Đúng như lời hắn, trong quán buôn bán rất tốt, khiến cô khá bất ngờ.
“Chủ quán! Chào cô, đã lâu không đến!” Bồi bàn nhìn thấy cô đến, vui vẻ thét chói tai “Chúng tôi nghe nói cô bị bệnh nên rất lo lắng a! Hiện tại đã khỏe hơn chưa?”
Bị bệnh? Cô? Vẻ mặt cô ngây ngốc “Tôi không …”
“Đương nhiên là khỏe rồi tôi mới đưa cô ấy đến. Buôn bán tốt như vậy, còn chỗ ngồi không?” Triệu Quân Á cười, ngắt lời cô.
Bồi bàn suy nghĩ một lát “A! Có có có, bàn số 7 khách vừa đi, hai người có thể ngồi ở đó.”
“Cám ơn cậu.” Triệu Quân Á kéo Phương Di Thiến đi đến phía bàn trống duy nhất.
“Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?” Cô thấy khách quen và những người làm trong quán nhìn cô với ánh mắt không hề thay đổi, vẫn thân thiết như cũ, lời nói lại có chút quan tâm hơn trước.
Lẽ ra, sau khi tạp chí đó xuất bản, bọn họ phải thay đổi thái độ khi tiếp xúc với cô mới đúng. “Anh nói rồi, mọi chuyện đã được giải quyết.” Hắn nói nhỏ vào tai cô.
Đúng lúc này, vài phóng viên đã đi đến phía cô ngồi.
Nhìn thấy bọn họ, sắc mặt Phương Di Thiến trầm xuống, lập tức muốn rời đi, nhưng mà Triệu Quân Á lại âm thầm giữ chặt tay cô, không cho cô đi.
“Phương tiểu thư, cô rốt cuộc cũng xuất hiện!” Một phóng viên lên tiếng, trong mắt không giấu nổi niềm vui “Xin hỏi cô có ý kiến gì không đối với việc có kẻ cố ý giả mạo cô, cùng tạp chí X tung những bức ảnh xấu nhằm phá hoại danh dự của cô?”
Cô đang tức giận vì bị hắn ngăn cản không cho đi, thế nhưng khi nghe thấy câu hỏi kì quái của phóng viên, cũng bớt tức giận hơn. Cô hoang mang nhìn về phía Triệu Quân Á.
Triệu Quân Á nhìn các phóng viên mỉm cười, mở miệng “Thật ngại quá, đã mấy tuần nay, Di Thiến bị ốm phải ở nhà nghỉ ngơi, đến tận hôm nay mới khỏe lại, chuyện những bức ảnh chụp đó, tôi sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của cô ấy, cho nên vẫn chưa cho cô ấy biết.”
Các phóng viên không nghĩ rằng sẽ nhận được đáp án như vậy, đều sửng sốt hỏi: “Ý của anh là, mấy ngày qua Phương tiểu thư không đọc tạp chí, cũng không xem ti vi, hoàn toàn không biết chuyện này sao?”
“Đúng vậy.” Triệu Quân Á nói dối một cách lưu loát “Mấy ngày qua cô không xuất hiện trước công chúng cũng bởi vì bị bệnh, không hề liên quan đến chuyện những bức ảnh kia” “Chuyện ảnh chụp gì vậy?” Cô giả vờ ngu ngốc, cũng hiểu được bây giờ nên giả ngu hùa theo Quân Á.
“Như vậy Phương tiểu thư thật đúng là may mắn, cuối tuần trước tạp chí X đưa ra những bức ảnh mờ mờ ảo ảo nói rằng ảnh ái ân của cô cùng đàn ông, còn nói rằng cô mở quán ăn đêm, trong lúc đó có quan hệ mờ ám với nhiều khách hàng, sau này theo như tạp chí X, không biết ở đâu có một cô gái rất giống Phương tiểu thư tìm đến, xác nhận những bức ảnh đó là của cô ấy.” Phóng viên nhiệt tình đưa những bức ảnh cho cô xem “Tạ tiểu thư này sau khi tạp chí X đăng ảnh lên không bao lâu, liền thừa nhận với truyền thông rằng đó là cô ấy.”
Phương Di Thiến nghi hoặc chấp nhận, người phụ nữ trong những bức ảnh này rất giống cô, lại không phải là cô, điều này khiến cô giật mình.
“Thật sự là buồn cười, chỉ cần hỏi một vài khách quen trong quán “Hồng” là sẽ biết, tất cả mọi người đều biết Di Thiến vẫn chỉ có một mình tôi mà thôi.” Triệu Quân Á thâm tình nắm chặt tay cô.
Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
“Điểm ấy chúng tôi cũng đã hỏi qua một vài vị khách trong quán, bọn họ đều xác định tình cảm của hai người thật sự rất tốt.” Một vị phóng viên cười nói.
“Hiện tại truyền thông cũng thật là, trước khi viết bài cũng không điều tra rõ tin tức, lại viết bài sai sự thật như vậy, mọi người viết như vậy tuy rằng không ảnh hưởng đến mọi người, nhưng đối với chúng tôi lại rất ảnh hưởng và gây nhiều phiền phức.”
Triệu Quân Á lắc đầu thở dài.
“Bất quá Phương tiểu thư may mắn vẫn không biết chuyện này, xem ra hai người cũng không vì việc này mà gây hiểu lầm.”
“Tôi rất tin tưởng Di Thiến không phải người phụ nữ như vậy……”
Phương Di Thiến nhìn Triệu Quân Á đang thoải mái nói chuyện với các phóng viên, làm trò khôi hài hoang đường như vậy cũng giải quyết được việc, cô không khỏi cảm thấy buồn cười, thật không còn gì để nói mà.
“Như vậy Phương tiểu thư vì sao lại muốn mở quán rượu? Với bằng cấp của Phương tiểu thư, chắc hẳn có thể tìm được công việc khác tốt hơn nhiều!”
“Mọi người không thấy không khí ở đây rất tốt sao? Quán rượu này vừa có thể giúp người ta thả lỏng tâm tình, khoái trá nói chuyện với nhau, tôi không nghĩ có công việc khác có giá trị hơn? Tôi cũng thấy cô ấy phù hợp với công việc này……”
Phương Di Thiến cảm thấy rối loạn, tiếng Triệu Quân Á và các phóng viên nói chuyện không ngừng truyền vào tai, thế nhưng cô chẳng nghe thấy gì, chỉ trừng mắt nhìn những bức ảnh trong tay mình, cô gái trong ảnh thật sự rất giống mình, cô không khỏi cảm thấy vớ vẩn không thôi.
“Anh rốt cuộc đã tìm ở đâu được cô gái có hình dáng giống tôi như vậy?” Sau khi các phóng viên đã hỏi xong, rốt cục cam tâm tình nguyện rời đi, Phương Di Thiến nhịn không được hỏi.
Triệu Quân Á nhún vai “Bất quá cần chút thời gian và tiền thôi.”
Hắn nói được nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Phương Di Thiến biết không dễ dàng như vậy.
Đầu tiên hắn phải tìm được cô gái có bộ dáng cực kỳ giống cô, lại phải thuyết phục đối phương thừa nhận người trong những bức ảnh đó là cô, dù như thế nào, cô cũng cảm thấy việc đó rất khó khăn.
“Tôi thực sự không hiểu anh đang nghĩ gì?” Có lẽ lúc trước miệng vết thương rất đau, vậy nên bây giờ hắn vì cô làm nhiều chuyện như thế nào, cô vẫn không thể tin tưởng hắn như cũ nữa.
“Việc này là do anh tạo ra, cũng nên do anh kết thúc. Mấy ngày nay để em phải chịu ủy khuất, anh thật sự thật sự có lỗi.”
“Anh đã cho rằng Phương gia chúng tôi thiếu nợ anh, vì thế anh đối xử với tôi có không công bằng, cũng coi như huề nhau đi!” Cô đạm mạc nói.
“Đối với chuyện này, cho dù anh rất hận cha em, nhưng anh cũng không thể cho bản thân mình đã làm tổn thương em. Không, anh căn bản không muốn nhìn thấy em phải chịu bất cứ thương tổn nào.” Bởi vì hắn quá yêu cô, cho nên biết rõ với tình huống như vậy, cơ hội bọn họ trở về bên nhau cực kỳ thấp, thế nhưng hắn vẫn không hề buông tay.
Phương Di Thiến trầm mặc một chút “Anh cảm thấy rất có lỗi với tôi, nhưng vẫn hận cha tôi như trước?”
Cô không biết phải phân chia yêu ghét như thế nào cho phải, chẳng lẽ hắn chịu mâu thuẫn như vậy, không đau khổ sao “Anh không thể quên mối thù của cha mẹ, nhưng thật sự anh không có cách nào khống chế bản thân mình đừng yêu em.” Nếu hắn có thể bạc tình hơn một chút, như thế có thể dứt bỏ gánh nặng báo thù cho cha mẹ, hoặc là đừng yêu cô nhiều như bây giờ, vậy thì hôm nay hắn sẽ không phải chịu nhiều dày vò.
“Có lẽ anh sẽ cảm thấy tôi thiên vị cho cha mình, nhưng nói thật, tôi không nghĩ ông lại là hung thủ hại chết cha mẹ anh.” Cha cô tính tình ngay thẳng, cô không nghĩ ông lại có thể làm ra được chuyện này.
“Bác Phương những năm gần đây đối xử với anh và Nhã Linh không tệ.” Khóe môi hắn giật giật “Nếu không phải mẹ tự mình nói với anh những điều ấy, anh cũng không tin. Bà trước khi chết, còn không ngừng mắng bác Phương.”
Phương Di Thiến cúi đầu, không nói gì.
Cô tin hắn cũng không nói dối, nhưng cô cũng rất tin tưởng cha mình.
Như vậy, vấn đề rốt cuộc là ở đâu? “Di Thiến, anh biết chuyện này không phải cái cớ, anh thừa nhận ngay từ đầu anh không có ý tốt khi tiếp cận em, cũng xác thực đã làm một số việc không tốt, nhưng sau này anh thật sự…… Thực không muốn làm em tổn thương.” Đặc biệt sau khi phát hiện cô mang thai đứa nhỏ của hắn, hắn vẫn tự trách bản thân không thôi.
Cô nhắm mắt lại,“Tôi không biết có nên tin anh hay không.”
Triệu Quân Á thở dài, biết mình thực sự đã tổn thương cô quá sâu “Em tin cũng tốt, không tin cũng thế, anh chỉ muốn nói cho em biết, đời này anh sẽ không động tâm với bất kỳ ai khác.”
“Cho dù tôi không hề yêu anh?”
“Hai việc này có gì mâu thuẫn với nhau sao?” Hắn cười khổ.
Không có. Phương Di Thiến thầm nghĩ. Chuyện này cô quá rõ ràng.
Cũng giống như cô trước đây, biết rõ hắn không thương cô, nhưng vẫn không thể khống chế được tình cảm của chính mình.
Tay cô không tự chủ xoa xoa bụng.
Có nên cho hắn cơ hội không? Cô không cam lòng tha thứ cho hắn quá nhanh, nhưng cảm giác đau khổ vì chờ đợi cô rất hiểu. Hơn nữa nghiêm khắc mà nói, hắn cũng không phải người trực tiếp làm ra chuyện có lỗi với cô.
Cô lắc đầu, bất đắc dĩ tại sao mình lại dễ mềm lòng như vậy “Ai! Không nghĩ rằng trong lòng tôi lại có suy nghĩ muốn cho anh cơ hội.”
Hắn chấn động,“Em nói rằng……”
Thôi thôi, coi như cho ba ba của cục cưng một cơ hội đi! Dù sao hiện tại người yêu nhiều hơn là hắn, cô có thể bảo vệ tốt bản thân mình.
Cô nghĩ nghĩ, mới mở miệng “Trước tiên tôi muốn nói, tôi cũng không hoàn toàn tha thứ cho anh, đây chỉ là cho anh một cơ hội…”
“Anh hiểu được.” Hắn vội nói.
“Anh…… nếu đồng ý, cũng nên trở về nhà đi!” Cô dừng một chút,“Bất quá kỳ hạn là do tôi định đoạt, có khả năng là một ngày…… cũng có có thể là cả đời.”
Hắn trừng lớn mắt, có chút không thể tin được mình vừa nghe được cái gì.
“Đương nhiên rồi! Tôi biết rằng có chút không công bằng, anh cũng có thể không chấp nhận……”
“Anh nhận.” Hắn không chút nghĩ ngợi nói.
Cô chăm chú nhìn hắn “Anh xác định?”
“Phải, chắc chắn.” Hắn chỉ mong cô có thể cho hắn một cái cơ hội.
“Kỳ hạn tùy tôi định đoạt?” Ân! Hiện tại ngẫm lại, cảm giác chiếm thế thượng phong cũng rất tốt.
Hắn chần chờ một giây, cuối cùng vẫn là cắn răng nói:“Tùy em định đoạt.”
Cuối cùng, mọi chuyện phát triển như vậy, sợ là trước đây hai người bọn họ cũng không nghĩ đến. Nhìn người đàn ông từng khiến mình thật yêu cũng thật thất vọng, tâm tình Phương Di Thiến thực phức tạp.
Thôi, trước hết cứ cho hắn một cơ hội đi, cũng là cho chính mình và cục cưng một cơ hội.
Vì thế Triệu Quân Á lại trở về nhà ở chung với cô.
Phương Di Thiến cũng không thể để hắn ngủ ở thư phòng, cho nên buổi tối bọn họ vẫn ngủ ở cùng nhau. Nhưng cho dù nằm cùng nhau trên giường, hắn cũng không dám làm gì khiến cô phật ý.
Cô thủy chung không nhắc đến đứa nhỏ chuyện với hắn, quyển “chỉ nam cho phụ nữ có thai” hắn từng nhìn thấy đã không còn thấy tung tích.
Hiển nhiên cô tuy rằng nguyện ý cho hắn cơ hội, nhưng vẫn không thực sự tin tưởng hắn.
Bất quá hắn hiểu được đó là chính mình gieo gió gặt bão, chẳng thể trách ai được. Bởi vậy cô không nói, hắn cũng không chủ động nhắc tới.
Sáng sớm, Triệu Quân Á mặc quần áo đơn giản, đi ra khỏi nhà.
Tuy rằng Di Thiến cũng không nói gì, nhưng hắn biết cô dạo gần đây chỉ cần ăn những đồ hơi nhiều dầu mỡ sẽ buồn nôn, bởi vậy hắn muốn đi mua giúp cô bánh bao, sữa đậu nành, những đồ ăn nhẹ để làm bữa sáng.
Ở khu nhà cao cấp này xung quanh không có quán ăn, hắn vừa đóng cửa vừa suy nghĩ đi mua thức ăn ở đâu thì gần, không hề chú ý có một người đang ở hành lang.
Cho đến khi đối phương đi đến trước mặt hắn, kéo ống tay áo hắn, hắn mới kinh ngạc phát hiện sự tồn tại của người nọ.