thật chặt, chân như nhũn ra, người lảo đảo hai bước muốn ngã.
Chu Khải thấy ba mình như thế vội vàng bước lên muốn đỡ, hốt hoảng trấn an, “Ba, đừng tức giận, tim ba không được khỏe, không chịu được tức giận.”
Ông Chu điều hòa lại hơi thở của mình, trợn mắt nhìn Chu Khải, sau đó từ từ di chuyển ánh mắt đến Lãnh Diễm đang vui vẻ xem kịch vui, ông khổ sở tự giễu: “Đúng là làm cho Lãnh tiên sinh chê cười, là ta quản giáo không nghiêm, cho nên mới nuôi dạy được một đứa hư hỏng.” Sau khi nói xong, cảm xúc kích động khiến ông hoa mắt, suýt chút nữa ngất đi.
Chu Khải hoảng hốt dùng tay vuốt vuốt lưng cho ông cụ, Lý Lệ cũng vô cùng hoảng sợ, ánh mắt lo lắng nhìn ông Chu, kêu lên: “Ba, ba!” xuyên qua kẽ hở của đám tóc dài có thể nhìn thấy được gương mặt nhẹ nhõm của một người đàn ông ở dưới.
Chu Khải thấy ông cụ khó khăn lắm mới thở đều, lúc này mới quay lại dạy dỗ Chu Kỳ: “Kỳ Kỳ, sao em có thể nói với ba như vậy, ba nói thế nào em phải làm thế đó, đâu ra những thói xấu kia, xem xem em làm ba trở thành thế nào.”
Hắn làm như vậy cũng là không còn cách nào khác, lúc nãy hắn đã nhận ra thái độ kính cẩn của ba trước mặt mấy người Lãnh Diễm. Lúc đầu hắn không rõ, vì sao một người có địa vị không hề thấp, không sợ trời không sợ đất lại trưng ra vẻ mặt như vậy trước một người thuộc thế hệ sau. Nhưng vừa rồi lúc ông Chu suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, hắn đến đỡ, ông Chu mượn cơ hội ra sức nháy mắt với hắn.
Nhìn ánh mắt của ba, Chu Khải chợt hiểu loại người nào có thể khiến ba trở nên kính cẩn như vậy? Đó chính là người ba không chọc nổi.
Nhưng Chu Khải vẫn cảm thấy rất khó hiểu, vì sao Nghiêm Hi ở cùng với mấy người có thân phận không tưởng nổi như vậy? Chẳng lẽ thật sự Nghiêm Hi ở chung một chỗ với Lãnh Diễm? Thật ra ngay từ buổi sáng hôm đó ở công ty Nghiêm Hi cũng đã biết Lãnh Diễm không phải là người bình thường. Người bình thường tuyệt đối không thể nào dễ dàng đi vào phòng làm việc của chủ tịch công ty. Nhưng đó cũng chỉ là một công ty quảng cáo nhỏ của thành phố G, chưa đủ làm cho ba luôn làm mưa làm gió trở nên như vậy.
Trong giây phút đó, Chu Khải đột nhiên nghĩ đến lần đầu tiên gặp Nghiêm Hi, dù là quần áo cô mặc trên người, vẫn là chú trọng đến sinh hoạt hàng ngày, còn mọi hành động đều có dáng vẻ ưu nhã của quý tộc. Tất cả những điều này đều là nguyên nhân hấp dẫn lực chú ý Chu Khải. Vậy mà, đối với Nghiêm Hi không hề quan tâm đến giá trị đồng tiền, lần đầu tiên Chu Khải cảm thấy cô bạn gái bé nhỏ này có phải là nàng tiên không dính khói bụi trần gian trên bầu trời, lén chạy xuống thế gian để chơi đùa hay không?
Bình thường cô căn bản không xem tiền là thứ có giá trị, còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy đồng mười tệ, Nghiêm Hi rất ngạc nhiên cầm nhìn, sau đó mắt tròn mắt dẹt hỏi hắn: “Đây là đồng mười tệ sao?”
Khi đó chẳng qua là cảm thấy bất đắc dĩ, bây giờ nhớ lại mới hiểu được, cô căn bản chưa từng nhìn thấy đồng mười tệ, khó có thể tưởng tượng trong sinh hoạt của cô có lẽ đều là cầm thẻ trực tiếp cà, hoặc là những tờ một trăm tệ 0. Có lẽ đối với cô, đồng mười tệ chỉ là một con số hơi nhỏ mà thôi.
Như vậy Lãnh Diễm sẽ giàu có đến mức nào?
Chu Kỳ bị anh trai mình rống lên, không vui, nhưng nhìn lại thấy mình làm cho ba tức đến mức đau tim, dẩu môi nghiêng đầu nhìn Nghiêm Hi đang ngồi phía sau Lãnh Diễm, sau khi bĩu môi khinh thường, trợn mắt đi tới, bình an vòng qua Lãnh Diễm, nhìn trời nói: “Thật xin lỗi.”
Dịu dàng nói như người bị rút gân, nói xong cũng đi luôn, không muốn biết Nghiêm Hi nghe ba chữ đó có tiếp nhận không, tính khi vẫn của là một đại tiểu thư cao ngạo.
Nghiêm Hi nhìn Chu Kỳ không cam tâm tình nguyện đến xin lỗi mình, vừa buồn cười vừa không biết nói gì.
Cách đại tiểu thư nói xin lỗi cũng không giống người bình thường, rất đặc sắc.
Ông Chu thấy con gái như vậy càng tức giận hơn, nhưng cũng không biết làm thế nào, tính khí con gái là như vậy, cực kỳ xấu.
“Ha ha, Lãnh tiên sinh, thật xin lỗi, đã để cậu chê cười.”
Lãnh Diễm khẽ bật cười, nhìn Chu Kỳ khẽ lắc đầu, cô gái này cơ bản là bị người trong nhà làm hư, cũng quá thiếu lòng thành rồi.
“Không sao, nhưng tôi nghĩ, hôm nay chúng tôi còn có chuyện cần giải quyết. Chu lão gia, Lý lão gia, chúng tôi ở đây cũng khá lâu, nói thẳng luôn đi!”
Tuy bây giờ là mùa hè nhưng ban đêm cũng rất lạnh, bây giờ anh chỉ sợ Nghiêm Hi sẽ bị lạnh, không muốn lãng phí thời gian với đám người này ở đây.
Chu Kỳ vốn đang tức giận trong lòng, lúc này nhìn thấy Lãnh Diễm nhất quyết buông tha, trong lòng càng tức giận hơn, “Này, rốt cuộc anh muốn thế nào, chẳng lẽ là do chúng tôi không hợp đạo lý trước sao? Anh cũng phải suy nghĩ, nếu không phải là người phụ nữ Nghiêm Hi đê tiện này độc ác đẩy chị dâu xuống hồ trên núi, chị dâu cũng không bị sẩy thai, chúng ta cũng sẽ không gặp mặt nhau ở đây. Những chuyện này nguyên nhân là do ai, trong lòng các người có lẽ cũng hiểu rõ. Bây giờ ngược lại còn chế giễu trả đũa!”
Lãnh Diễm nghe vậy, mắt đang cười bỗng run lên, lạnh lùng nhìn lướt qua Chu Kỳ còn đang muốn tiếp tục: “Thật sao? Chu tiểu thư tận mắt nhìn thấy Hi Hi đẩy Lý tiểu thư xuống sao?” Câu hỏi thản nhiên như mang theo nước đá, trong đó còn chứa khí lạnh làm người ta kinh ngạc.
Chu Kỳ sửng sốt, bị câu hỏi lạnh lùng đầy khí thế kia làm cho đông cứng cả người, thật lâu mới bắt đầu hoạt động lại. Lúc chị dâu rơi xuống nước cô không ở đây, nhưng là ba và Lý tiên sinh ba của chị dâu thấy, chút khiếp đảm trong lòng cũng trở nên mạnh mẽ.
Cô khẽ ngẩng đầu lên, ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng, “Không có, nhưng mọi người có mặt đều nhìn thấy, người phụ nữ này lòng dạ độc ác khiến người ta kinh ngạc, sao có thể làm như vậy?”
Nghiêm Hi ngồi sau không ngờ bản thân nằm cũng có thể trúng đạn, nếu như cô tiếp tục im lặng, người khác sẽ cho rằng cô có tật giật mình!
Cô ưu nhã đứng lên, sửa lại quần áo bệnh nhân trên người, quét mắt đến người bên kia, chậm rãi nói: “Mặc kệ các người nghĩ thế nào, tôi nghĩ, tôi không cần thiết phải hại Lý Lệ, chẳng lẽ thật sự tôi sẽ vì vị trí thiếu phu nhân nhà họ Chu mới làm như vậy? Tôi nghĩ nhà họ Chu không có sức hút lớn đối với tôi.”
Giọng nói nhẹ nhàng thản nhiên, nói lên sự thật, cô khinh thường nhà họ Chu.
Lãnh Diễm nghe thấy, tâm trạng rất tốt, chẳng biết từ lúc nào vật nhỏ này đã càng ngày càng chán ghét Chu Khải.
Những lời này giống như một cái tát, tát mạnh vào mặt người nhà họ Chu, nhà họ Chu luôn thích thể diện cứ để một cô gái nhỏ không rõ thân phận đả kích khinh bỉ như vậy sao?
Bây giờ Lý Thánh Đức càng chán ghét Nghiêm Hi, cô ta nói như vậy là có ý gì? Cố ý đẩy Lý Lệ xuống nước nhưng bây giờ đến chết vẫn không chịu thừa nhận. Nếu không phải là cô ta, đứa nhỏ trong bụng Lý Lệ cũng sẽ không chết!
Càng nghĩ càng mất hứng, nói thẳng: “Nghiêm tiểu thư có ý gì, nhiều người tận mắt chứng kiến như vậy, Nghiêm tiểu thư không cảm thấy lời nói của mình không thuyết phục một chút nào sao? Tôi tận mắt nhìn thấy cô đẩy con gái tôi xuống nước. Về phần vì sao cô rơi xuống nước, cô nói đó là do con gái tôi cố ý muốn bắt cô cũng được, nói cô không cẩn thận cũng được, vậy thì có gì quan trọng? Nói không chừng cũng chỉ vì muốn diễn trò trước mặt chúng tôi!”
Nghiêm Hi mỉm cười nghe Lý Thánh Đức nói hết câu, không hề sợ hãi, không hề buồn bã, thái độ tốt đẹp khiến Lý Thánh Đức hơi ngạc nhiên.
Nghiêm Hi nghe ông ta nói xong, sau đó hơi mím môi, lúc này mới từ từ nhìn ông ta. Tốc độ chậm rãi từ tằ này giống như nhìn Lý Thánh Đức là một chuyện khó khăn dường nào.
Rốt cuộc lúc nhìn rõ gương mặt đó, Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, nhưng Lý Thánh Đức chẳng biết tại sao lại cả thấy nụ cười này cực kỳ khó coi, cho dù cô gái này hết sức xinh đẹp.
Nghiêm Hi thở một hơi thật dài xả giận, sau đó mới chậm rãi mở miệng, “Lý tiên sinh cho rằng tôi đang diễn trò sao?” Nói xong dừng lại, cố ý dùng ánh mắt cao cao tại thượng liếc mắt nhìn người nhà họ Chu, sau đó tiếp tục thản nhiên nói: “Diễn cho ai xem? Bọn họ sao?” Ngón tay thon dài chỉ về phía người nhà họ Chu, “Tôi cảm thấy được, nhà họ Chu bọn họ không giàu có đến mức để cho Nghiêm Hi tôi diễn trò trái với lương tâm như vậy.”
Giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ, tất cả mọi người đều kinh ngạc, ngoài tiếng xào xạc của lá cây khi gió đêm thổi tới, hoàn toàn yên tĩnh.
Ngay sau đó Tiếu Thâm vốn đang đứng một bên quyết định xem trò vui đột nhiên mở miệng cười lớn.
“Ha ha ha…”
Tiếng cười vô cùng phách lối, cũng vô cùng…đáng đánh đòn.
Lãnh Diễm vốn đang nhìn bà cô tức giận, vẻ vui mừng ngập đầy trong mắt, cũng rất kiêu ngạo, vợ con anh lúc nói chuyện cũng thật độc ác!
Ai ngờ còn chưa đủ đắc ý, tiếng cười của Tiếu Thâm đằng sau vang lên phá hỏng cả phong cảnh.
Tiếu Thâm cười say mê, anh cảm thấy người thế nào mới nuôi được đứa con như vậy.
Thật ra chơi thật khá, nhìn Nghiêm Hi nhỏ bé đứng đó vừa nói vừa nở nụ cười quyến rũ khinh thường người nhà họ Chu, người này rõ ràng là người phụ nữ của Lãnh Diễm!
Bây giờ anh cảm thấy, mình nuôi một người vợ từ nhỏ cũng không tệ, tự tay mình dạy lấy, mình thích biến thành thế nào sẽ thành thế ấy, thật không tệ.
Lãnh Diễm vừa hả hê vừa liếc mắt nhìn hắn, anh nói rồi, anh nuôi lớn từ bé, sao có thể trở thành nhân vật mặc cho người ta xem thường được.
Nghiêm Hi cũng không quản Tiếu Thâm đang cười cực kỳ khoa trương, chỉ thản nhiên nở nụ cười nhịn Lý Thánh Đức đang vô cùng kinh ngạc và khiếp sợ. Cô di chuyển mắt, thấy sắc mặt Lý Lệ không tốt, nháy mắt vài cái, tiếp tục thản nhiên mở miệng: “Không phải sao? Nhà họ Chu ở thành phố A chẳng đáng là gì, vậy thì tôi có lý do gì để quyến luyến danh hiệu thiếu phu nhân nhà họ Chu nho nhỏ này, chẳng lẽ điều này có thể cho tôi cái gì tốt ngoài mức quy định sao?” Nói xong vẻ mặt khó xử cau mày hơi suy nghĩ, sau đó bĩu môi, vẻ xin lỗi nói: “Hình như không có!”
Lúc này ông Chu thật không thể bình tĩnh nổi, cho dù mấy người trẻ tuổi này đều là những nhân vật không thể chọc tới ở thành phố A, nhưng nhà họ Chu bọn họ cũng không phải là người dễ bắt nạt như nạt như vậy. Có câu nói, cường long không đấu thắng địa xạ(rồng mạnh không thắng được rắn địa phương), chẳng lẽ còn sợ mấy người đó.
“Khá lắm, nha đầu không biết trời cao đất rộng là gì, cô đã xem thường nhà họ Chu chúng ta như vậy, vậy để ta thay mặt nhà họ Chu giáo huấn cô một chút, để cho cô biết, nhà họ Chu chúng ta cũng không phải dễ chọc.” Dứt lời tức giận xoay chiếc gậy trong tay, nặng nề bổ vào đầu Nghiêm Hi.
Chu Khải vốn đang đỡ ông Chu lập tức bị sức ông xô về phía sau hai bước, Chu Khải biết thể lực ba mình rất tốt, nhưng mắt thấy gậy này sẽ nhẫn tâm bổ xuống đầu Nghiêm Hi, Chu Khải nhanh chóng bước lên trước, hoảng hốt kêu to: “Ba…” Ra tay lưu tình.