Xe chậm rãi lăn bánh, Hướng Khả Tinh bực bội hạ kính xe xuống, ở trong xe gào thét không ngừng, phát tiết bất mãn từ đáy lòng: “A…………..a……………..”
“Không cần làm bộ dáng này, kết hôn với tôi không làm cô đau khổ như thế chứ?” tâm tình Quý Như Phong rất tốt, một chút cũng không cảm thấy việc kết hôn này có gì không phù hợp, nhưng mỗi lần nhìn đến vẻ mặt của Hướng Khả Tinh, anh cảm thấy có một loại cảm giác buồn bực khó thở.
“Tất nhiên, anh không hiểu đâu, cái tôi đau khổ người khác sẽ không hiểu.” Hướng Khả Tinh bực bội quát lớn.
Cái tên này còn nói như vậy, chẳng lẽ anh ta không có ý định dừng lại sao?
“Quý Như Phong, anh muốn kết hôn, thật ra có rất nhiều người nguyện ý gả cho anh, vì sao anh lại chọn tôi? Xin nhờ, tôi không thích hợp đâu.” Cuối cùng Hướng Khả Tinh cũng không đồng ý, đành phải cúi đầu xuống, ủy khuất cầu xin, hy vọng Quý Như Phong có thể phát ra lòng nhân từ tha cho cô.
“Vì sao không thể là cô?” Quý Như Phong ngừng xe lại một bên, anh quay đầu lại nhìn Hướng Khả Tinh, cũng rất khó hiểu.
“Chẳng lẽ anh muốn cưới tôi sao? Tôi không phải thuộc loại mỹ nữ như Lina, anh nhìn tôi xem, trong mắt anh tôi không giống như món ăn nha.” Lúc nói chuyện Hướng Khả Tinh cũng hạ thấp bản thân mình không đáng một đồng, chỉ hy vọng có thể hủy bỏ việc kết hôn này, thật là quá hoang đường rồi.
“Tôi biết, hiện tại cô cũng cảm thấy gả cho tôi là cô trèo cao quá phải không?” vẻ mặt Quý Như Phong vẫn thản nhiên, thậm chí còn có chút lười biếng, dường như căn bản là không để ý đến hôn lễ này này sẽ biến thành như thế nào, nhìn vẻ mặt Hướng Khả Tinh như vậy, anh không để ý đến đáy lòng hay khó chịu, cười như gió xuân.
“Tất nhiên, tôi cảm thấy hơi trèo cao, Quý Như Phong! Quý đại thiếu gia, tôi cầu xin anh dừng lại đi.”
Sau khi Hướng Khả Tinh nói xong, không quên nhìn vẻ mặt của Quý Như Phong, nhìn anh ta cũng đang im lặng suy nghĩ, tâm cũng rối tinh rối mù, bắt đầu mong chờ cau trả lời hài lòng.
“Nhưng mà tôi muốn để cho cô trèo cao.” Không nghĩ đến Quý Như Phong lại nói như vậy, lại làm cho cô rơi xuống địa ngục.
Tất cả ủy khuất trong nháy mắt biến mất, Hướng Khả Tinh không chút nghĩ ngợi vươn tay ra giữ chặt cà vạt của anh ta, dùng sức ném qua một bên, vẻ mặt thật đáng sợ.
“Quý Như Phong! Rốt cuộc anh muốn thế nào? Mặt anh đúng là không biết xấu hổ!”
“Oa, đại tiểu thư, đây chính là bộ mặt thật của cô sao?”
Quý Như Phong giả vờ sợ hãi, lúc đến gần cô, chóp mũi nhẹ nhàng hít thở mùi hương độc nhất trên người cô, trong đầu liên tưởng đến lúc ở đỉnh núi, anh vẩn hít thở như vậy, nhàn nhạt, có mùi hương tự nhiên của ánh mặt trời.
“Ít nói nhiều đi, Quý Như Phong, nếu anh dám cưới tôi, vậy anh chuẩn bị thật tốt đi.”
‘Chuẩn bị?” Quý Như Phong nhíu mày, anh thật muốn biết tới cùng là phải chuẩn bị cá gì.
“Chuẩn bị giác ngộ, tôi sẽ nhổ tất cả những bó hoa dại bên ngoài của anh.” Cô đắc ý cười lạnh, lấy son môi ra nhẹ nhàng tô lên, rất tự tin nói.
Không ngờ Quý Như Phong lại cười điên cuồng hơn: “Bà xã, xem ra tôi cưới em là đúng………, những người phụ nữ này, tôi đã ghét từ lâu, em giải quyết giúp tôi thì càng tốt, tôi còn không có khẩu vị, nhưng………….. bà xã, đối với những người phụ nữ này, em tuyệt đối đừng khách khí.”
“Quý Như Phong!” Rốt cuộc anh ta là loại đàn ông gì, sao da mặt lại dày như thế?
Hướng Khả Tinh thật khó chịu, cô vung tay hất cà vạt anh ra, bực bội mở của xe, xuống xe hít thở không khí, ở lại đây với anh ta, thật là hành hạ lớn mà.
“Hướng Khả Tinh, em nhận lấy số mạng của mình đi.” Quý Như Phong ngồi trong xe, từ từ chỉnh lại cà vạt của mình, nhìn Hướng Khả Tinh tức giận ở phía trước, nụ cười trên gương mặt càng thêm sâu.
Trên đời này, nếu như anh muốn, không có gì mà không được.
“Hướng Khả Tinh, tôi sẽ đối xử với em khác với những người phụ nữ kia, làm người phụ nữ của tôi không có cái gì la không xứng.”
Trong bóng đêm mê người, Hướng Khả Tinh không có ý định tham gia buổi họp lớp, nhưng cô ngồi trong nhà hàng lại quá nhàm chán, lại còn nghe mẹ Hướng nói về việc kết hôn, thế là cô bực bội cầm túi xách lên đi tham gian họp lớp.
Hướng Khả Tinh vừa vào phòng được một lúc, họp lớp đã bắt đầu, cô ngồi trong một góc nhìn thấy tất cả mọi người đàn vui vẻ đùa giỡn, cảm thấy mình đến đây cũng không làm tâm tình tốt lên chút nào, vẫn tức giận, không thoải mái như vậy.
Đúng lúc này, một người xuất hiện hấp dẫn sự chú ý của mọi người, âm nhạc lập tức ngừng lại, khiến Hướng Khả Tinh không được tự chủ nhìn qua.
Người chủ trì cầm lấy mirco, lớn tiếng nói với mọi người: “Hôm nay không dễ dàng gì mời hai nhân vậ xuất hiện trong buổi họp lớp của chúng ta, một là Hướng Khả Tinh, một vị khác là Âu Lực Kiệt, xin cho hai người này một tràn pháo tay.”
Âu Lực Kiệt! Cái tên này làm Hướng Khả Tinh nghe như sét đánh ngang tai, cả người không được tự chủ đứng lên, nhìn toàn bộ ở trước mặt, Âu Lực Kiệt thong thả đi vào, anh ta vẫn duy trì nụ cười ôn nhu, thân thiết như vậy.
Trên mặt Hướng Khả Tinh nở nụ cười vui vẻ.
“Xin chào mọi người, tôi vừa ở nước ngoài trở về không lâu, cho nên vẫn chưa có dịp họp mặt cùng mọi người, lần này tôi đến mời khách.”
“Tôi cũng vậy.” Hướng Khả Tinh lập tức đi lên, rồi nhanh chóng chạy đến bên cạnh Âu Lực Kiệt, các bạn học đều hô to, mọi người rất vui vẻ: “cũng lâu rồi tôi không có thời gian họp lớp, vì để bày tỏ lời xin lỗi, lần này hãy để tôi và Âu Lực Kiệt cùng góp tiền trả lần này.”
“Được, được……………” Mọi người xung quanh đều đồng ý với bọn họ.
Âu Lực Kiệt nhìn Hướng Khả Tinh, tự động chạy lên như vậy, vẫn hấp ta hấp tấp, anh cười cười.
Hướng Khả Tinh nhìn Âu Lực Kiệt cười vui vẻ.
Họp lớp vẫn tiếp tục diễn ra, Hướng Khả Tinh ngồi bên cạnh Âu Lực Kiệt, nhìn mỗi cái giơ tay nhất chân của Âu Lực Kiệt hấp dẫn như vậy, càng nhìn cô càng cảm thấy hấp dẫn, khiến cô kiềm lòng không đậu ở lại nhìn.
Lúc này, điện thoại của Âu Lực Kiệt đột nhiên vang lên, anh thản nhiên nói lời xin lỗi rồi ra ngoài nhận điện thoại.
Hướng Khả Tinh vẫn ngồi đó chờ đợi, thật lâu sau Âu Lực Kiệt không quay lại, lại nhìn mọi người xong quanh làm cô cảm thấy hơi ngây ngẩn cả người.
Sau khi họp lớp kết thúc, cô tìm được người chủ trì: “Âu Lực Kiệt đâu? Anh ta đi đâu rồi?”
“À, anh ta có việc nên rời đi trước rồi, anh ta đã gửi tiền luôn rồi.” Người chủ trì vừa bận rộn vừa nói.
Hướng Khả Tinh cảm thấy mất mác, cô vốn có nhiều lời muốn nói với Âu Lực Kiệt, nhưng tất cả mọi người đều rời khỏi, giống như có vẻ bận rộn lắm, thế cô cực kỳ chán nản rời khỏi đây.
Ngày thành hôn các trưởng bối đã chuẩn bị hết rồi.
Hướng Khả Tinh mặt giận nhìn tất cả, tìm không thấy bất kỳ tin tức nào liên quan đến Âu Lực Kiệt khiến cô cảm thấy rất buồn bực, cô đến trước mặt mẹ Hướng, dựa vào lòng bà: “Mẹ, con không muốn gả cho anh ta đâu.”
“Khả Tinh, lúc nào rồi, tại sao con còn nói những lời này, có phải con có chứng sợ hãi trước hôn nhân không?” mẹ Hướng hoàn toàn không đem những lời nói của Hướng Khả Tinh để ở trong lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô, quan tâm hỏi.
“Không phải, con, con………………” Hướng Khả Tinh cũng không biết giải thích thế nào, nhìn vẻ mặt vui vẻ của mẹ, chẳng lẽ việc cô gả cho Quý Như Phong làm cho mọi người vui vẻ thế sao? Rốt cuộc có chỗ nào đáng vui vẻ chứ?
“Khả Tinh nha, đừng bày ra bộ dạng này, con cũng trưởng thành rồi, đừng giống như một đứa bé nữa, nếu con thật sự không có hứng thu với Quý Như Phong, vì sao cùng đi ra ngoài với cậu ta, rồi cùng nhau trở về?” Mẹ Hướng vỗ vai cô, nói rất khẳng định.
Vốn là mẹ Hướng đang nghi ngờ, nhưng mỗi lần nhìn thấy Hướng Khả Tinh đi cùng với Quý Như Phong, làm mẹ Hướng đang nghi ngờ trong lòng cũng từ từ thả lỏng.
“Mẹ.” Hướng Khả Tinh chu mỏ lên, cô đứng lên đi về phòng mình.
Vừa mới nằm lên giường, điện thoại cô đã đổ chuông, nhìn dãi số quen thuộc kia, Hướng Khả Tinh bực bội ấn nút nghe: “Có chuyện gì sao? Tôi rất bận.”
“Tôi biết cô dâu đang rất bận, nhưng mà bảo bối, đi thử áo cưới một lần đi.” Lúc này, Quý Như Phong đang ngồi trong cửa hàng áo cưới, nhìn nhân viên chuẩn bị áo cưới cô dâu giúp anh, trong đầu không ngừng nghĩ đến lúc Hướng Khả Tinh mặc vào sẽ như thế nào.
Nghĩ đến đây. Gương mặt tươi cười của Quý Như Phong càng thêm vui vẻ.
“Anh muốn thử áo cưới, thì tự thử một mình đi, tôi không có thời gian.” Nói xong, Hướng Khả Tinh cúp điện thoại, không ngó ngàng gì đến.
Nhưng mà Hướng Khả Tinh nằm chưa được nửa tiếng, tiếng đập cửa liền vang lên, khiến cô phải đứng lên mở cửa ra, lại nhìn thấy Quý Như Phong.
“Không phải anh đang thử áo cưới sao?” cô thản nhiên chế nhạo, niềm vui duy nhất của Hướng Khả Tinh cũng biến mất.
“Đi thôi, tôi đã nói với bác gái rồi.” Quý Như Phong nắm tay Hướng Khả Tinh, rồi kéo cô đi ra ngoài, lúc nhìn mẹ Hướng, lễ phép chào hỏi rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Đến cửa hàng áo cưới, Hướng Khả Tinh nhìn Quý Như Phong lấy từng cái áo cưới thử lên người cô, rồi anh đứng đó như tượng gỗ.
Nhân lúc nhân viên rời khỏi đây, Hướng Khả Tinh tức giận nói: “Anh không có học cái gì gọi là tôn trọng người khác sao?”
“Chờ em học được cái tôn trọng đó mà phục tùng tôi rồi hả nói.” Quý Như Phong cũng không hy vọng người khác cự tuyệt anh, làm trái ý anh.
“Quý Như Phong, cưới tôi anh nhất định sẽ hối hận.” Lúc nói chuyện, Hướng Khả tinh quay lại giật áo cưới trong tay Quý Như Phong, nhìn nhìn một lúc rồi nói: “tôi vẫn chọn bộ này, anh đi thay quần áo đi.”
Sau khi nói xong, Hướng Khả Tinh đi vào phòng thay đồ.
Quý Như Phong đứng tại chỗ cười cười, anh vừa dùng trà vừa đợi cô thay áo cưới.
Rất nhanh, Hướng Khả Tinh đã ra ngoài, bộ áo cưới đơn giản kia mặc trên người cô lại rất vừa, làm cả cơ thể hoàn mỹ của cô bày ra ngoài.
Cho tới bây giờ Quý Như Phong thật sự không biết Hướng Khả Tinh có dáng người đẹp như vậy, trong nháy mắt làm anh ngây ngẩn cả người.
“Tiểu thư, bộ áo cưới này mặc lên người cô rất đẹp.” Ngay lúc Quý Như Phong chuẩn bị cất lời khen ngợi, ngoài cửa một giọng nói trầm thấp vang lên, khiến Hướng Khả Tinh quay đầu lại nhìn.
Hướng Khả Tinh còn đang nhíu mày, vừa nghe giọng nói từ ngoài cửa truyền vào, lập tức nụ cười trên gương mặt tươi như ánh mặt trời: “Đúng không? Cảm ơn anh, Lực Kiệt.” Không ngờ ở đây sẽ gặp được anh ta, Hướng Khả Tinh thật sự cảm thấy rất có duyên.
“Tôi chưa bao giờ nói dối, cô mặc vào thật sự rất đẹp, cô sẽ là cô dâu đẹp nhất.” Âu Lực Kiệt khen ngợi làm Hướng Khả Tinh cảm thấy xấu hổ, nhưng câu nói cuối cùng đã kéo cô về hiện tại, Hướng Khả Tinh đang muốn chuẩn bị giải thích.
Ai biết được Quý Như Phong đang ngồi chỗ kia đột nhiên đứng lên, anh nhàn nhã đi đến bên cạnh Hướng Khả Tinh, đưa tay ôm lấy eo cô: “Cô ấy sẽ là cô dâu đẹp nhất, bởi vì cô ấy là cô dâu của tôi.” Lúc nói chuyện, Quý Như Phong cúi đầu xuống hôn lên bả vai trần của Hướng Khả Tinh, ánh mắt vô cùng mập mờ.
Hướng Khả Tinh thật không ngờ Quý Như Phong sẽ làm như vậy, cô nhìn Âu Lực Kiệt trước mặt, nhất thời cảm thấy thật xấu hổ: “Quý Như Phong, anh thả thôi ra đi.” Cô dùng sức tránh tay Quý Như