Hai người về đến biệt thự của Quý Như Phong, Hướng Khả Tinh đứng ở ngoài cửa không chịu vào, Quý Như Phong đứng bên cạnh nắm tay kéo cô đi vào trong: “Em phải biết rõ anh rất kiên trì, trừ phi em chấp nhận lời cầu hôn của anh.”
“Quý Như Phong, anh biết rõ ràng là chuyện đó không thể xảy ra, vì sao anh nhất định phải như vậy chứ?” Sức lực của Hướng Khả Tinh không bằng anh, chỉ có thể bị anh cưỡng chế kéo vào.
Vừa đi vào phòng khách, Quý Như Phong kéo Hướng Khả Tinh ngồi lên ghế sô pha, rồi anh đi vào phòng bếp chuẩn bị thức ăn.
Hướng Khả Tinh nhìn bóng lưng bận rộn của Quý Như Phong, cô thật không tin anh có thể vào bếp.
“Quý Như Phong, như vậy có được không?” Nhìn bóng lưng bận rộn của Quý Như Phong, Hướng Khả Tinh đi vào phòng bếp, thở dài một hơi.
“Không có gì là không được.” Thật ra trong lòng anh không dễ chịu chút nào, muốn một món đồ, cho tới bây giờ vẫn không chiếm được, nhưng trong phút chốc này, anh đến cả làm cái gì cũng không có cảm giác, bị sự kìm nén đau khổ kia, nhưng không có cách nào giải quyết một cách thống khoái, thật sự làm anh khó chịu đến cực điểm
Sau khi làm xong đồ ăn, Quý Như Phong bưng từng món lên, rồi đem một chai rượu hồng đến, rót cho cô và mình mỗi người một ly.
“Quý Như Phong, hay là như vậy đi, anh để tôi gọi điện thoại về cho mẹ tôi, thế nào?” Hướng Khả Tinh lùi mà tiếp tục cần xin, cô ngồi xuống nhận lấy ly rượu trong tay Quý Như Phong, mở miệng cầu xin anh.
“Nếu muốn về, vậy thì yêu anh, gả cho anh đi.” Quý Như Phong nói thẳng cho Hướng Khả Tinh biết, chỉ có cách này mới có thể để cho cô gọi điện thoại cho mẹ cô.
“Anh…………..Tôi sẽ không nói với anh chuyện này nữa.” Nói xong, Hướng Khả Tinh đứng lên, xoay người chuẩn bị rời đi.
Ai biết được Quý Như Phong ở phía sau thản nhiên nói: “Lúc trên ca nô em đã nói câu kia rồi, chuẩn bị xử trí tâm em thế nào, bây giờ anh sẽ cho em biết.”
Quý Như Phong nói những lời này làm Hướng Khả Tinh cứng người lại, cô đứng tại chỗ, tâm đều bay lơ lững.
“Anh sẽ cho em, trái tim của anh.”
Quý Như Phong nói, xung quanh đều im lặng.
Hướng Khả Tinh không thể tin được cứng đờ tại chỗ, hoàn toàn không có sức lực quay lại nhìn vẻ mặt của Quý Như Phong thế nào, lời nói của anh chân thành như vậy, làm cho lòng người đau đớn, là người khác khó có thể cự tuyệt.
“Khả Tinh, anh nghiêm túc, có lẽ trước đây anh để lại cho em nhiều ấn tượng xấu, nhưng mà giờ phút này, anh rất nghiêm túc.”
Hướng Khả Tinh cứng đờ người, làm Quý Như Phong có lòng tự tin lớn, anh chậm rãi đến gần, từ phía sau nhẹ nhàng ôm cô, anh thâm tình tựa đầu vào cổ cô, hôn lên cổ cô.
Tất cả những hình ảnh bóng bỏng đêm qua đều ập đến, trong chớp mắt Hướng Khả Tinh sợ hãi đẩy anh ra, vốn là sợ hãi, cảm động, động tâm, và không đáng để đánh mất phương hướng, không đáng để tim đập loạn nhịp, cũng phải chấm dứt ngay tại lúc này thôi.
“Quý Như Phong, bây giờ tôi thật sự rất rối, tôi không biết anh lúc nào là thật, lúc nào là giả, đủ rồi, đừng nói nữa, đừng nói nữa!” Lúc nói chuyện, Hướng Khả Tinh nhanh chóng chạy vào phòng khóa trái cửa lại, cả người vô lực dựa vào cửa rồi trượt xuống dưới đất.
Trong đầu đều là hình ảnh Quý Như Phong thâm tình thổ lộ với cô.
Bên ngoài cửa, Quý Như Phong nhớ đến vẻ mặt của cô, hơi mất mác một chút, anh vô lực xoa xoa tâm mi, xoay người nhìn một bàn đầy thức ăn, anh đi đến trước cửa phòng gõ cửa: “Khả Tinh, trước tiên ăn một chút cơm đi, anh đến thư phòng ngủ, không cho em ở đây bỏ trốn, bằng không anh không đảm bảo sẽ làm ra những chuyện gì đâu.”
Sau khi nói xong, Quý Như Phong cũng đi vào thư phòng, nhưng mà cửa không đóng lại, chỉ khép hờ, như vậy mới có thể nhìn thấy rõ những động tĩnh bên ngoài.
Mở máy tính lên, Quý Như Phong vô tình nhập vào: “Làm sao để theo đuổi con gái?” Vấn đề ngu ngốc này trước đây anh đều cười nhạt, hôm nay, thế mà anh lại làm vậy, nghĩ lại thật sự sẽ cười đến rụng răng.
Theo một điều tra trên internet, nhìn cái mưu kế ngu ngốc như thế, khiến anh xúc động muốn treo cổ cho rồi, những người này đều có chỉ số thông minh như vậy, còn internet thì giải đáp nghi ngờ thay người ta, cũng quá gạt người đi.
Đột nhiên Quý Như Phong bực bội muốn đập bể máy tính, thậm chí người này còn bày mưu giả chết như thế, đáng chết, thời đại gì rồi mà còn giả chết?
Vừa suy nghĩ, Quý Như Phong nhìn thấy Hướng Khả Tinh từ trong phòng chậm rãi đi ra ngoài, rồi trái ngó phải nhìn xem, hoàn toàn không chú ý đến Quý Như Phong đang nhìn nhất cử nhất động của cô.
Cho đến khi cô cảm thấy thật an toàn, bắt đầu thật cẩn thận mở cửa ra, từ từ đi ra ngoài.
Hành động này của cô trong chớp mắt đã chọc giận Quý Như Phong, anh mãnh mẽ đứng lên đi ra ngoài, ngay lúc Hướng Khả Tinh chuẩn bị mở cửa đi về phía hồ bơi, Quý Như Phong nắm kéo cô lại.
“A” Trên cổ tay bị một lực lớn kéo lại làm Hướng Khả Tinh sợ hãi la lên, cô quay đầu lại nhìn thấy đôi mắt đáng sợ của Quý Như Phong, cả người bắt đầu run rẩy.
“Anh đã nói, không cho ở đây trốn đi, vì sao em luôn coi thường lời nói của anh như vậy?” Hành động này của Hướng Khả Tinh đã làm ép anh đến bờ vực sâu, chẳng lẽ ở cùng anh sẽ khiến cô khó chịu vậy sao?
“Quý Như Phong, tôi cũng đã nói với anh, tôi muốn về nhà, tôi muốn về nhà! Vì sao anh không thể tôn trọng tôi một chút chứ?” Hướng Khả Tinh cũng tức giận, liều mạng giãy giụa.
Đột nhiên, Quý Như Phong ôm chằm lấy cô, điên cuồng hôn lên đôi môi mềm mại.
“Ưm………………ưm…………………..”
Đầu lưỡi nhanh nhẹn thăm dò vào trong miệng cô, cùng cô điên cuồng quấn lấy nhau, điên cuồng cướp lấy hương vị ngọt ngào của cô, anh túm chặt lấy hai bàn tay sắp phản khán của cô lại: “Anh cho em biết, em phải trả giá thật cao cho việc không nghe lời anh.”
Sau khi nói xong, Quý Như Phong kéo cô vào trong hồ bơi, không để ý đến giờ phút này đang mưa to gió lớn, ở trong hồ bơi, anh xe nát quần áo của cô.
Trong lúc hoảng loạn, Hướng Khả Tinh không ngừng cố gắng chạy trốn, mặc dù trốn khỏi hồ bơi, nhưng vẫn bị anh bắt lại.
“Khả Tinh, em là của anh, anh đã nói, đừng rời khỏi anh, đừng cố gắng rời khỏi anh.”
Sau khi nói xong, Quý Như Phong xoay người cô nằm sấp lại, mở trói cho hai tay cô, điên cuồng đoạt lấy, bức bách cô trầm luân cùng với anh.
Hai bàn tay to lớn liên tục vuốt ve, cảm giác hơi thở của cô ngày càng nặng, nhớ đến đêm qua làm cô đau đớn, Quý Như Phong làm giảm lực trên tay lại, hơi dịu dàng vuốt ve cô.
“Ưm…………….” Tiếng rên rỉ kiều diễm, Hướng Khả Tinh cảm giác nơi riêng tư của cô bị anh liên tục đùa giỡn, khiêu khích.
Mà đầu lưỡi của anh cũng từ từ di chuyển trên cơ thể cô, di chuyển xuống cái rốn nhỏ nhẹ nhàng liếm mút.
“Ưm…………….” Cả người run rẩy không ngừng, trong cơ thể cô có một loại cảm giác tê dại làm cô cảm thấy rất thoải mái, khiến đầu ốc cô đều bắt đầu ngây ngẩn, hoàn toàn không biết mình nên làm thế nào, chỉ cảm thấy nóng bức không nói nên lời.
“Quý Như Phong…………….” Hướng Khả Tinh bất giác gọi tên anh, một cảm giác mê ly khiến cô bắt đầu không biết cơ thể mình muốn gì.
Nghe cô gọi như thế Quý Như Phong cảm thấy thật vui, anh đứng lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô “Gọi anh là Như Phong, bảo bối!”
Lúc nói chuyện, Quý Như Phong đã ôm cô vào trong phòng.
Nhẹ nhàng đặt cô lên giường, rồi từ từ cởi quần áo của bản thân mình ra, anh cúi đầu xuống hôn lên từng tấc thịt của cô, xem cô như một món bảo vật trân quý.
Được quý trọng khiến Hướng Khả Tinh càng thêm mê hoặc, cô không nhìn thấy rõ tất cả trước mặt, lại rất nghe theo phản ứng tự nhiên.
“Khả Tinh, bảo bối của anh!” Quý Như Phong rất hài lòng, bộ dạng này của Hướng Khả Tinh mới đúng như anh muốn.
“A………….” Một sức lực bên ngoài bất ngờ tiến thẳng vào cơ thể cô, khiến cô không kịp tiếp nhận được, lúc muốn phản kháng, lại bị Quý Như Phong ngậm chặt cám môi mềm mại, không ngừng liếm mút.
“Ưm ưm…………………”
Quý Như Phong cười tà mị, anh chậm rãi ngẩng đầu, liên tục ra vào trong người cô, cảm giác cơ thể cô dưới thân mình run rẩy từng trận.
“Ưm…………….Như Phong………………” Điên cuồng như vậy, một loại điên cuồng làm cô cảm thấy hít thở không thông, Hướng Khả Tinh bất giác gọi tên anh, hai bàn tay ôm chặt lấy anh.
“Anh yêu em, Khả Tinh, anh yêu em!” Quý Như Phong vừa thưởng thức hương vị ngọt ngào của cô, vừa nỉ non bên tai cô.
Quý Như Phong trong giờ phút này, đã lấp đầy nội tâm Hướng Khả Tinh, nụ cười trên gương mặt cũng tràn đầy hạnh phút.
“Như Phong, chậm………….chậm một chút, nhanh quá………………” Hướng Khả Tinh hít thở không kịp, Quý Như Phong trở nên điên cuồng, giống như muốn hòa nhập cô vào trong cơ thể anh, làm Hướng Khả Tinh không ngừng van xin.
“Khả Tinh, nói em yêu anh, được không?” Quý Như Phong biết mình giờ phút này thật đê tiện, thừa lúc cô ý loạn tình mê, chậm rãi đến gần tai cô, liếm liếm vành tay xinh đẹp của cô, hạ thân vẫn không ngừng ra vào, cảm nhận cô, khác vọng chờ mong, dụ hoặc như vậy.
“Ưm…………em yêu anh.” Hướng Khả Tinh thật sự không biết bản thân mình thế nào, cô giống như tìm không được cảm giác của bản thân, nói ra câu trả lời mà anh muốn nghe.
Câu trả lời này cổ vũ anh rất lớn, trong chớp mắt anh liền ngậm chặt cánh môi mềm mại của cô, hai người điên cuồng quấn lấy nhau.
Hôm sau, sắc trời hơi tối sầm, Quý Như Phong nhìn Hướng Khả Tinh đang ngủ say bên cạnh, anh cười rất sủng ái, nếu người phụ này muốn, anh đồng ý yêu thương cô cả đời.
Nghĩ đến đây, Quý Như Phong nhịn không được đưa tay ra, định ôm cô vào lòng, nhưng vừa động vào da thịt cô lại cảm giác cơ thể cô nóng thật nóng.
“Khả Tinh, Khả Tinh…………” Nóng như vậy làm Quý Như Phong bị dọa sợ hãi, anh nhanh chóng đứng dậy, lắc lắc cơ thể Hướng Khả Tinh, nhưng cô một chút ý thức cũng không có, khiến Quý Như Phong rất lo lắng: “chẳng lẽ đêm qua dầm mưa khiến cô phát bệnh rồi?”
Vậy nên làm cái gì bây giờ?
Quý Như Phong lo lắng nhìn trái nhìn phải, lập tức lên internet nghiên cứu, cuối cùng nhớ kỹ từng chút từng chút.
Quý Như Phong bưng một thau nước ấm ra, cầm một cái khăn mặt bắt đầu nhúng nước lau người Hướng Khả Tinh.
Quý Như Phong luôn canh giữ bên người Hướng Khả Tinh, cho đến khi độ nóng trên người cô dần dần hạ xuống, anh mới thở phào nhẹ nhỏm, anh hơi bực bội vì sao đêm qua mình lại đối xử với cô như thế.
Tuy đầu óc không tỉnh táo, nhưng Hướng Khả Tinh cũng từ từ tỉnh dậy, nhìn gương mặt quen thuộc trước mặt, co hơi nhíu mày: “Tôi làm sao vậy?”
“Em phát bệnh, là anh chăm sóc em.” Hướng Khả Tinh lên tiếng nói chuyện, làm Quý Như Phong rất vui, anh đỡ cô ngồi dậy, rất thâm tình nói.
Ai biết được Hướng Khả Tinh tránh tiếp xúc với anh: “Đủ rồi, Quý Như Phong! Đừng quên là ai đã làm tôi phát bệnh!”
“Khả Tinh, chúng ta có cần thiết phải như vậy không?” Quý Như Phong không muốn cãi nhau, thật sự không muốn, nhìn Hướng Khả Tinh còn yếu, anh lo lắng nói.
“Không cần thiết phải như vậy, anh để tôi rời khỏi đây, có được không?” Quý Như Phong nói những lời này khiến Hướng Khả Tinh cúi đầu cười nhạo, cô không muốn phải như thế này, bọn họ ở lại đây thật không đúng, nhưng cô vẫn hạ giọng cầu xin anh buông tha cho cô.
“Anh đã nói rồi, em muốn rời khỏi đâu, trì phi gả cho anh.” Quý Như Phon