g nói rất chắc chắn, nhìn Hướng Khả Tinh cố chấp như thế, anh cũng rất bực bội.
“Anh……………..” Hướng Khả Tinh không muốn nói chuyện này nữa, bực bội lấy chăn phủ kín đầu, không thèm nhìn đến Quý Như Phong một cái.
Quý Như Phong nhìn Hướng Khả Tinh như vậy, nên cũng rất khó chịu, anh đứng lên, đi ra ngoài phòng khách.
Thật ra nội tâm anh rất rõ ràng, bộ dạng này suy sụp cũng không có biện pháp, nhưng Hướng Khả Tinh đối với anh hoàn toàn không động tâm một chút nào, những lời cô nói ngày hôm qua chỉ là trong lúc mơ hồ nhất thời mà thôi.
Xem ra, anh phải nghĩ đến biện pháp mới mới được.
Quý Như Phong suy nghĩ đến đây, cả người vô lực ngồi xuống ghế sô pha, thật sự không biết mình nên làm thế nào bây giờ.
Cuối cùng phải dùng biện pháp nào đây? Chẳng lẽ phải dùng bộ dạng giả chết giống như trên mạng internet nói sao?
Cách này cũng hơi ác quá! Quý Như Phong kìm không được liền phủ định đáp án này, dùng chiêu giả chết này, là sĩ nhục sức quyến rũ Quý Như Phong anh.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Quý Như Phong đã bấm điện thoại gọi đi, sau khi thản nhiên ra lệnh một câu, anh đứng lên, hơi bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
“Hy vọng sẽ có ích, nếu không sẽ sĩ nhục sức quyến rũ của Quý Như Phong này rồi.” Sau khi nói xong, Quý Như Phong đi vào phòng, nhìn Hướng Khả Tinh vẫn phủ đầu như cũ, làm anh thật sự rất khó chịu.
Anh chậm rãi đi về phía trước, kéo chăn cô ra: “Khả Tinh, chúng ta trở về đi.”
Chăn bị kéo ra, lúc Hướng Khả Tinh chuẩn bị rống lên phát tiết, Quý Như Phong nói những lời này làm cô không nói nên lời.
“Anh…………Anh chịu buông tha cho tôi rồi sao?” Vì sao trong lòng lại có một cảm giác mất mác vậy?
“Đúng vậy, em không yêu anh, anh có biện pháp gì chứ? Khả Tinh, anh đưa em về.” Quý Như Phong đau khổ nhìn cô, anh xoay người đi ra ngoài, chuẩn bị lái xe qua đây.
Hướng Khả Tinh sững sờ ngồi tại chỗ, trong đầu đều là những lời nói và hành động của Quý Như Phong bỏ cuộc, trong lòng cô rất buồn bực, rất là khó chịu.
Nhưng mà rất nhanh, Hướng Khả Tinh liền vứt cảm giác này ra sau đầu, cô nhanh chóng ngồi dậy rồi đi ra ngoài, nhìn vào chiếc xe, rồi ngồi vào trong.
Quý Như Phong cũng không nói gì, chỉ im lặng lái xe rời đi.
Hai người không nói chuyện với nhau, Hướng Khả Tinh thỉnh thoảng lại nhìn Quý Như phong, sự im lặng của anh khiến trái tim cô như bị xích lại, không thể nào bình tĩnh hít thở được.
“Quý Như Phong, vì sao anh lại nghĩ thông suốt rồi?” Thật ra Hướng Khả Tinh muốn hỏi chuyện khác, nhưng mở miệng ra lại hỏi câu này.
“Có thể thế nào sao? Mặc dù anh yêu em, nhưng mà em sống chết cũng không đồng ý, cũng không để ý, vậy anh chỉ còn cách trả tự do cho em thôi.” Quý Như Phong nhìn chỗ khác, giọng nói thản nhiên khiến Hướng Khả Tinh càng cảm thấy rất khó chịu.
“Quý Như Phong, tình yêu của anh cũng chỉ như vậy thôi.” Hướng Khả Tinh cúi đầu cười, hơi lạnh lùng phản bác, cô không nhìn Quý Như Phong mà nhin phong cảnh bên ngoài.
Đột nhiên Quý Như Phong dừng xe lại, làm Hướng Khả Tinh hơi ngây ngẩn cả người.
“Thế nào, sao lại dừng xe?” Hướng Khả Tinh nói chuyện đều hơi hưng phấn, nhưng mà chính cô cũng không có cảm giác đi.
“Xe dẹp bánh, anh xuống xe nhìn xem.” Quý Như Phong thản nhiên nói, rồi xuống xe rồi mở động cơ ra, trên khóe miệng nhếch lên nụ cười quỷ dị.
Tốt lắm, chờ một chút nữa Hướng Khả Tinh sẽ đối với anh thật khó quên, rồi mới tiến thêm một bước nữa là yêu anh, hy vọng cái chiêu này thật sự có hiệu quả.
Hướng Khả Tinh ngồi trong xe, nhìn Quý Như Phong đã lâu rồi sao không thấy trở lại xe, cô mở cửa xe đi ra ngoài, lại thấy Quý Như Phong đứng ở chỗ đó cười ngây ngô, cô liền ngây ngẩn cả người: “Quý Như Phong, anh không sao chứ?”
“À, tất nhiên không sao, sao em lại xuống xe, không phải đã nói em ở trên xe chờ rồi sao?” Quý Như Phong nhìn thấy Hướng Khả Tinh, lập tức thu hồi nụ cười ngây ngô đó lại.
“Vì lâu quá không thấy anh trở lại xe, nên tôi mới xuống xem thử.” Hướng Khả Tinh nhìn kết cấu chiếc xe thật phức tạp, cũng không biết nên làm sao bây giờ, cô cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho xưởng sửa chữa, để họ cho người đến đây.
Không ngờ Quý Như Phong lại cướp mất điện thoại của cô.
“Vấn đề này, anh có thể tự mình làm được, trước tiên em lên xe chờ đi.” Lúc nói chuyện, Quý Như Phong thấy có vài người đàn ông chạy xe máy đến đây, khiến anh bất giác nở nụ cười trên khóe môi.
Diễn viên này cũng không tệ, ra hình ra vẻ.
Quý Như Phong thấy bọn họ ngừng xe lại, rồi xuống xe nhìn nhìn xe anh, sau đó huýt sáo: “Anh em, có tiền không? Có xe mới tốt như thế, cho anh chúng tôi xin chút tiền đi chơi đi.”
“Hừ!” Trong lòng Quý Như Phong không ngừng khen ngợi, kỹ thuật diễn xuất của bọn họ thật giỏi, giống y như thật!
Hướng Khả Tinh đứng bên cạnh đã bị một màn này dọa sợ hãi, trong lòng Quý Như Phong vui vẻ không thôi, hiện tại đây là lúc anh tỏ ra anh hùng rồi.
“Cái gì? Chúng tôi không nghe lầm chứ? Nói như vậy? Anh không chịu nói chuyện thật tốt sao?”
Tên côn đồ này nhìn thái độ Quý Như Phong cứn rắn như thế, lập tức bảo đàn em xuống xe, sau khi hướng mỗi người một ánh mắt, nhìn Hướng Khả Tinh phía sau anh, cười thật đê tiện.
“Bạn gái anh nhìn không tệ nha!”
Trời ạ, lại còn có tình tiết này nữa, xem ra phải cho bọn họ thêm tiền rồi, Quý Như Phong rất hài lòng, bộ dạng này vừa vặn có thể để anh tỏ ra anh hùng rồi.
“Các người tôn trọng tôi một chút.” Lúc nói chuyện, Quý Như Phong vung một quyền qua, đánh vào mặt tên côn đồ kia, rồi nhanh chóng kéo hắn lại, chỉ dùng âm thanh đủ để hai người nghe: “làm không tệ, tôi sẽ tăng thêm tiền cho các người, tiền bác sĩ tôi cũng bao luôn rồi.”
Tên côn đồ kia nghe như vậy cảm thấy mơ hồ, nhưng vẫn hung hăng đánh Quý Như Phong một quyền, rồi gọi đàn em kéo lên đánh Quý Như Phong.
Quý Như Phong rất bất ngờ, những người này lại thật sự đánh anh, hơn nữa ra tay lại mạnh như vậy, khiến Quý Như Phong cảm thấy không đánh trả nổi.
Hướng Khả Tinh nhìn thấy một màn này, lập tức chạy vào xe lấy túi xách ra, cầm tiền đưa cho bọn họ: “Số tiền này tôi cho các anh, đừng đánh nữa.”
Những tên côn đồ kia nghe xong dừng tay lại, một tên đến trước mặt Hướng Khả Tinh, lấy tiền trong tay cô rồi nói: “Lúc này nên thức thời đi, cũng may là mày có bạn gái như vậy, bằng không mày chết thế nào cũng không biết.”
“Đáng chết!” Rốt cuộc đây là kết cục gì chứ, Quý Như Phong lau chùi vết thương trên khóe môi, anh hùng cứu mỹ nhân sao lại biến thành bộ dạng này chứ?
Nhìn tên côn đồ đắc ý rời đi, anh cảm thấy rất tức giận, những người này chưa đủ can đảm, bây giờ còn muốn anh làm thế nào đây?
Chẳng lẽ muốn anh giả chết, việc này cũng quá rồi!
Đang lúc suy nghĩ, Hướng Khả Tinh đi đến trước mặt anh, đỡ anh dậy, cô hơi khó hiểu lắc đầu: “Làm gì muốn khoe khoang vậy chứ? Anh nhìn lại anh đi, còn không đánh thắng được bọn họ.”
“Cái gì chứ? Bọn họ nói với em như thế à? Anh chính là không thể chấp nhận, Quý Như Phong anh yêu phụ nữ, không thể để bọn họ sĩ nhục như thế.” Quý Như Phong nói lớn tiếng, làm động đến vết thương trên khóe môi.
“Anh……………..” Tâm bị anh lay động lần nữa, Hướng Khả Tinh không biết phải nói gì nên lắc lắc đầu, dìu anh vào trong xe, rồi lấy khăn giấy lau chùi vết máu trên khóe môi anh.
Quý Như Phong nắm lấy tay Hướng Khả Tinh, ánh mắt thâm tình nhìn cô: “Khả Tinh, lời anh nói là sự thật, vì em, anh đồng ý làm bất cứ chuyện gì.”
“Quý Như Phong, đủ rồi.” Hướng Khả Tinh nhẹ nhàng tránh khỏi tay anh, cô hơi vô lực nói, tiếp tục lau chùi khóe môi anh.
Ai biết được Quý Như Phong gạt cánh tay cô ra, bực bội đánh vào cửa xe: “Nếu không yêu anh, vì sao lại quan tâm anh như thế?”
“Quý Như Phong!” Hướng Khả Tinh cảm thấy anh thật cố chấp, cô kéo cánh tay anh lại, làm thế nào cũng muốn lau chùi vết máu trên khóe môi anh.
Bọn họ chấp nhất như vậy, ai cũng không chịu nhường ai.
Cuối cùng, Quý Như Phong dùng sức kéo Hướng Khả Tinh lại, hai người mũi đối mũi, bốn mắt nhìn nhau, hít thở lẫn nhau, có thể cảm giác được tiếng tim đạp rõ ràng.
“Hướng Khả Tinh, em nói anh chấp nhất? Vậy còn em thì sao? Em chấp nhất nhất định phải quan tâm anh, hay còn là vì cái gì nữa?”
Quý Như Phong nhìn cô, trong ánh mắt đều không hiểu, không biết cô giờ phút này rốt cuộc là vòng vo thế nào.
“Tôi…………..” Khoảng cách gần như vậy, khiến Hướng Khả Tinh không có cách nào bình tĩnh suy nghĩ, muốn cùng anh giữ một khoảng cách nhất định, rồi trả lời câu hỏi của anh, lại bị anh kéo vào ôm chặt lần nữa.
Quý Như Phong nhanh chóng phủ lên đôi môi mềm mại của cô, ngăn cản cô trả lời, anh thâm tình hôn lên môi cô, quý trọng những điều tốt đẹp của cô.
Hướng Khả Tinh bị ôn như của Quý Như Phong dần dần hòa tan, hai bàn tay bất giác đặt lên hai cánh tay anh, đón nhận nụ hôn của anh.