“Là cảnh vệ dưới nhà nhận ra em, nên đã để em lên đây .” Triệu Nhã Linh hờn dỗi nói: “Nơi này là nhà của anh trai mình, tại sao lại không thể tới?”
“Anh không nói là em không thể tới, chỉ là sớm như vậy em tới tìm anh làm gì?” Hiện tại cùng lắm mới có sáu giờ sáng a. Hắn cũng không quên Nhã Linh từng làm chuyện gì với Di Thiến, khuôn mặt cô lại đang trầm xuống khiến hắn có chút phòng bị.
Nhưng dù sao Nhã Linh cũng là em gái hắn, trước mắt là người thân duy nhất cùng huyết thống với hắn, hắn cũng không muốn nặng lời với cô.
Huống chi chuyện trước kia, hắn cũng phải chịu trách nhiệm rất lớn.
“Em đã xem tin tức , hai người nhìn thật tình cảm a!” Cô oán hận trừng mắt nhìn hắn, không đáp hỏi lại:“Tại sao anh lại nói giúp cho cô ta?”
Phải tốn bao nhiêu tâm tư, thật vất vả mới hủy diệt được Phương Di Thiến, vậy mà hắn lại dùng cách này để cứu cô ta! Hiện tại mọi người đều cho rằng hắn và Phương Di Thiến đang yêu nhau.
“Nhã Linh, anh phải nói với em rằng , anh không muốn thương tổn Di Thiến.” Hắn thở dài,“Cô ấy vô tội .”
“Anh…… Anh thật sự yêu thương cô ta sao?” Đôi môi Triệu Nhã Linh run nhè nhẹ, cô dường như đã muốn khóc “Chẳng lẽ anh đã quên cha mẹ chúng ta là bị Phương Trung Diệu hại chết sao?”
“Anh không quên, nhưng chuyện này không liên quan đến Di Thiến.” Hơn nữa hắn cũng không muốn thảo luận về đề tài này nữa “Nhã Linh, anh phải đi mua chút đồ, nếu không còn việc gì nữa, em trở về đi!”
Di Thiến còn đang ngủ, hắn không dám để Nhã Linh vào nhà, chỉ sợ lại xảy ra xung đột.
“Anh, thái độ của anh thật lãnh đạm…… Trước kia anh rõ ràng không như vậy!” Cô ai oán nhìn hắn,“Tất cả là tại cô ta! Bởi vì cô ta, anh không cần người em gái này nữa!”
“Đừng ngốc nghếch như vậy, em là người thân của anh, anh làm sao lại không cần em.” Tuy rằng hắn cảm thấy vẻ mặt của cô có chút không thích hợp, nhưng hắn vội vã đi mua bữa sáng trước khi Di Thiến tỉnh ngủ, nên không muốn nói chuyện với Nhã Linh thêm nữa “Hiện giờ anh đang vội đi mua đồ, để sau này rảnh rỗi lại nói chuyện! Phương Trung Diệu hại chúng ta, anh sẽ trả thù ông ta, nhưng đừng lôi Di Thiến vào chuyện này.”
Triệu Nhã Linh trừng lớn mắt, vẫn chưa từ bỏ ý định “Anh……”
Nhưng Triệu Quân Á không hề để ý tới cô, vội vàng bước vào thang máy, ấn nút thang máy đi xuống bãi gửi xe ở tầng trệt.
“Phương Di Thiến, con đàn bà đê tiện đáng chết này!” Cô lớn tiếng thét chói tai, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo trở nên thật dữ tợn.
Nói thật ra, cô không cần biết cha mẹ đã chết như thế nào, đối với Phương Trung Diệu cũng chẳng có chút oán hận nào, lúc ấy cô còn nhỏ như vậy, căn bản cái gì cũng không hiểu.
Nhưng Phương Di Thiến lại khác.
Ngay từ đầu cô đã phát hiện thấy ánh mắt anh trai khi nhìn Di Thiến không giống với ánh mắt của sự hận thù, lại thêm việc anh ấy nói muốn tiếp cận Phương Di Thiến để báo thù, cô càng cảm thấy anh ấy thật sự muốn ở bên cô ta, báo thù chỉ là cái cớ.
Cô hận Phương Di Thiến, hận cô ta đã cướp đi người anh trai yêu dấu của cô.
Cô yêu anh trai a! Phương Di Thiến dựa vào cái gì mà cướp đi anh trai của cô, bất quá…… cô nhìn theo hướng Quân Á vừa rời đi, lộ ra nụ cười lạnh lùng.
Cô lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong túi xách, đó là chìa khóa nhà cô đã đánh cắp khi Quân Á không để ý.
Chỉ cần Phương Di Thiến biến mất, anh Quân Á sẽ vĩnh viễn thuộc về cô, vậy nên hiện tại……
Đang chìm trong giấc ngủ ngọt ngào, Phương Di Thiến không biết vì sao mình đột nhiên tỉnh lại.
Cô mê hoặc trợn mắt, đã thấy Quân Á chẳng biết đã đi đâu.
Nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, bây giờ là sáu giờ bốn mươi ba phút, cô theo bản năng tìm kiếm bóng dáng người bên cạnh.
Quân Á, hắn…… đi đâu vậy? Không thể phủ nhận, mấy ngày nay được hắn quan tâm chăm sóc khiến cô rất thoải mái.
Có lẽ cô cho hắn cơ hội là đúng…… Cô ngáp dài một cái, đứng dậy mặc thêm áo, lại kinh ngạc phát hiện có người đang đứng bên cạnh cửa.
“Tại sao cô lại ở đây?” Cô vừa tỉnh ngủ nên đầu óc vẫn còn đang trong trại thái hỗn độn, nhưng ấn tượng gặp mặt Triệu Nhã Linh lần trước quá sâu sắc, làm cô khi nhìn thấy Triệu Nhã Linh bỗng dưng xuất hiện trong nhà mình, đầu lập tức căng thẳng, khiến cô tỉnh táo không ít.
“Xem ra cô gần đây rất tốt.” Triệu Nhã Linh lạnh lùng nhìn Di Thiến, trong lòng tràn ngập cảm giác đố kị và hận thù.
Phương Di Thiến chớp chớp mắt, cũng không nghĩ rằng cô ấy thực sự đến đây chỉ để xem cô như thế nào.
“Quân Á đâu? Anh ấy đi đâu rồi?” Quyết định không để ý tới lời nói chanh chua của Triệu Nhã Linh, cô cố gắng lịch sự nhã nhặn hỏi.
Quân Á không có ở đây, làm cô có chút bồn chồn lo lắng không yên.
“Anh ấy? Anh ấy đương nhiên đã ra ngoài rồi.” Triệu Nhã Linh cười khẽ .
“Cô không nên ở đây.” Phương Di Thiến không thích vẻ mặt điên cuồng của Triệu Nhã Linh “Xin lỗi, cô đang cản đường của tôi, tôi muốn đi tìm Quân Á.”
Nhưng Triệu Nhã Linh cũng không nhường đường, cô lạnh lùng nhìn Phương Di Thiến,“Cô cho rằng mình đã chiếm được Quân Á, chiếm được hạnh phúc sao? Nói cho cô biết, tất cả đều là giả, đều là muốn dụ dỗ cô lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy mà thôi.”
“Thật vậy sao?” Phương Di Thiến khoanh hay tay trước ngực, bình tĩnh hỏi.
Cô không ngốc đến mức tùy tiện tin lời người luôn thù hận cô.
Dù sao cô còn chưa thật sự tha thứ cho Quân Á, lời nói của Triệu Nhã Linh không thể gây tổn thương cho cô, cô có mắt, nhìn ra được Quân Á có phải thực sự đối tốt với cô hay không, không cần người ngoài lắm chuyện.
Không ngờ được Phương Di Thiến sẽ phản ứng như vậy, sắc mặt Triệu Nhã Linh cứng đờ,“Cô……”
“Bây giờ cô có thể tránh ra cho tôi đi không?” Hiện tại cô chỉ muốn biết Quân Á rốt cuộc đã chạy đi đâu,“Tôi muốn đi tìm Quân Á.”
Nghe thấy tình địch âu yếm gọi tên người mà mình thương yêu, Triệu Nhã Linh tức giận không kiềm chế được, hung hăng đẩy ngã Di Thiến “Tên Quân Á là để cô gọi sao?”
Phương Di Thiến lảo đảo lui lại mấy bước, rất nhanh né tránh bàn tay của Nhã Linh “Cô làm cái gì……”
Chính là Triệu Nhã Linh đã phát cuồng bổ nhào vào người cô, dùng sức bóp chặt cổ của cô, mặc cho cô kêu gào giãy giụa như thế nào cũng không buông tay.
“Khụ! Buông, buông tay……” Cô dùng sức đánh Triệu Nhã Linh, hoảng sợ phát hiện đối phương dường như đang muốn dồn cô vào chỗ chết.
Cô không chút nghĩ ngợi cầm lấy bình hoa nhỏ ở trên bàn, dùng sức đập vào đầu Triệu Nhã Linh.
Tiếng đồ sứ vỡ vụn, máu tươi đỏ chói không ngừng chảy ra trên khuôn mặt Nhã Linh, Di Thiến dùng sức đẩy Triệu Nhã Linh ra, không dám nhìn cảnh tượng khiến cô run rẩy kia.
Bị những mảnh sứ làm chảy máu, đau đớn quá mức lại khiến Nhã Linh mất đi lý trí của một người con gái.
“Đừng mong trốn thoát!” Không để ý đầu mình máu tươi, Triệu Nhã Linh lấy con dao gọt hoa quả giấu ở trong người ra, đâm vào sau lưng Di Thiến.
Sự đau đớn nhanh chóng truyền đến từ sau lưng, Phương Di Thiến đau đến muốn ngất xỉu, tình huống quá nguy cấp, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, điều duy nhất cô nghĩ đến là Triệu Quân Á.
Nguyên lai, thật sâu bên trong trái tim cô, cô vẫn chờ mong hắn.
Vốn tưởng rằng bản thân không còn thương hắn nữa, không ngờ đến thời khắc nguy hiểm này, cô vẫn không ngừng nghĩ đến hắn.
Cô khẽ cử động thân mình, lại bị Triệu Nhã Linh dùng sức đẩy ngã trên mặt đất.
Lại thêm một cơn đau khác từ bên hông truyền đến, rất nhiều máu tươi từ cơ thể cô tràn ra ngoài, cả người cô đau đớn không thể cử động được…… Nhưng ý thức của cô lại dị thường rõ ràng, cô bỗng nhiên muốn gặp Quân Á, muốn nói cho hắn rằng, cô đã tha thứ hắn. Cô cũng muốn nói cho hắn biết, những việc hắn làm cho cô, cô đều ghi nhớ trong lòng.
Cô hiểu được đối với mối hận giết hại cha mẹ bao nhiêu năm qua, hắn đã phải chịu nhiều dày vò thống khổ, mối tình giữa cô và hắn, thật ra hắn phải chịu khổ hơn cô rất nhiều.
Nhưng mà…… chỉ sợ cô không có cơ hội nói cho hắn nữa rồi. Cô cảm thấy mệt mỏi quá, hai mí mắt thật nặng, muốn sụp xuống……
Triệu Quân Á trở về nhà, trở nên phát cuồng khi nhìn thấy cảnh tượng xung quanh.
Khi hắn phát hiện cửa nhà không đóng, đã có thấy dự cảm không tốt.
Không ngờ rằng hắn đã đoán đúng…… Trên đất đầy vết máu loang lổ khiến hắn hết hồn, khi nhìn thấy Triệu Nhã Linh hung hăng chém Phương Di Thiến cả người đang đầy máu, hắn không chút nghĩ ngợi, nhanh chóng dùng thân thể của mình che chắn cho Di Thiến.
Bị một dao đâm sâu vào cơ thể, vô cùng đau đớn, nhưng hắn cũng chẳng hề chú ý, hắn chỉ kịp suy nghĩ dùng thân thể bảo vệ người con gái kia.
“Anh!” Không nghĩ rằng dao này lại đâm vào người mà cô yêu thương nhất, Triệu Nhã Linh sợ tới mức đem dao nhỏ ném xuống đất.
Triệu Quân Á không để ý tới cô, chỉ run run vuốt khuôn mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều của Phương Di Thiến, gọi “Di, Di Thiến?”
Cô đã lâm vào trạng thái hôn mê, tình huống hiện tại rất xấu, không thể tiếp tục như vậy được.
Hắn nhanh chóng cầm lấy điện thoại bàn để gọi cấp cứu, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Triệu Nhã Linh.
Vừa bấm được dãy số, điện thoại liền bị cắt đứt ngay lập tức, Triệu Quân Á không kiên nhẫn ngẩng đầu, thấy Triệu Nhã Linh chính là người cắt đứt dây điện thoại.
“Em rốt cuộc có biết chính mình đang làm gì không?” Đột nhiên ý thức được cô là người đang muốn giết Di Thiến, hắn lạnh lẽo nhìn em gái của mình: “Tại sao em lại muốn giết cô ấy?”
“Em không sai!” Cô trừng mắt nhìn hắn,“Là con đàn bà không biết tốt xấu kia vọng tưởng cướp đi anh!”
“Em điên rồi.” Hắn lắc đầu, lấy điện thoại di động gọi 119.