br/>Hoành Thanh vỗ vai hắn: "Cũng hết cách. Vẻ ngoài của nhi tử đáng yêu quá. Đi đến đâu cũng có một đống người lạ tới nhận thân thích".
Chờ hắn bước lại, ta nghiến răng nghiến lợi mà nói nhỏ với hắn: "Huynh cứ thử nói linh tinh nữa đi".
Hoành Thanh ghé sát miệng lại, phải hơi nóng vào bên má của ta: "Sư muội, muội xem Nhị sư đệ đi, chân đạp hai thuyền[1], đùa giỡn hết với người này lại đến người nọ, riêng ta, từ đầu đến cuối chỉ chung tình với một mình muội thôi".
[1] Chân đạp hai thuyền: bắt cá hai tay, ăn ở hai lòng
Trong lòng ta rất khó chịu. Tình cảnh bây giờ không hề giống như trong dự định ban đầu của ta. Ta cũng tự trách bản thân ban nãy tự dưng đi làm việc ngu ngốc, nhất thời cảm thấy vừa chán nản vừa buồn bực, lặng thinh không lên tiếng. Không ngờ Hoành Thanh được một tấc lại muốn tiến một thước[2], nắm lấy tay ta: "Sư muội, đừng buồn vì y nữa, thấy muội buồn bã như vậy, ta rất đau lòng".
[2] Ý là được đằng chân lên đằng đầu.
Ta lập tức dùng móng tay cấu lên tay hắn, đang muốn nói với hắn như thế này: "Huynh cứ cái kiểu buồn nôn như vậy có thể làm cho ta không nuốt trôi cơm đó". Nhi tử ngồi giữa ta và Hoành Thanh lúc này bình thản nói: "Sư bá, người đè vào con rồi".
Hội Âm sơn chủ cười khan: "Tình cảm giữa Hoành Thanh công tử và hiền thê thật tốt! ". Ngay lập tức từ phía đối diện có một ánh mắt ác liệt bắn qua, Tư Đàn đang trợn tròn mắt ra mà đay nghiến ta.
Cho đến khi yến tiệc kết thúc, Tư Đàn vẫn cứ duy trì trạng thái như vậy, Hoành Thanh thì chẳng biết dây thần kinh nào không đúng chỗ mà cứ liên tục gắp thức ăn cho ta, mỗi lần còn nói chuyện thì cứ ghé sát cái mặt đáng ghét vào, còn cả mấy ánh nhìn chằm chằm từ phía đối diện nữa, sự khó chịu trong lòng ta dần bị thay thể bởi cảm giác xấu hổ. Ta vô tình liếc sang bên đó, thấy nữ nhân áo đỏ vừa vỗ về Nữ La khóc chán liền ngồi nhìn nhi tử ta mà chảy nước miếng cười ngu ngơ, vừa ra vẻ ngoan hiền liên tục gắp thức ăn cho Đế quân. Đế quân hơi cúi đầu, dường như đang thất thần suy nghĩ cái gì đó. Cảnh một nhà ba người này… lại khiến lòng ta nhói đau.
Hội Âm sơn chủ rất nhiệt tình hiếu khách, sau khi dùng tiệc xong liền nhất quyết sắp xếp phòng cho chúng ta, muốn chúng ta ở lại. Trong đầu chúng ta cũng đang có mưu đồ nên thái độ đương nhiên là thuận nước đẩy thuyền. Có điều, khi đi vào căn phòng mà Sơn chủ đã sắp xếp cho, ta vừa nhìn đã sững người, phòng rất đẹp, rất lớn, nhưng vấn đề là chỉ có mỗi một chiếc giường.
Hoành Thanh nở nụ cười đáng ghét, nói: "Chúng ta là phu thê, đương nhiên sẽ ngủ chung một giường rồi". Ta biết rõ là hắn chỉ muốn trêu chọc ta chút thôi, bèn từ tốn nói: "Lúc nãy ta có thấy ở gian ngoài có hai trà kỷ lớn, thật có lỗi với sư huynh, tối nay huynh ra đó mà ngủ tạm nhé". Hoành Thanh nhìn ta bằng ánh mắt mong đợi: "Sư muội…".
Vẫn chưa đấu khẩu được nửa câu, ở bên ngoài đã có một tiểu tư[3] tới chuyển lời: "Sơn chủ đại nhân mời Hoành Thanh công tử đi uống rượu". Hoành Thanh đứng dựa vào tấm bình phong bằng đá vân mẫu[4] hăng hái nói: "Sư muội, ta ở lại với muội nhé! ".
[3] Tiểu tư: Thằng đầy tớ.
[4] Đá vân mẫu: Đá mi-ca.
Ta thô lỗ đáp: "Mau đi đi! Đi đi! ".
Hoành Thanh nấn ná hồi lâu, dài dòng dặn dò ta: "Sư muội, ở đây không giống như trên núi, muội không được đi lung tung đâu đấy". Chờ mãi hắn mới đi ra mở cửa, ta định thở phào nhẹ nhõm, hắn thình lình bước nhanh lại, kéo lấy tay ta rồi nói: "Sư muội, ta vẫn cứ phải để lại cho muội một chút pháp thuật phòng thân! ".
Ta tưởng hắn lại giở trò với ta, đang định mở miệng mắng, vừa ngước mắt lên thì thấy Hoành Thanh cúi đầu nghiêm túc vẽ Ngũ Hành Thiên Lôi ở trong bàn tay ta. Ta bất giác ngẩn người, trong lòng đột nhiên có một cảm giác lạ thường lướt qua. Tuy nhiên khi định thần nhìn kỹ lại, ta thấy Hoành Thanh lại nhìn ta mà cười đùa cợt nhả: "Sư muội, sao lại nhìn sư huynh như vậy? Cảm động rồi nhả? ".
Ta giương bàn tay ra, hô: "Ngũ Hành Thiên Lôi! ".
Hoành Thanh cực kỳ hoảng sợ, nhảy nhanh ra ngoài như tên bắn, nói: "Thôi được rồi. Ta đi là được chứ gì. Phu nhân đừng phá tan nhà của Sơn chủ đấy! ".
Ta phì cười, bỗng cảm thấy Đại sư huynh dường như cũng không xấu lắm.
Ta nắm tay nhi tử cùng ra ngoài đi dạo. Nhi tử ta vốn rất kiệm lời nhưng giờ lại đột nhiên lên tiếng: "Mẫu thân, Đại sư bá thích người".
Ta trừng mắt nhìn nó: "Nhi tử ngốc, hắn chỉ nói đùa thôi, vậy mà con cũng xem là thật".
Nó tiếp tục rầu rĩ nói: "Sư phụ cũng thích người".
Ta suýt nữa thì ngã nhào xuống đất.
Nhóc con đáng lo này… Các người xem trong đầu nó đã bị nhồi nhét những thứ gì chứ!
Bản tiên cô không quen nói những chuyện ám muội mập mờ thế này với đứa trẻ còn chưa đầy bốn tuổi. Nhưng cách nuôi dạy của ta xưa nay chính là lấy tiến làm lùi, thế nên hết sức nghiêm túc mà gật đầu: "Đúng thế, mẫu thân thấy, ngay cả Hội Âm sơn chủ cũng thích ta luôn đó".
Nếu ta biết lúc mình nói những lời này, Hội Âm sơn chủ đang đứng cách đó không xa, cho dù chết ta cũng không dám nói vậy.
Vậy nên ta vừa nói xong liền nghe thấy hai tiếng hít sâu, trong lòng ta tự nhiên có dự cảm chẳng lành.
Khi ta cứng đờ người xoay lại thì quả nhiên nhìn thấy chỗ đường rẽ có một hàng người đang đứng, trong đó có Hội Âm sơn chủ cười nhăn nhở, còn có cả nam nhân lạnh lùng đứng bên cạnh hắn… Chi Liên đế quân.
Cuộc đời này… đúng là một chuổi những điều đáng tiếc.
Các nguòi nói xem, nếu bay giờ ta giả vời không nhìn thấy rồi đi qua luôn, có phải là hơi gượng gạo?
Đáp án đương nhiên là có. Cho nên ta đành phải mặt dày mà bước lên chào hỏi: "Sơn chủ, trùng hợp quá, các người đang có việc gì? "
Hội Âm sơn chủ vô cùng nhiệt tình nói: "Ta với Chi Liên công tử đi tìm Hoành Thanh huynh để uống rượu! Gian phòng và đồ dùng do hạ nhân sắp xếp không biết có vừa ý cô nương không? ".
Ta cười khan: " Tốt lắm! Tốt lắm! ".
Hội Âm sơn chủ đột nhiên vỗ đùi, chỉ nhi tử ta mà nói: "Ấy chết, ta lại quên mất tiểu bằng hữu này, chắc hẳn hạ nhân chỉ an bài một chiếc giường lớn thôi, ba người cùng chen chúc trên đó nhất định là khó chịu lắm. Bây giờ ta sẽ hạ lệnh cho hạ nhân khiêng thêm một chiếc giường nhỏ qua nữa! ".
Ta tiếp tục cười khan: "Không cần! Không cần! ", nói xong mới cảm thấy dường như không đúng lắm… Ta đâu có cùng Hoành Thanh chen chúc trên một cái giường chứ!
Chẳng biết có phải là ảo giác hay không mà ta cảm thấy phía trước có một ánh mắt uy hiếp đang nhìn ta chằm chằm, khiến ta lạnh sống lưng.
Ta gần như không cười nổi nữa, đang định sửa lời thì nhi tử đã giành nói trước: "Vậy làm phiên Sơn chủ thúc thúc chuẩn bị cho con cái giường lớn một chút, nhỏ quả con ngủ không quen".
Ta gật đầu như giã tỏi: "Cứ làm như lời nhi tử ta nói đi, làm phiền Sơn chủ rồi! ".
Ta cảm nhận rõ ràng lúc Đế quân đi ngang qua ta y hơi ngừng lại, nghiến răng khẽ gầm một tiếng: "Muội! ". Ta bất giác run lên cầm cập, chờ đến lúc ta có đủ dũng khí mà ngẩng đầu lên thì phía trước đã chẳng còn bóng người rồi.
4.
Đầu óc ta cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, một lúc lâu mới sực nhớ ra mình đã dắt tay nhi tử đi vào hậu viện.
Thật ra ấn tượng của ta đối với Hội Âm sơ chủ không phải là tệ, nhưng nhớ đến những lời mà Hắc hùng tinh từng nói, hắn nạp nhiều thê thiếp như vậy chẳng qua là để luyện một loại tà công lấy âm bổ dương, trong lòng lại nảy ra một cảm giác khó chịu.
Cho nên ta đã sớm lưu tâm hỏi tiểu tư chỗ mà các phu nhân của Hội Âm sơn chủ ở. Lúc này áng chừng cũng biết được hướng đi. Chắc hôm nay tại bàn tiệc ta khoe mẽ quá nên bọn tiểu yêu nhìn thấy ta đi vào hậu viện, ngoại trừ đưa ánh mắt thằm dò thì không có kẻ nào chạy ra cản đường.
Tháng Bảy, tháng Tám chính là mùa sen nở, chưa bước tới nơi đã ngửi thấy hương hoa thơm ngát. Vận may của ta khá tốt, mục tiêu vô cùng rõ ràng, từ xa đã nghe thấy tiếng một đám nữ nhân đang chơi đùa. Đi đến cuối con đường nhỏ thì thấy một nhóm nữ nhân mặc y phục sặc sỡ đang cười vui vẻ chơi trò ném thẻ vào bình rượu.
Ta thật không ngờ lại có thể nhìn thấy vị "phu nhân" của Đế quân tại đây.
Ả ôm hài nhi, ngồi ngay ngắn ở giữa đám nữ nhân kia, trên mặt vẫn tỏ ra thanh cao kiêu ngạo. Nhóm tiểu thiếp của Hội Âm sơn chủ đều không dám đụng đến ả, có vài người can đảm bước lên bắt chuyện nhưng cũng đều lộ ra thần sắc sợ hãi.
Ta kéo một tiểu yêu quái đang lẩn trốn bên cạnh hỏi: "Nữ nhân mặc áo đỏ đang ngồi kia là ai? ".
Tiểu yêu quái ngẩn người nhìn ta: "Không biết. Còn ngươi là ai? ".
Ta tự động bỏ qua câu hỏi của gã: "Vậy sao các ngươi lại sợ ả ta như vậy? ".
Tiểu yêu quái mặt trắng bệch không còn giọt máu nói: "Tiểu yêu quái mà ả ả ả ta ôm trong lòng rất đáng sợ, vừa mở mồm đã nuốt chửng Đại Hoàng và Hoa Hoa rồi. "
Ta thấy tóc gã màu xanh lục, đoán chắc Đại Hoàng và Hoa Hoa là bạn của gã.
Lòng bàn tay ta có Ngũ Hành Thiên Lôi mà Hoành Thanh vẽ cho, nên lá gan của ta cũng lớn hơn một chút, vẫn tiếp tục dắt tay nhi tử tiến về phía trước. Đám nữ nhân đó dường như vẫn còn kinh sợ khi thấy Nữ La vừa mở mồm đã nuốt chửng hai con tiểu yêu, nên tuy đang chơi đùa những vẫn sợ đông sợ tay. Vừa thấy ta tới, vẻ mặt của họ dường như cũng có chút vui mừng. Thậm chí có người thấy nhi tử ta thì lập tức hai mắt sáng rực, vây lấy hỏi này hỏi nọ.
Ta trông thấy Nữ La ở trong lòng của nữ nhân kia, vừa nhìn thấy Hàn Nhi nhà ta liền giống hệt như con khỉ sắp xổng chuồng, tứ chi quẫy đạp lung tung, bộ dạng tựa như muốn nhảy xổ vào A Hàn vậy. Một tiểu thiếp của Hội Âm sơn chủ chỉ mới đụng vào nhi tử ta một chút liền nghe thấy Nữ La thét lên thảm thiết, hai mắt sắp bốc hỏa: "Đừng có sờ vào ca ca ta, ca ca là của ta! ".
Nữ nhân kia ôm chặt Nữ La, từ đầu đến cuối đều chỉ lạnh lùng mà quan sát.
Mấy vị tiểu thiếp ngoại trừ sự sợ hãi đối với hai mẫu tử toàn thân tỏa sát khí đằng đằng này, thì cũng chẳng có điểm gì khác thường, xem ra tuy nói là lấy âm bổ dương, nhưng có lẽ cũng không ghê gớm như ta tưởng tượng.
Khi nghỉ giải lao sau trò ném thẻ vào bình rượu, ta đang cho nhi tử uống nước dưới bóng cây, thì bỗng nhiên có một bóng đen che khuất ánh sáng phía trên đầu.
Chẳng cần nghĩ ta cũng biết đó là ai, huống hồ ta còn nghe thấy tiếng cười ngây ngô của con bé Nữ La đang chảy nước miếng kia.
Nữ nhân nọ chỉ nói với ta hai câu, một là: "Ta đã quen chàng từ lâu rồi"; hai là: "Chàng đã từng ở trước động phủ của ta thổi tiêu ba ngày ba đêm".
Bản tiên cô nghe mà tức tới mức răng lợi cũng ngứa ngáy, nhưng nét mặt vẫn tỏ ra khinh thường, thuận miệng tiếp lời: "Thổi tiêu thì có sá gì? Đế quân từng đứng trước cửa nhà ta, chỉ cách nhau có một cánh cửa mà tỏ tình với ta ba ngày ba đêm, thiết tha van nài ta ra gặp y ấy chứ".
Nói khoác thôi mà, ai chẳng biết!
Nhưng lần này bản tiên cô khôn ngoan hơn rồi, trước khi nói khoác phải đưa mắt nhìn xung quanh đã, sau khi xác định là an toàn thì mới mở miệng huênh hoang.
Ta thừa nhận, nói ra những lời này ta cũng cảm thấy da mặt mình cũng hơi dày một chút. Có điều, trước mặt nữ nhân này, bản tiên cô bất giác lại trở nên cực kỳ có lòng tự trọng, cực kỳ tự ái, tính cố chấp lúc nào cũng cho rằng thua người nhưng không bao giờ thua khí thế lại hừng hực nổi lên trong ta. Bản tiên cô cũng phải thừa nhận, nếu Đế quân tỏ tình với ta ba ngày ba đêm thì thật sự… trời sắp sập tới nơi rồi.