ng tìm đề tài để nói, “Văn kiện chồng chất quả thật rất nhiều.”
Hành Chi Nhược nhíu mày, đè lại tay hắn, không dấu vết đem văn kiện đóng lại, giọng nói rất mềm nhẹ, “Anh vào bằng cách nào?”
“Như thế nào? Không muốn nhìn thấy anh?” Kỳ Tú Minh cúi đầu, đôi đồng tử giống như mắt mèo vọng tiến thật sâu vào mắt nàng, gắt gao bắt giữ mỗi một cảm xúc phức tạp thoáng qua trên khuôn mặt nàng, quấn quýt si mê đối diện, thở dài một hơi, thần sắc trên mặt cũng trở nên ôn hòa, “Anh nhớ em.”
“Chủ tịch tương lai của tập đoàn Kỳ gia, chạy tới văn phòng của tổng giám đốc Hành thị…. Chuyện này ảnh hưởng e là không được tốt, bọn họ cư nhiên còn mở khóa cho anh đi vào? Trên bàn toàn văn kiện cơ mật….”
Cánh tay của Hành Chi Nhược bất thình lình bị hắn bóp lấy, vặn xoay lại, một trận đau đớn đánh úp tới, bị bắt nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Chi Nhược, em đang nói cái gì.” Khuôn mặt của Kỳ Tú Minh hiện lên phẫn nộ, trong mắt tràn ngập tổn thương, “Em còn không biết sao…. Anh làm tất cả mọi chuyện là vì em.”
Biết….
Bởi vì biết, cho nên mới muốn làm cho anh bị tổn thương.
Kỳ Tú Minh, anh có biết không, em ti tiện chọc cho anh tức giận là để che lấp sự phân tâm của chính mình, em đang làm sao vậy…. cư nhiên lại bởi vì người đang đứng ở chỗ này không phải Hành Chi Thiên mà trái tim lại cảm thấy mất mát đến như thế.
Hành Chi Nhược hoảng hốt nhìn người trước mắt, lặng yên thầm nói ở trong lòng, mà không dám phát ra tiếng.
Kỳ Tú Minh bị vẻ bi thương bất chợt xuất hiện trên mặt của Hành Chi Nhược làm giật mình, nhất thời quên mất phải làm gì.
“….Đau”
Hành Chi Nhược ủy khuất lườm hắn một cái rồi liếc ngược trở lại cánh tay vẫn còn bị hắn siết chặt, đôi mắt mở to chớp chớp, trong mắt tràn ngập sương mù.
Chiêu này hiển nhiên đối với Kỳ Tú Minh rất có hiệu quả, vẻ giận dữ trên mặt biến mất không còn, hắn lập tức buông lỏng tay ra.
Hành Chi Nhược cười khổ, gục đầu xuống không hé răng.
“Chi Nhược….” Hắn dè dặt gọi tên nàng, đem cảm xúc của nàng từng chút một xem ở trong đáy mắt, ổn định lại hơi thở nói, “Anh đến vì muốn đưa cho em một thứ. Bởi vì nó rất quan trọng cho nên nhân viên trong công ty mới mở cửa, cố ý an bài anh ở trong này đợi em.”
Tay hắn chạm vào một xấp văn kiện, ngón tay trắng nõn thon dài…. đẩy nó vào tầm mắt nàng.
“Đây là bản hợp đồng lúc trước liều mạng cùng Hành Chi Thiên tranh đoạt mới có được, anh muốn đưa nó cho em làm quà tặng nhân dịp em tiếp nhận Hành thị.”
Giấy trắng mực đen, một xấp tài liệu được đóng lại chỉnh tề, được bảo rất tốt, có thể thấy được dụng tâm của chủ nhân.
Tên của khách hàng có chút quen thuộc.
Bản hợp đồng này….
Tựa hồ có chút ấn tượng.
Khi đó Hành Chi Thiên nói muốn cùng nàng trải qua sinh nhật mười tám tuổi, cho nên bản hợp đồng trị giá hơn mười triệu nhân dân tệ hắn cũng mặc kệ không thèm để ý, khi đó hắn còn nói cái gì, nàng là toàn bộ đối với hắn, tiền không có còn có thể kiếm, nếu không có nàng hắn chỉ có hai bàn tay trắng, ngay cả tâm cũng trở nên trống rỗng, vô vọng….
Hiện tại, lời nói cũng đã nghiệm chứng,
Hắn quả thật hai bàn tay trắng, nhưng tâm trống rỗng lại chính là nàng.
Trong lòng một trận đau đớn, chua sót dâng tràn, trong lúc nhất thời toàn bộ cảm xúc đều bị ưu thương xâm chiếm.
Nàng kiềm không được thân mình run lên, mãi đến khi hồi phục lại tinh thần thì nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Kỳ Tú Minh gần trong gang tấc, hơi thở nóng hổi của hắn phả lên da thịt nàng, đi theo một tiết tấu làm cho nàng cảm thấy cực ngứa, bộ dạng của hắn quả thật rất đẹp mắt, đôi con ngươi xinh đẹp lười nhát híp lại, khuôn mặt càng lúc càng gần, tựa hồ chỉ cần nhích lên chút xíu là có thể hôn lên môi của hắn.
“Kỳ Tú Minh….” Hành Chi Nhược tùy ý khoát tay lên gáy hắn, thân mình cũng không hề lùi về sau, để mặc cho hắn dụ hoặc đôi môi nàng, chỉ nhẹ nhàng hỏi, “Anh tính làm cho Hành Chi Thiên ngồi tù?”
Ngay lúc này lại đi hỏi ra những lời này quả thật là phá hoại không khí.
Quả nhiên, Kỳ Tú Minh dừng lại động tác tiếp theo, tính tính phải tốt lắm mới không phát hỏa, giương mắt nhìn vẻ mặt còn thật đứng đắn, nghiêm túc của Hành Chi Nhược.
Hắn không thừa nhận cũng không phủ nhận, trên mặt không có biểu tình gì.
“Anh cùng anh ấy không phải là bạn tốt sao, Hành Kỳ hai nhà qua lại thân thiết mấy đời chẳng phải đều là thế gia.”
“Nguyên nhân là vì thế gia.” Kỳ Tú Minh nở nụ cười, sờ sờ tóc nàng, “Anh càng không thể lại để cho hắn ức hiếp em, anh chỉ thực hiện hứa hẹn của mình.”
Hứa hẹn….
Có lẽ thời điểm thực hiện hứa hẹn tốt nhất chính là ngay lúc bị thương tổn, hiện tại hết thảy đều đã muộn, hiện tại hứa hẹn sẽ chỉ làm cho thương tổn càng sâu… càng đau….
“Anh không biết lời hứa của anh đã chậm rồi sao, nói là hứa hẹn nhưng thật ra càng giống với hành vi giậu đổ bìm leo.”
“Không cảm thấy.” Kỳ Tú Minh chống tay lên bàn, dùng thân mình giam cầm nàng, nâng mặt nàng lên, ánh mắt cực nóng nhìn chăm chăm vào nàng, cực kỳ chuyên chú, “Anh chỉ biết là…. hiện tại, chỉ có chúng ta mới là xứng đôi với nhau nhất.”
Tính tình của Kỳ Tú Minh trở nên bá đạo, quyền lợi cùng dục vọng thật sự có thể khiến cho con người ta thoát thai hoán cốt thành một con người khác sao, rất khó mà tưởng tượng được người đàn ông thành thục đang đứng trước mắt nàng cùng với cậu thiên niên tuấn mỹ tươi đẹp như ánh nắng cầm microphone đứng trên vũ đài là cùng một người.
Lúc này hắn đang nhìn nàng im lặng không nói.
“Thả anh ấy đi, anh ấy hiện tại cái gì cũng không có.”
Kỳ Tú Minh dựa sát vào nàng, bàn tay ái muội vuốt ve khuôn mặt nàng, ánh mắt cực nóng toát ra một cỗ áp bức, giống như đang cười lại như không phải.
Vẫn là khuôn mặt quen thuộc như thế nhưng biểu tình hoàn toàn xa lạ, làm cho người ta tim đập trở nên gấp gáp.
Hành Chi Nhược nuốt nuốt nước miếng, “Mặc kệ anh đã bịa đặt ra chứng cứ gì, thả anh ấy.”
Kỳ Tú Minh không đáp, chỉ là nhìn nàng có chút suy nghĩ, “Đêm mai có một buổi tiệc, em tới…. anh liền thả hắn.”