Hai người đang định xuất phát thì Hoành Thanh đột nhiên kêu lên: "Cẩn thận! ", hắn vươn tay qua kéo mẫu tử ta xoay hai vòng rồi để chúng ta đứng phía sau hắn. Xoay nhiều quá nên đầu ta có chút choáng váng, định thần nhìn lại thì thấy chỗ ta đứng lúc nãy có một con gấu đen thui bị đánh ngã, mắt nó lộ tinh quang, khóe mõm chảy nước dãi, nhe hàm răng trắng mà ồ ồ thở dốc.
Gấu đen quỳ xuống oạch một cái, lại nói ra tiếng người: "Cầu xin thượng tiên hãy cứu tiểu nhân! ".
Vừa nghe âm thanh này thì ta liền nhận ra đó chính là kẻ nói chuyện với Hoành Thanh làm ta thức dậy vào sáng nay, ta chỉ thẳng tay vào mặt Hoành Thanh mà hỏi hắn: "Huynh sai nó đi đánh Nhị sư huynh? ".
Hoành Thanh tỏ vẻ vô tội nhìn ta: "Sư muội, muội nghe nhầm rồi! ". Ta cười lạnh, không thèm nói nữa. Đương nhiên con Hắc hùng tinh này cũng chả làm nên trò trống gì đâu, ta biết mà.
Hoành Thanh uể oải hỏi Hắc hùng tinh: "Vậy người muốn bổn tọa giúp ngươi việc gì? ".
Hùng tinh hai chi chạm đất, dường như muốn bò về phía Hoành Thanh, khóc đến nước mặt nước mũi lèm nhèm: "Sơn chủ đại nhân muốn giết ta! Cầu xin thượng tiên hãy đến nói vài lời tốt đẹp trước mặt sơn chủ giúp ta! ".
Hoành Thanh hứng thú hỏi: "Ồ, thế sơn chủ của ngươi sao lại muốn giết ngươi? ".
Hắc hùng tinh vừa khóc vừa nói: "Đám điêu dân của Kê huyện hận ta đến tận xương cốt. Hôm trước sơn chủ vừa mới rước một tiểu thiếp từ trong thôn về, còn đang nồng nhiệt, gắn bó như keo sơn. Nhất định là tiểu thiếp đó đã ở bên gối của sơn chủ đại nhân mà châm ngòi thổi gió, sơn chủ tin là thật rồi nảy ý định giết ta".
Xem ra Hội Âm sơn chủ đã biết việc Hắc hùng tinh tới Kê huyện tác quái, cho nên muốn trừng trị nó. Ta thầm gật đầu, vị sơn chủ này xem ra cũng không phải một yêu quá hồ đồ.
Hoành Thanh vẫn tỏ ra ỡm ờ: "Ta giúp ngươi thì được lợi gì chứ? ".
Hắc hùng tinh liên tục dập đầu: "Nếu thượng tiên giúp thì tiểu nhân nguyện đánh đổi tất cả những gì mình có, nó khóc nức nở: Sau này tiểu nhân cũng sẽ không dám làm chuyện xấu nữa".
Hoành Thanh nói: "Thế à. Vậy thì ngươi nói ta nghe xem. Sơn chủ của các ngươi có lai lịch như thế nào? ".
Hắc hùng tinh mặt mày nhăn nhó: "Cái này thì tiểu nhân không biết…".
Hoành Thanh hỏi lại: "Vậy ta hỏi ngươi cái khác, chắc ngươi biết được sơn chủ của các ngươi có binh khí hay bảo vật gì lợi hại chứ hả? ".
Hắc hùng tinh đáp: "Sơn chủ chúng ta từ trước đến nay đều đánh bằng tay không. Lúc đầu khi hắn thu phục được ngọn núi này liền đem tất cả vàng bạc châu báu ở đây chiếm làm của riêng. Còn thượng tiên hỏi về vũ khi hay pháp bảo lợi hại thì tiểu nhân chưa từng nghe nói tới…".
Hoành Thanh tức giận quát: "Cái này không biết, cái kia không có, vậy ta còn cần ngươi làm gì! ".
Hắc hùng tinh hoảng loạn cực độ, nức nở nói: "Tiểu nhân còn biết được một bí mật lớn của Sơn chủ, hắn cưới nhiều nữ nhân như vậy là để luyện một môn đại pháp lấy âm bổ dương! Cầu xin thượng tiên hãy ra tay cứu giúp, sau này tiểu nhân sẽ ngày ngày thờ cúng bài vị trường sinh cho thượng tiên! ".
Hiểu nhiên là Hoành Thanh không hề hứng thú gì với bài vị trường sinh của Hắc hùng tinh, liếc nhìn nó một cái rồi mỉm cười với ta: "Sư muội, ta đang lo chúng ta đi uống rượu mừng của người ta mà không mang gì theo, vậy mà giờ lễ vật lại tự động dâng đến cửa rồi".
Vẻ mặt Hắc hùng tinh lập tức biến đổi, chỉ sững ra trong chốc lát rồi "oái" một tiếng định bỏ chạy. Hoành Thanh cười nói một chữ: Đính, Hắc hùng tinh lập tức không thể cử động, đứng sững tại chỗ, ánh mắt đằng đằng sát khí chỉ hận là không thể xe xác Hoành Thanh thành trăm mảnh.
Ta rất đồng tình với nó.
Hắc hùng tinh vừa bi thảm vừa đáng thương, chỉ trách mệnh nó không tốt, có mắt không tròng, tìm ai không tìm, lại tìm đến một tên thần tiên thất đức như Hoành Thanh. Lần này thì coi như nó gặp phải vận xui rồi nhỉ?
Ta sờ sờ hầu bao, dạo gần đây tiêu tiền hơi quá tay, hầu bao chũng xẹp đi nhiều rồi. Có Hắc hùng tinh này, khiến ta cũng tiết kiếm dược một khoản hồng bao ngân lượng, vậy cho nên ta cũng chẳng phản đối.
Chúng ta kéo Hắc hùng tinh, đi theo hướng mà Thổ thần đã chỉ lúc nãy, rất nhanh đến một đáy cốc có dáng vòng cùng. Nhưng nhìn đáy cốc bốn bề tĩnh mịch, hương hoa thơm ngát, ở giữa còn có một tòa nhà nguy nga tráng lệ, lầu các mái ngói xanh biếc cong cong, dường như đâu đó còn truyền đến tiếng lá trúc, quả thật là tiên cảnh tại nhân gian.
Cơ ngơi như thế này, cho dù là thần tiên trên trời cũng khó mà có được. Xem ra bách tính ở sơn ngoại nói Hội Âm sơn chủ cực kỳ giàu có, đúng là sự thật.
Chúng ta vừa xuất hiện ở trên mây, phía dưới đã có tiếng hô to: "Mau đi bẩm báo cho Sơn chủ đại nhân, lại có tiên nhân không biết từ ngọn núi nào đến chúc mừng! ".
Hoành Thanh kéo ta cùng hạ xuống đất rồi nghênh ngang bước vào.
Vừa tiến vào tỏa nhà nguy nga tráng lệ đó, tấm mành trước mặt lay động, theo đó vang lên tiếng nói phóng khoáng tự nhiên của Hội Âm sơn chủ: "A! Không biết là vị tốn giá[1] nào hạ cố đến thăm, thất lễ vì đã không nghênh đón từ xa, mời vào! ".
[1] Tôn giá: Cách xưng hô tôn trọng người đối diện.
Hoành Thanh bịa đại tên tuổi lai lịch của mình rồi chỉ Hắc hùng tinh đang bị trói gô bên cạnh nói: "Hôm nay là ngày đại hỷ của Sơn chủ, ta đến đây thứ nhất là để chúc mừng, thứ hai là trên đường trùng hợp bắt gặp tiểu yêu này, được biết mấy ngày nay Sơn chủ đang tìm bắt nó, ta liền tiện tay trói nó lại, hy vọng có thể khiến Sơn chủ vui vẻ".
Hội Âm sơn chủ quả nhiên hết sức vui mừng, luôn miệng nói: "Huynh trưởng quả là có bản lĩnh, mau vào đi. A. Vị này là? ".
Ánh mắt hắn liếc nhìn ta, thần sắc sáng rực.
Ta nhìn Hội Âm sơn chủ bằng ánh mắt soi mói, dung mạo nam tử nhưng đường nét lại vô cùng tinh tế. Ở khoảng cách gần càng thấy rõ được lớp phấn trắng dày cộm hắn thoa lên mặt, lúc này chắc cũng vừa uống một chút rượu nên trong mắt như bồng bềnh hơi nước, thêm nữa là đóa hoa mẫu đơn cài trên đầu cũng thể hiện rõ cách ăn mặc lòe loẹt của hắn, đúng là nam sinh nữ tướng[2]. Nhưng hiếm có kẻ nào nhiệt tình hiếu khách như vậy, lại không hề làm cho người khác thấy phản cảm.
[2] Là nam nhân nhưng lại có vẻ ngoài giống hệt nữ nhân.
Có điều, ánh mắt hắn cứ dán lên người ta khiến ta có chút khó chịu.
Ta còn chưa nói gì, Hoành Thanh đã mạnh mẽ nắm lấy tay ta: "Đây là thê tử của ta".
Hội Âm sơn chủ a lên một tiếng, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi người ta, nói tiếp: "Trông khuôn mặt phu nhân rất quen, không biết chúng ta đã từng gặp ở đâu chưa? ".
Hoành Thanh cười lạnh đáp: "Ai ai cũng nói Hội Âm sơn chủ phong lưu phóng khoáng, hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền. Có điều, thê tử ta từ trước đến nay đều ở trong nhà, đây là lần đầu tiên xuất môn", nói xong Hoành Thanh bèn bước qua Hội Âm sơn chủ vẫn đang quan sát ta từ trên xuống dưới mà đi vào bên trong, bộ dáng khệnh khạng như thê hắn mới là chủ nhân ở đây vậy.
Ta dứng yên tại chỗ nghiến răng nghiến lợi hồi lâu vì hai chữ "thê tử", sau đó mới theo hắn bước vào đại sảnh.
Trong sảnh giăng đèn kết hoa, một đám yêu quái ngồi lộn xộn đầy phòng, tên nào tên nấy đều đã hóa được thành hình người, có người ra vẻ đạo mạo trang nghiêm, có kẻ ba hoa khoác lạc, cũng có cả những gã hành vi tùy tiện. Hội Âm sơn chủ sau khi bị Hoành Thanh vỗ một cái mới hoàn hồn, lập tức khôi phục lại bộ dạng nhiệt tình hoạt bát, vui vẻ nói: "Nào nào nào, để ta giới thiệu mọi người với nhau".
Hắn kéo chúng ta đến vị trí giành cho khách quý, vỗ tay nói: "Đây là Chi Liên công tử đến từ Thanh Khưu sơn và phu nhân huynh ấy!, tiếp theo chỉ Hoành Thanh và ta cho nam tử ngồi trên ghế: Đây là Hoành Thanh công tử và phu nhân! Hoành Thanh công tử vừa ra tay liền bắt được Hùng tinh đã trốn ra từ động phủ của ta, bản lĩnh cực kỳ cao cường! ".
Sau đó Hội Âm sơn chủ nói cái gì ta cũng không nghe rõ nữa, ngơ ngác nhìn chằm chằm vị nam tử ngồi trên ghết. Vị nam tử đó cũng ngẩng đầu, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn ta.
3.
Ta nhìn Đế quân đang ngồi trên bàn tiệc, hai nữ nhân ngồi hai bên trái phải. Một người là Tư Đàn đang mở to hai mắt sáng rực dán vào người Hoành Thanh, còn người kia chính là nữ nhân áo đỏ ta thấy hôm trước.
Nữ nhân đó bồng Nữ La đang cười ngây ngô trên tay, khuôn mặt dịu dàng tao nhã, thân hình nhỏ nhắn yếu đuối, giống như chỉ cần một trận gió cũng có thể thổi bay. Ả dịu hiền ngồi ngay ngắn một bên, vô cùng lấy lòng vị nam nhân bên cạnh, thờ ơ với mọi thứ xung quanh, khiến những người có mặt tại đó có cảm giác thanh cao tao nhã.
Ta không kìm được liếc nhìn Đế quân, rồi lại quay qua nhìn ả, cứ như thế tuần hoàn mấy vòng, nữ nhân đó cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn ta rồi lập tức cúi đầu xuống, thái độ tỏ ra vô cùng khinh mạt.
Còn Nữ La trong lòng ả thì lại cười ngây ngô vươn tay về phía nhi tử ta, trên tay vẫn cầm một xiên kẹo hồ lô ghê tởm, cất giọng nói: "Ca ca, ăn kẹo hồ lô đi…".
Bản tiên cô bình thường rất lương thiện, nhưng lúc này không biết vì sao đến chính ta còn cảm thấy mình có chút ác độc. Khổ nỗi đang ở trước mặt Hội Âm sơn chủ cho nên vẫn phải đóng kịch, thế là ta ra vẻ tận tâm khuyên Đế quân: "Vị công tử này, huynh mau nhìn hài tử nhà mình đi, thứ đồ vật bẩn thỉu nó cầm trên tay đang chảy vương vãi khắp nơi kìa, hình như sắp hỏng tới nơi rồi. Sao người lớn thì ăn vận đẹp đẽ mà lại để trẻ nhỏ như đứa ăn xin thế? ".
Nói xong, bốn phía im lặng như tờ, nữ nhân áo đỏ chầm chậm ngẩng đầu, sắc mặt u ám. Nhóc trọc đầu đứng cạnh Đế quân nháy mắt ra hiệu, giống như đang rất cực khổ khi phải kiềm chế. Chỉ có Hoành Thanh là chê thiên hạ chưa đủ loạn mà nỉm cười vỗ tay vẻ tán thưởng, lớn giọng nói như thể người bên cạnh không nghe thấy: "Phu nhân nói chí phải. Còn nữa, nhìn nhóc con này cười mà sao ta cứ cảm thấy có chút dại dại, chẳng lẽ là một đứa trẻ đần độn? ".
Lúc này, ngay cả Hội Âm sơn chủ cư xử khôn khéo mà cũng sững người, chắc lần đầu tiên hắn gặp phải khách nhân thích gây sự như chúng ta.
Nữ nhân áo đỏ không nhìn ta mà lạnh lùng nhìn nhi tử đang nắm tay ta. Ánh mắt đó khiến sống lưng ta lạnh toát, vô thức nắm chặt tay nhi tử. Nữ nhân nhẹ giọng đáp: "Những gì các người nói, ta đã ghi nhớ cả rồi, nói xong, mặt mày ả lạnh băng, cũng không chê bẩn mà vươn bàn tay mịm màng qua, rút lấy xiên kẹo dính nhớp nháp ra khỏi tay bé gái. Nữ La òa khóc: Đừng rút ra! Kẹo hồ lô người ta để cho ca ca ăn mà!... ".
Ta nghe mà da mặt khẽ giật giật, Hội Âm sơn chủ bị tiếng hét vang dội của Nữ La khiến cho hồi thần, vội vàng trách mắng thuộc hạ: "Còn không mau bưng chút nước sạch đến cho phu nhân rửa tay! ".
Đế quân vẫn luôn tỏ ra lạnh nhạt, mắt cũng chẳng thèm ngước lên.
Tay bị kéo một cái, ta cúi đầu mới phát hiện nhi tử cũng mang vẻ mặt lạnh nhạt y như vậy đang kéo ta đến một bàn vẫn chưa có người ngồi. Sau đó giọng nói lạnh lùng của Đế quân và tiếng gọi to của Tư Đàn đồng thời vang lên: "Hàn Nhi".
Tư Đàn nói: "Hàn Nhi, đến chỗ cô cô ngồi này! ".
Nhi tử ta xoay lại khẽ gật đầu một cái, tỏ ý nó đã nghe thấy rồi, phóng thái cứ như thể tiểu hoàng đế vậy, nó nói: "Con không thích ngồi chỗ đó, con với mẫu thân ngồi bên kia là được rồi".
Nói xong, nó kéo ta đi về phía bàn bên kia. Hoành Thanh sờ sờ mũi, không biết đang lẩm bẩm cái gì trong miệng. Hội Âm sơn chủ thì không biết đầu đuôi ra sao, nói: "Mọi người… quen nhau sao? ". <