bắt đầu kịch liệt sau đó giảm dần nhiệt độ lại một lần nữa bị bọn họ đẩy đến cao trào, lại một trận kịch chiến.
Mà lần này MBS rõ ràng lâm vào tình cảnh bất lợi.
Trong màn khói đạn này, chân của cô cũng dần dần hồi phục, đã có thể đi lại bình thường, đây là việc vui nhất của cô trong tháng qua.
Thế nhưng trận đại chiến giữa tập đoàn quốc tế MBS và Diệu Hoa đã dần dần phân rõ thắng bại, quốc tế MBS tỏ ra yếu thế hơn, nguồn vốn không kịp xoay sở, đã lâm vào tình trạng khó khăn, roi vào khủng hoảng tài chính chưa từng có từ trước tới nay.
Diệp tam thiếu lấy danh nghĩ của MBS để vay tiền ngân hàng Hoa Vân nhưng lại bị cự tuyệt, anh cả, thấy vô cùng ngạc nhiên. Gọi điện thoại đến thư ký luôn nói giám đốc đang bận họp, một lúc gọi liền ba cuộc, anh liền hiểu rằng sự vệc này không có khả năng cứu vãn.
Không chỉ có Hoa Vân không cho vay, các ngân hàng lớn nhỏ còn lại cũng thi nhau từ chối cho MBS vay, trong lòng anh dần hiểu ra, tình trạng kỳ quái như vậy, chỉ có thể là có người đã ngấm ngầm giở trò.
“Hi, Diệp tam thiếu, không chống chọi nổi rồi hả? Tớ và Lâm còn đang nghĩ lúc nào cậu mới gọi điện đến đây.” Giọng nam thánh thót mang chút trêu đùa, có chút mùi vị của kẻ ngông cuồng ngạo thế.
“Có tiền rảnh không?” Diệp tam thiếu cũng không khách sáo mở miệng liền hỏi tiền, anh nới cà vạt nói, “Tôi thiếu tiền.”
“Haha…cậu cũng thẳng thắn lắm.” Đường Bích Lam cười, “tiền mà tớ và Lâm chuẩn bị có thể giúp cậu chống chọi trong một tháng. Tớ nhận được tin, có kẻ đang ngấm ngầm tung tin, dám cho MBS vay tiền trong vòng một tuần sẽ trở thành lịch sử, đúng là một kiểu uy hiếp kém cỏi, không hiểu tại sao lại có nhiều người sợ hãi như vậy, Diệp tam thieus cậu gây chuyện với băng đảng mafia của Ý à?”
Bày tay đang nới lỏng cà vạt của Diệp Sâm hơi khựng lại, hai mắt nheo lại, là Louis?
“Nguồn tin có đáng tin cậy không?”
“Lâm tối qua dùng cơm với đổng sự trưởng của Hoa Vân, ông ta say nên bất cẩn tiết lộ thông tin, tớ nói mà, làm sao mà vô duyên vô cớ tất cả các ngân hàng đều không cho MBS vay tiền. Ở giữa còn có nhân vật tầm cỡ như vậy, các cậu có khúc mắc gì à?” Đường Bích Lam hỏi, bàn tay gõ trên mặt bàn gỗ, rất có quy luật, “Các cậu chẳng phải là đối tác sao? Chung một con thuyền cũng không sợ lật à?”
Diệp tam thiếu chau mày, “Đường tứ, cậu nói xem ông già tự hủy Trường thành làm gì?”
“Ông già nhà cậu chứ đâu phải là ông già nhà tớ, có điều năm xưa ông già nhà tớ chơi chiêu này là muốn xây lại Trường thành, rời hoa chiết cành, đá tớ đi.” Tiếng cười lảnh lót của Đường tứ thiếu mang chút chế giễu, “Cậu nói xem, già rồi thì cứ chấp nhận đi, biết rõ bọn mình lợi hại hơn không đấu lại được mà còn không an phận, an hưởng tuổi già tốt hơn bao nhiêu.”
“Cá sắp chết phải nhảy vài cái, nếu không không cam tâm.” Giọng Diệp tam thiếu cực kỳ chế nhạo.
Đường tứ thiếu cười ha hả, hình ảnh so sánh này rất hay, đúng là không hổ danh Diệp tam thiếu nổi tiếng độc miệng, “Có điều ông già nhà cậu ác hơn ông già nhà tớ nhiều, ít nhất ông già nhà tớ không quẳng tớ vào trong bệnh viện tâm thần, cũng không ác đến mức hợp tác với người ngoài đến phá Đường thị, hành vi dẫn sói vào nhà này, những người có chút đầu óc sẽ không làm, con trai dù không thích đến đâu cũng là con của mình, còn cùng họ với mình, người ngoài cướp đồ của mình còn lâu mới đòi lại được.”
“Louis…” Diệp tam thiếu lắc đầu, anh chưa từng coi Đường tứ thiếu là đối thủ cạnh tranh trên thương trường, anh ta và Lâm Dĩ Hiên là bạn thân của anh, cũng không có gì giấu giếm, nhẹ nhàng nói: “Lão già khi còn trẻ vì muốn đấu bại Diệu Hoa, nhanh chóng tích lũy tiền vốn, ông ta thông qua ba của Louis thực hiện những giao dịch phi pháp, ông ta giấu rất giỏi. Đường dây này cho dù là tớ cũng là sau khi lên nắm MBS một năm sau mới phát hiện ra, ông ta và ba của Louis giao tình không tệ, tớ lấy trộm nhật ký năm đó của ông già ra xem, đều là giao dịch bằng giá, tương đương với bên đó làm trung gian, lợi nhuận đều nhường cho ông già, giao tình này quả thật không thân thiết một cách bình thường, tính ra, Louis là đứa cháu không thân thích của ông ấy.”
“Hóa ra là như vậy, thảo nào.” Đường tứ thiếu cười nhạo, “Những việc cậu gặp phải gần đây sao mà nhiều thế?”
“Thời vận không tốt.” Diệp tam thiếu thư giãn một cách hiếm có, lập tức lại đổi giọng: “Không đúng, năm nay là năm may mắn của tớ, bởi vì tớ đã nhận con trai.”
Còn ôm được một bà vợ.
Chủ tịch tập đoàn truyền thông quốc tế GK Kroos tiết lộ cho Trình An Nhã một thông tin, Harry đang ở thành phố A, đồng thời giúp bọn họ liên hệ, hi vọng có thể giải quyết mối nguy hiểm trước mắt của quốc tế MBS.
Harry là chủ tịch một ngân hàng tài chính ở Pháp, tiền vốn hùng hậu, tài sản đứng thứ ba trong các ngân hàng tài chính trên thế giới, cũng là ngân hàng tài chính lớn nhất ở Pháp.
Trong thời gian Trình An Nhã làm việc cho Kroos ở Luân Đôn từng có lần đón tiếp Harry tiên sinh, đây là một vị thân sĩ trung niên rất lãng mạn, rất điềm đạm. Trong thời gian một tuần lễ ông ta ở Luân Đôn cùng với Kroos bàn dự án hợp tác, Trình An Nhã đưa ông ta đi thăm tất cả các danh lam thắng cảnh ở Luân Đôn. Harry từng khen ngợi biểu hiện của Trình An Nhã, bởi vậy khi Trình An Nhã gọi điện thoại cho Harry, không vấp phải khó khăn gì, cô giới thiệu một cách đơn giản tình hình hiện nay của MBS, lại gửi cho ông một bản tóm tắt.
Trình An Nhã dùng cái nhìn khách quan nhất để phân tích tình hình hiện tại của MBS, Harry đồng ý nói chuyện cụ thể hơn, trong quá trình nói chuyện, ông đã thể hiện 80% nguyện ý hợp tác, điều này khiến Trình An Nhã vô cùng vui mừng.
Sau khi hỏi ý kiến của Diệp tam thiếu, Trình An Nhã lại gọi điện cho Harry một lần nữa.
Hai bên hẹn gặp nhau ở sân Golf Lục Quang.
Khi bọn họ đến sân golf theo thời gian hẹn trước, bất ngờ nhìn thấy một cảnh tượng ngoài dự kiến.
Dương Triết Khôn, Vân Nhược Hi và Harry cùng đi tới trước mặt họ, Trình An Nhã và Diệp tam thiếu thầm nghĩ, bọn họ đã đến muộn một bước bị bọn Dương Triết Khôn nhanh chân tới trước rồi.
“Anya, lâu rồi không gặp, cô vẫn xinh đẹp như ngày nào.” Harry cười nói, mở rộng vòng tay, trao cho Trình An Nhã chiếc ôm đồng thời thơm nhẹ lên má cô thay cho lời chào, ông khẽ nói: “Sorry.”
Chỉ một câu nói tỏ ý xin lỗi, rất nhẹ, nhẹ đến mức chỉ có Trình An Nhã nghe thấy, nhưng đã đủ rồi.
Cô hiểu sự bất đắc dĩ của ông, và cả ý xin lỗi.
“Ngài Harry, một năm không gặp, phong thái của ngài vẫn vậy.” Tiếng Anh lưu loát thoát ra từ môi cô, là thứ Anh ngữ gốc Anh rất tiêu chuẩn, không manh chút khẩu âm nào, chính xác đến mức Diệp tam thiếu còn tưởng cô là người Anh sinh ra và lớn lên ở Anh Quốc.
“Các bạn đến muộn một bước rồi, tôi đã ký hợp đồng với Diệu Hoa.” Harry mỉm cười nói, nhìn về phía Diệp tam thiếu, “Anya, giới thiệu chút đi.”
Trình An Nhã giới thiệu Diệp tam thiếu và Harry với nhau một cách lịch sự, hai bên bắt tay nhau, hàn huyên vài câu, Harry nói: “Tôi chờ đợi lần hợp tác sau với chủ tịch Diệp.”
“Tôi cũng vậy.” Diệp tam thiếu giữ một phong độ hoàn mỹ.
“Thật ngại quá, chủ tịch Diệp, anh hình như đã muộn một bước.” Vân Nhược Hi cười nhạt, trên gương mặt xinh đẹp mang nụ cười thắng lợi: “Làm sao đây? Cái cọc cứu mạng duy nhất biến mất rồi.”
Diệp tam thiếu thần sắc lạnh lùng: “Chỉ có vậy mà muốn hạ gục tôi, Vân Nhược Hi, cô càng ngày càng ấu trĩ.”
Vân Nhược Hi cười nhạt không nói gì.
Harry không hiểu bọn họ đang nói gì, nhưng nhìn không khid cũng biết không phải việc gì hay ho, ông nhẹ nhàng nói: “Anya, tôi đi trước.”
Trình An Nhã gật đầu, Harry hướng về những người con lạu gật đầu chào một cách lịch sự, vỗ vai Trình An Nhã, mỉm cười rời đi. Cả sân Golf chỉ còn lại bốn người bọn họ.
“Anh Triết Khôn, anh thật lợi hại.” Trình An Nhã mỉm cười nói, khẩu khí rất nhạt: “Lợi hại đến mức khiến em phải khâm phục.”
Từng bước ép sát, từng phân từng tấc ép vào cổ họng Diệp tam thiếu.
Thủ đoạn này thật độc địa.
Dương Triết Khôn nở nụ cười dịu dàng, “Em cũng không phải là người mới, nên hiểu.”
Cô cười nhạt, sớm nên hiểu rằng, đối với đàn ông mà nói, lợi ích của gia đình đứng hàng đầu.
“Cô Trình, xem ra giữa chúng ta có một trận phải chiến rồi, không còn nghi ngờ gì nữa, cô nhất định sẽ thua.” Vân Nhược Hi ngạo mạn và tự tin.
Trình An Nhã cười nói: “Tài phiệt Vân Thị bây giờ là do Vân tiểu thư nắm quyền rồi, chúc mừng cô, có điều tôi cũng đáp lại cô môt câu, hi vọng nụ cười này của cô có thể giữ đến phút cuối cùng, đừng để mất đi cả bản thân lẫn gia nghiệp.”
“Làm sao có thể, tôi còn chờ đợi cảnh tượng chủ tịch Diệp quỳ xuống cầu xin tôi kìa.”
“Tôi cũng chờ đợi cảnh tượng Vân tiểu thư lại một lần nữa khóc lóc cầu xin trước mặt tôi.”
Sắc mặt Vân Nhược Hi lập tức sa sầm, nhìn chằm chằm vào Trình An Nhã một cách oán hận.
“An Nhã, rời xa anh ta ra, nếu cứ tiếp tục đi theo anh ta, em sẽ bị liên lụy đó.” Dương Triết Khôn trầm giọng nói, ánh mắt nhìn Diệp tam thiếu như đang trách móc anh khong nên kéo cô vào cuộc ân oán này.
“Vậy có quan hệ gì với anh?” Trình An Nhã lạnh lùng nói như chém đinh chặt sắt: “Đây là lựa chọn của em, cho dù có chết cũng là em cam tâm tình nguyện.”
Diệp tam thiếu ngỡ ngàng, một niềm vui sướng trào dâng, tất cả mọi lý trí bị câu nói này đâm vỡ tan tành, chỉ còn lại một suy nghĩ.
Người con gái này, yêu anh như chính sinh mệnh của mình vậy.
An Nhã…
Trên đường về, cả hai đều im lặng.
Kroos gọi điện thoại đến rối rít xin lỗi, anh ta cũng không ngờ lại khiến Diệp tam thiếu và Trình An Nhã gặp phải cái đinh, giọng điệu nghiêm túc một cách hiếm có, thể hiện toàn bộ bản sắc thân sĩ Anh Quốc, Trình An Nhã mát mẻ nói: “Xin lỗi thì miễn đi, đưa tiền đây.”
Gã keo kiệt này nói xin lỗi thì có tác dụng gì, đưa chút bồi thường thực tế tốt hơn bao nhiêu.
Kroos méo mặt, nghiêm túc nói: “Tiểu An Nhã, tôi kịch liệt kiến nghị cô nên rời khỏi Diệp tam thiếu, các người ngày càng giống nhau rồi.”
Mở miệng đòi tiền còn hùng hổ như vậy, quá kinh điển.
“Lời dư thừa nói ít thôi, anh có biết ai đứng sau lưng ra tay không?” Trình An Nhã trầm giọng hỏi, dựa vào Dương Triết Khôn và Vân Nhược Hi, vẫn chưa có năng lực đó, khiến Harry kiêng dè như vậy, chắc chắn có người khác.
“Tôi hỏi Harry rồi, ông ấy không nói.” Kroos nói, sau đó cười nhạt: “Thành phố A gần đây chẳng phải chỉ có một nhân vật nguy hiểm cỡ lớn sao?”
Louis.
“Các người nguy hiểm rồi.” Kroos nghiêm nghị nói, không có chút đùa giỡn: “Thứ mà người này muốn có, không có gì là không đến tay, nhất định sẽ bức Diệp tam thiếu đi vào ngõ cụt.”
Trình An Nhã liếc nhìn Diệp tam thiếu đang lái xe, sắc mặt anh rất bình thản, ánh mắt lạnh lẽo, không có chút biến động tâm trạng nào, cô không nhìn ra anh có bao nhiêu lo lắng, Trình An Nhã nhướn mày, “Lẽ nào không có ai có thể khắc chế Louis?”
“Có.” Kroos nói như chém đinh chặt sắt: “Jason, Black J, Sở Li, chỉ cần em mời được một vị, đảm bảo tống ngay được Louis về nước.”
Trình An Nhã: “…Phần tử khủng bố?”
“Theo tôi được biết Jason và Louis gần đây còn có chút khúc mắc, rất muốn hất đổ y.” Kroos cười âm hiểm, sau đó lại thở dài: “Cho em nghe cho đã thôi, chứ người mà anh đây còn