Gia đình họ Tưởng có ba anh chị em, cha của Tưởng Tư Thừa là anh cả, và cũng là người kế tục sự nghiệp của cha, còn chú và cô của Tưởng Tư Thừa nói thế nào cũng không chịu theo nghề binh, hiện nay một người học y còn một người theo nghề kinh doanh.
Cha của Tưởng Tư Thừa đang chơi cờ với em trai ở trong thư phòng, nhìn thấy Tiêu Tiêu thì chỉ hỏi mấy câu đơn giản, gật đầu coi như là xong. Chỉ có chú của anh mới hỏi thăm mấy câu về tình hình của cha Tiêu Tiêu gần đây, nói rằng Tiêu tiên sinh là một hoạ sĩ mà ông rất ngưỡng mộ và ông đã từng gặp ở Pháp, sau đó nhờ Tiêu Tiêu chuyển lời hỏi thăm của ông đên cha cô.
Ra khỏi thư phòng, Tưởng Tư Thừa đưa Tiêu Tiêu đến phòng của anh.
Tiêu Tiêu đi một vòng quanh phòng, khi tới trước giá sách thì nhìn thấy một bức ảnh khiến cô rất chú ý. Trong bức ảnh ấy có một quân nhân trẻ mặc bộ quân phục rằn ri ôm Tưởng Tư Thừa lúc ấy còn là một thiếu niên vào lòng, hai người cười rất rạng rỡ.
Tưởng Tư Thừa ôm từ phía sau Tiêu Tiêu khẽ nói,” Đây là anh trai anh, và cũng là thần tượng của anh từ hồi nhỏ, anh ấy ở trong binh chủng đặc biệt và đã hy sinh tám năm trước, chính vì thế bà anh nhất quyết không cho anh ở lại trong quân đội nữa.
Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên, áp trán cô vào má anh, dịu dàng nói,” Hãy hiểu cho bà, cả đời bà đã rất vất vả.”
Tưởng Tư Thừa mỉm cười khẽ hôn lên trán cô, ” Anh biết rồi, lúc đó cha anh rất ỉ anh hy sinh là một cú sốc rất lớn đối với bà, bà nói, bà đã già rồi, bà không thể chịu đựng thêm được nữa”.
Tiêu Tiêu im lặng, khẽ vỗ vào tay Tưởng Tư Thừa và an ủi, ” Làm cảnh sát giao thông cũng rất tốt. Nếu anh còn trong quân đội thì em đã chẳng thể quen được anh!”.
Tưởng Tư Thừa cũng khẽ cười, ôm chặt Tiêu Tiên vào lòng, ” Bà anh còn có một nguyện vọng, xem ra hy vọng này chỉ có thể trông chờ vào em thôi”.
Tiêu Tiêu đảo mắt một vòng, cô đã đoán được ý của Tưởng Tư Thừa muốn nói gì, nên cười đáp, ” Là được gặp mặt cháu dâu chứ gì! Thì em đã đến rồi đây thôi!”.
“Không phải thế.” Tưởng Tư Thừa cười và nói, ” Bà anh muốn được bế chắt nội”.
Tiêu Tiêu nhìn Tưởng Tư Thừa vừa bực lại vừa buồn cười, “Này lộ rõ bản chất hơi sớm đấy nhé! Em đã nhận lời lấy anh đâu!”.
Tưởng Tư Thừa chỉ vào mặt của Tiêu Tiêu cười,” Nhìn kìa lại đỏ mặt rồi đấy nhé.”
Tiêu Tiêu bất lực chỉ còn cách trừng mắt nhìn anh, sau đó chuyển chủ đề câu chuyện, “Cô em gái của anh mà hôm trước em nhìn thấy đâu, sao em không thấy cô ấy?”.
“Tư Điềm là con gái của chú anh, nghe đâu nó cũng đang giận dỗi mẹ.” Tư Thừa nói, “Nghe mọi người nói nó đã có bạn trai, còn thím anh thì lại không đồng ý về hoàn cảnh gia đình của cậu ấy, thế là hai mẹ con giận nhau.”
Tiêu Tiêu cười chợt nghĩ, nếu cha mình không phải là một hoạ sĩ nổi tiếng, nếu mình cũng chỉ là con gái một nhà bình thường thì liệu gia đình họ có nhiệt tình đón tiếp mình như thế này không nhỉ? Tuy biết rõ, đặt ra giả thiết này là điều không cần thiết, nhưng cô vẫn không nén được ý nghĩ đưa ra câu hỏi này.
“Nếu hoàn cảnh gia đình em không được tốt và gia đình anh phản đối thì anh sẽ làm gì?” Sau khi câu hỏi đã bật ra khỏi miệng, Tiêu Tiêu cảm thấy khinh miệt chính bản thân mình.
Tưởng Tư Thừa nhìn cô vẻ mất nghiêm túc, dường như anh đang trải qua một cuộc đấu tranh. Nhìn vẻ mặt của Tưởng Tư Thừa cô cảm thấy có phần được an ủi, dù sao đó cũng là một anh chàng thật thà, chưa biết cách ăn nói cho trơn tru. Câu hỏi này nếu rơi vào một người đàn ông khác, chắc chắn người ấy sẽ nói ra những lời hùng hồn không chút do dự. Chỉ có anh biết rõ rằng đó là giả thiết không thể xảy ra, nhưng cũng cứ phải cân nhắc một hồi lâu.
Mãi một lúc sau, Tưởng Tư Thừa mới nói một cách rất nghiêm túc, “Bây giờ thủ tục kết hôn chỉ cần chứng minh thư và sổ hộ khẩu, những thứ ấy anh đều có thể lấy được. Chờ khi chúng ta kết hôn xong rồi, mọi người cũng sẽ chẳng làm được gì. Anh chẳng sợ gì cả, chỉ sợ duy nhất một điều là em rời xa anh”.
Trong lòng Tiêu Tiêu trào dâng nỗi xúc động. Đó là câu trả lời của anh sao, tuy chẳng phải là những lời ngọt ngào đường mật, nhưng lại làm người ta rất cảm động.
Tiêu Tiêu nâng mặt Tưởng Tư Thừa lên và đặt lên đó một nụ hôn dài, mãi tới khi Tưởng Tư Thừa bị nụ hôn ấy làm cho máu trong người dồn hết cả lên mới thôi. Nhìn vào mắt anh thì biết anh đang ngất ngây và bối rối.
Một lúc sau, Tưởng Tư Thừa mới lấy lại trạng thái bình thường, anh kéo cô ôm chặt vào lòng và thực hiện sự “trừng phạt bạo lực”.
Hai người đang rất vui vẻ bên nhau thì có tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng nói từ tốn khoan thai của cô ruột Tưởng Tư Thừa, “Cậu cháu ơi, hãy đưa bạn gái của cháu ra đi, bữa tiệc bắt đầu rồi!”.
Một lát sau mới thấy Tưởng Tư Thừa và Tiêu Tiêu chậm chạp đi ra, mặt cả hai đều ửng đỏ và có phần thiếu tự nhiên. Bà cô của Tưởng Tư Thừa không nén được, bật cười, rồi cố ý sờ trán anh rồi hỏi với vẻ rất nghiêm chỉnh, “Sao thế cháu, sốt à? Ngày mai nhớ đến chỗ cô kiểm tra xem sao nhé!”.
Không chỉ Tưởng Tư Thừa ngượng chín cả mặt mà ngay cả Tiêu Tiêu cũng bị câu đùa ấy làm cho xấu hổ.
Tưởng Tư Thừa biết bà cô mình hay thích trêu chọc con cháu, và cũng không dám tiếp tục chủ đề ấy, nên đánh trống lảng, “Thím Hai nói sẽ gọi chúng cháu cơ mà?”.
Bà cô lại cười, “Tư Điềm chưa hỏi ý kiến đã đưa bạn trai của nó đến, vì có bà, cha cháu, và mọi người nên thím cháu không tiện nói ra, vì thế đang rầu rĩ kia kìa!”.
Nhắc đến Tư Điềm, Tiêu Tiêu nghĩ đến cuộc chạm trán với cô ở trước cổng công ty hôm trước, cô chỉ nhớ đó là một cô gái hoạt bát, vui vẻ.
Vừa xuống tới chân cầu thang thì một cô gái trẻ chạy tới, chìa tay ra với Tiêu Tiêu, “Chào chị Tiêu Tiêu, Em là Tưởng Tư Điềm. Em tò mò muốn biết chị từ lâu rồi, nhưng tiếc là anh Hai giữ chị chặt quá, em suýt phải mời cả thám tử tư đấy”.
Tiêu Tiêu mỉm cười, nắm tay Tưởng Tư Điềm, nói một cách rất thoải mái, “Chị là Tiêu Tiêu. Không cần phải mời thám tử tư nữa đâu, muốn biết gì cứ hỏi thẳng chị là được.”
Tưởng Tư Điềm nhìn ông anh họ bằng vẻ đe doạ, rồi hừ một tiếng, “Thấy chưa chị Tiêu Tiêu thoải mái và hào phóng hơn anh nhiều!”.
Tưởng Tư Thừa thấy cô em vẫn giữ chặt lấy tay của Tiêu Tiêu không chịu bỏ ra, buồn cười, bước tới kéo tay cô ra, hỏi, “Bạn trai mới của em đâu? Nghe nói hôm nay em cũng đưa tới, sao không cho anh Hai gặp mặt xem sao đi?”.
Tưởng Tư Điềm bĩu môi về phía thư phòng, hạ giọng làu bàu, “Đang bị bác và cha em kiểm tra trong đó. Rõ thật là!”. Rồi cô quay đầu lại nhìn Tiêu Tiêu cười, “Chị, có phải vừa rồi chị cũng mới bị kiểm tra không? Thế nào, các giám khảo hỏi những câu gì vậy?”.
Tưởng Tư Thừa thấy cô em họ càng nói càng lan man, vạt khẽ vào đầu cô, cười mắng, “Con nhỏ này, nói linh tinh gì thế. Nếu sốt ruột thì vào mà xem”.
Đang nói tới đây thì cánh cửa thư phòng bỗng bật mở, cha và chú của Tưởng Tư Thừa người trước người sau bước ra, phía sau lưng họ là một người đàn ông trẻ tuổi. Tiêu Tiêu lơ đãng nhìn người đàn ông ấy, bỗng chốc ngây người ra.
Người đàn ông kia nhìn thấy Tiêu Tiêu cũng sững sờ, anh ta vội cúi đầu xuống để che giấu.
“Cha, chú hai.” Tưởng Tư Thừa chào.
Cha của Tưởng Tư Thừa gật đầu không thể hiện gì, chú anh thì đáp lại nhưng khi nhìn thấy con gái thì lập tức nghiêm mặt, “Lớn như thế này rồi mà còn suốt ngày gây chuyện!”.
Tưởng Tư Điềm nhìn theo phía sau cha, làm một điệu bộ tinh nghịch, rồi vội chạy đến kéo khuỷu tay bạn trai giới thiệu với Tưởng Tư Thừa và Tiêu Tiêu, ” Đây là Lý Chấn Tinh, bạn em. Đây là Tưởng Tư Thừa, anh họ em, còn đây là chị dâu họ tương lai của em, tên chị ấy là Tiêu Tiêu”.
Lý Chấn Tinh bắt tay Tưởng Tư Thừa, khi nhìn sang Tiêu Tiêu, ánh mắt của anh ta rất không tự nhiên.
Tiêu Tiêu ngược lại đưa tay ra rất thoải mái mỉm cười nói, ” Sư huynh Lý, lâu rồi không gặp”.
Lý Chấn Tinh bắt tay Tiêu Tiêu có phần hơi ngượng ngùng, vẻ thể hiện cũng rất mâu thuẫn.
Tưởng Tư Điềm tròn xoe mắt nhìn Tiêu Tiêu rồi lại nhìn Lý Chấn Tinh, ngạc nhiên hỏi, “Hai người quen nhau à?”.
Tiêu Tiêu nhìn thấy Tưởng Tư Thừa cũng nhìn mình bằng ánh mắt dò hỏi, khẽ đáp, “À, sư huynh Lý là người cùng quê với em, bọn em còn học chung trường phổ thông nữa kia. Nhưng có lẽ anh Lý Chấn Tinh quên mất em rồi, phải vậy không sư huynh Lý?”.
“Đâu có, tất nhiên là vẫn nhớ, hì hì.” Lý Chấn Tinh cười miễn cưỡng, “Có điều rất lâu rồi không gặp, vì thế lúc đầu không nhận ra thật.”
Khi nhận được điện thoại của Tiêu Tiêu, Trương Tịnh Chi cũng hơi giật mình. Chơi với nhau đã được bảy năm rồi, nhưng chưa bao giờ nghe thấy Tiêu Tiêu nói chuyện bằng cái giọng ấy. Giọng của Tiêu Tiêu từ trước đến nay khá từ tốn và mềm mại dễ nghe, nhưng hôm nay vừa nghe Tĩnh Chi đã giật cả mình, cô đã nghĩ không biết có phải Tiêu Tiêu trúng sổ số độc đắc không hay là đã gặp chuyện gì gây kích động lớn ở nhà Tưởng Tư Thừa nên giọng nói mới phấn khích như vậy.
Tiêu Tiêu gọi rất to, “Tĩnh Chi, cậu mau xuống đây cho mình nhờ, mình đang chờ ở dưới cầu thang nhà cậu đây!”.
Tĩnh Chi liếc nhìn đồng hồ, kim giờ vừa qua con số 12, Tiêu Tiêu giục cuống lên trong điện thoại, vì thế cô không tiện hỏi nhiều, chỉ kịp khoác chiếc áo lên người rồi chạy xuống. Không ngờ, ở phòng bên cha mẹ cô vẫn chưa đi ngủ, nghe tiếng động mẹ cô vội từ trong phòng đi ra và hỏi,” Muộn thế này rồi mà còn đi đâu thế?”.
“Chạy trốn cùng người yêu!” Tĩnh Chi đáp cho xong chuyện, cúi người vớ đôi dép xỏ vào chân.
Mẹ cô thì không hề tỏ ra vội vàng, bà lại hỏi tiếp, “Thế tiền mang theo người có đủ không?”.
Tĩnh Chi suýt nữa bị sặc vì câu nói đó, cô quay người lại, nguýt mẹ một cái không nói gì. Mẹ cô cũng không nói gì nữa mà chỉ cười nheo mắt nhìn con gái.
Chuyện này cũng cần phải nhắc đến Uông Dụ Hàm. Tĩnh Chi không thể ngờ được chuyện tình cảm của mình lòng vòng lại trở về với chính Uông Dụ Hàm, đúng như lời của mẹ cô.Cô vốn cảm thấy hơi ngượng, nhưng không ngờ mẹ cô thì lại không tế nhị chút nào, suốt ngày nhắc đến chuyện này. Tĩnh Chi vốn là người chết vì sĩ diện, làm sao cô không xấu hổ và tức giận cho được!
Vì thế Tĩnh Chi đã giận mẹ trong suốt một tuần liền.
Tĩnh Chi chạy xuống gác, Tiêu Tiêu đợi ở dưới đã đến lúc sốt ruột. Tĩnh Chi vừa đóng xong cửa xe thì Tiêu Tiêu đã điều khiển để chiếc xe lao vút đi.
“Tiêu Tiêu cậu điên đấy à!” Tĩnh Chi kêu lên, “Cứ cho là cậu lấy chồng là cảnh sát giao thông, thì cũng không thể bừa bãi như thế! Cậu định gọi tất cả xe cảnh sát giao thông đến đây à?”.Tĩnh Chi không kịp thắt dây an toàn, cuống quýt bám chặt vào thành ghế, nhìn Tiêu Tiêu lái xe như điên ra đường vành đai.
Tiêu Tiêu không nói gì, chỉ mím môi nhấn ga. Chiếc xe chạy hết một vòng vành đai lại trở về trung tâm thành phố, và cuối cùng thì dừng lại trên một đoạn phố ánh đèn đường mờ ảo của khu Cao Hiệu.
Mặc dù đã nửa đêm, nhưng trên đường vẫn có nhiều người qua lại, những cánh cửa sổ trong các quán rượu bên đường trông giống như những vật trang trí được dán trên tường, không thể nào nhìn thấy cảnh tượng ở bên trong đó, chỉ trong khoảnh khắc cánh cửa bật mở mới thoáng nghe thấy tiếng người và tiếng nhạc chát chúa như tiếng kim loại va vào nhau loảng xoảng.