về tâm thần lại không yên, chị nói đi, có chuyện gì xảy ra?”
“Không có gì, thật không có việc gì.” Cô sao lại càng nói càng chột dạ đây?
“Chúng ta làm chị em hai mươi bốn năm, chẳng lẽ chỉ để làm cảnh thôi sao?”
“Em hai mươi bốn, chị đây hai mươi sáu, thời gian qua thật nhanh a.”
“Chúng ta không phải là nói chuyện tuổi tác, mà cái cần nói là chị có chuyện gì xảy ra?”
“Chị…” Buông một tiếng thở dài, cô thành thật nói hết, chuyện “điều kiện trao đổi” với Lí Duẫn Trạch cho đến chuyện sáng nay mới xảy ra – “trò chơi tình ái”… đúng vậy, đối với cô mà nói, cái gọi là “nói chuyện yêu đương” của Bạch Vũ Đường nhiều lắm chỉ là một “trò chơi” mà thôi.
“Chị không phải đã nói, điều kiện trao đổi của anh Lí là để thử chị thôi sao?”
“Sợ mấy đứa lo lắng, nếu mấy đứa biết chị làm cái chuyện “bắt cóc” này thì cũng có giải quyết được gì không?”
“Đương nhiên là không. Loại ngạc nhiên này không cẩn thận còn có thể khiến người ta vào ngồi nhà đá cũng nên.”
“Cho nên khi ấy chị chỉ có thể nói điều kiện trao đổi của Lí Duẫn Trạch lúc ấy chỉ là để thử chị mà thôi a.”
“Chờ đã, em tí nữa quên mất chuyện quan trọng nhất.” Chương Gia Nhạc nở nụ cười bí hiểm gian tà, ném cuốn sách trên tay xuống, rất nhanh ngồi lại bên cạnh chị cả hỏi “Cái người Bạch Vũ Đường kia nói phải nói chuyện yêu đương với chị, không lẽ không có lý do?”
Cô cũng không phải cố ý tránh nói vào trọng điểm, chuyện không muốn nghĩ cuối cùng cũng vẫn phải nghĩ… Cô khẽ nở nụ cười yếu ớt, nhẹ nhàng bâng quơ đáp “Anh ta nói là với chị vừa gặp đã yêu, nhất kiến chung tình.”
“Nhất kiến chung tình?” Chương Gia Nhạc hai mắt mở to đầy màu sắc mộng mơ “Thật là lãng mạn a!”
Liếc mắt nhìn xem thường, Chương Gia Phương không khách khí lấy ngón trở nhí nhí lên trán của em gái, ý bảo em gái mình hãy tỉnh táo một chút “Em làm sao có thể tin mấy cái chuyện này a? Chị có thể cam đoan, anh ta nhất định có mục đích!”
“Vì sao?”
“Trực giác! Bạch Vũ Đường mới nhìn đã biết là người đàn ông sành sỏi, cái loại tình yêu nhất kiến chung tình này tuyệt đối không bao giờ xảy đến với anh ta, hiểu không?”
“Không hiểu, nhất kiến chung tình cùng với chuyện anh ta là loại đàn ông gì thì có liên quan gì nhau? Em mặc dù chưa từng yêu đương nhưng ít nhất cũng có đọc truyện yêu đương nhé, tình yêu vĩ đại vượt qua phân biết giai cấp, một khi đã trúng mũi tên của thần tình yêu, trái tim không có cách nào khống chế, tên lại càng không có thể nhổ hay rút ra a.”
Chương Gia Phương không dám tin những điều đang lọt vào tai mình “Tuy rằng chị biết em là người theo trường phái hoà bình yên ổn, có điều không biết là em đã đến mức này a.”
“Chị cả thật là quá đáng a, tin vào chuyện nhất kiến chung tình cũng có gì là không tốt đâu!” Chương Gia Nhạc bi thương mở miệng.
“…..Chị không phải có ý này, có điều là người bình thường tuyệt đối sẽ không tin tưởng chuyện nhất kiến chung tình này.” Kỳ quái, cô sao lại có cảm giác kỳ quái thế này?
“Đấy, em không phải người bình thường, chị mới là người bình thường.”
“Nhạc Nhạc, chị không phải có ý đấy, em có biết….”
“Bỏ đi, em đúng là người không bình thường mà.”
Hai tay giao nhau thành hình chữ thập, cô bày ra bộ dạng áy náy nhất có thể nói “Chị tuyệt đối rất yêu thương cô hai a, đừng giận, em luôn biết chị cả không biết ăn nói, may mà còn dựa vào thiết kế để kiếm cơm, nếu không cũng chết đói sớm a.”
“Vậy chị hãy thành thật nói cho em biết, chị có thể cùng cái người tên Bạch Vũ Đường kia phát sinh lửa tình không?”
“Lửa tình… em đừng có làm loạn, điều này sao có thể?” Thật là, sao tự nhiên nhắc đến chuyện này tim lại đập nhanh như vậy? Tuy rằng mị lực của anh ta dúng là vô cùng hấp dẫn, có điều cô tuyệt đối sẽ cự tuyệt lại sự hấp dẫn ấy, càng không muốn cùng anh ta phát sinh ra cái gọi là lửa tình….
“Sao lại không thể? Chị không phải đã đồng ý với anh ta nói chuyện yêu đương sao?”
“Thì chị không phải nói anh ta nhất định có mục đích còn gì, với loại tình huống ấy sao có thể phát sinh lửa tình a.”
“Nếu anh ta thật sự là muốn nói chuyện yêu đương với chị???”
Chương Gia Nhạc vẫn luôn hi vọng chị cả có thể có một mối tình, đại khái là vì là chị cả nên mọi chuyện trong nhà chị thường đặt lên hàng đầu, tuy rằng người theo đuổi không ít cũng chưa từng gián đoạn, có điều chị vẫn mặc kệ không quan tâm là ai, chị luôn cố ý né tránh và từ chối, ví dụ như người này nhu nhược, người này vai nhỏ…. Nói tóm lại đến nay chưa có người nào khiến chị cả có thể để lý trí rơi vào lưới tính.
“Không thể nào, chị có thể khẳng định anh ta không thật lòng… Em không cần nhìn chị, theo lẽ thường mà xem, chuyện này mà xảy ra thì t