u Chi rồi lại chậm rãi hướng về phía Hành Chi Thiên, thở dài một hơi, “Hiện tại chính thức tuyên đọc di chúc.”
“Ta, Hành Sở Thiên, sau khi trải qua nghiêm túc suy nghĩ do đó tuyên bố, dưới đây là phần di chúc về việc xử lý tài sản lưu lại sau khi ta mất: Hành thị sở hữu di sản, bất động sản cùng 95% cổ phần công ty để lại cho Hành gia cháu gái ruột Hành Chi Nhược kế thừa, 3% tặng cho con trai của đứa con gái đã thoát ly quan hệ cha con của ta Yêu Chi, đối với dưỡng tôn Hành Chi Thiên, nếu trước khi tuyên đọc di chúc Hành Chi Nhược đáp ứng cùng Hành Chi Thiên kết hôn, như vậy hắn sẽ nhận được 2% cổ phần còn lại, nếu Hành Chi Nhược trong lòng có người khác, vậy 2% còn lại quy trở về cho Hành Chi Nhược phân phối.
Bản di chúc này ở Hành Chi Nhược mười tám tuổi bắt đầu có hiệu lực. Đây là bản di chúc duy nhất tồn tại có hiệu lực. Sau khi ta chết, nếu tìm thấy phần di chúc trước kia có liên quan đến việc xử lý tài sản, toàn bộ đều vô giá trị.”
Cái gì? !
Đầu ngón tay của Hành Chi Nhược bấm sâu vào lòng bàn tay, cực kỳ đau đớn, tim đập hỗn loạn, trong đầu cũng hoàn toàn mờ mịt…. Giống như bị lạc vào trong mộng, nàng cố gắng trợn to mắt, hoảng hốt nhìn chằm chằm vào miệng Bác Câm hé ra rồi hợp lại, đột nhiên nàng quay đầu nhìn về phía Hành Chi Thiên đang cao ngạo đứng nơi đó.
Hành Chi Thiên không được phân chia tài sản? !
Hắn….
Hắn không phải người của Hành gia….
Vì sao lại như vậy, nàng vẫn nghĩ đến hắn mới chân chính là người thừa kế, cho nên mới có thể đối đãi như thế với một kẻ thân là dưỡng nữ như nàng.
Nhiều năm qua nàng vẫn tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, nhận mệnh thỏa hiệp.
Kết quả, tất cả chỉ là một trò đùa dai của vận mệnh.
Chính mình mới người chiến thắng lớn nhất trong di chúc.
97%….
Trong khi Hành Chi Thiên một phần cũng không hề có.
Nhiều năm như vậy….
Nhiều năm như vậy, thật sự là một trò cười, cười đến nước mắt đều ngừng không được.
Nhất định là có chỗ nào sai lầm rồi.
“Nhất định là có chỗ nào sai lầm rồi.” Yêu Chi kéo tay áo lên, khoanh tay trước ngực, nhướn mày, lười biếng tựa người vào vách tường, nhìn Bác Câm, “Lão quản gia, ông khẳng định bản di chúc này là thật, ta cũng không cần phần tài sản xui xẻo vặt vãnh đó của Hành gia…. bất quá….”
Hắn quay đầu lại, liếc nhìn Hành Chi Thiên, lại nhìn về phía vẻ mặt đang muốn khóc Hành Chi Nhược, nhíu mày, vẻ mặt rối rắm hỏi, “Ông khẳng định Hành Chi Nhược mới là cháu gái chân chính huyết thống của Hành Sở Thiên? !”
“Đúng vậy, Hành thiếu gia.”
“Đừng gọi ta Hành thiếu gia, ta chỉ là Yêu Chi, thu hồi vẻ mặt dối trá của lão nô ông, Hành gia chẳng có kẻ nào là người tốt, lúc trước khi mẫu thân của ta bị đuổi ra khỏi nhà, các ngươi phản ứng ra sao…. chắc chắn trong lòng thầm nghĩ may mắn nữ nhân bại hoại thanh danh đó rốt cuộc cũng đi? Hiện tại lão già kia mới nhớ tới muốn bồi thường chút ít để an ủi, hắn cũng đừng quên bắt đầu từ ngày đó, ta đã không còn chút quan hệ nào với Hành gia.” Yêu Chi xoay mặt sang hướng khác, đôi chân mày tuyệt đẹp hơi hơi cau lại, có vẻ như đang cố kiềm nén gì đó, thoáng chốc hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hành Chi Nhược, đôi bích mâu lung linh tràn ngập ánh sáng tựa như đông kết từ ánh trăng, cuối cùng lại trở nên ảm đạm, hắn cũng không tiếp tục nhìn Hành Chi Nhược, bởi vì buồn bực cùng phẫn nộ, lỗ tai cùng sau gáy của hắn đỏ bừng.
Thanh âm của Yêu Chi rất thấp, ôm một tia may mắn cùng không cam lòng, “Chi Nhược từ khi sinh ra liền được Hành gia nuôi dưỡng đúng không, Hành Chi Thiên là do lão già kia nhận nuôi, ta mới là chân chính huyết thống Hành gia, hiện tại ta nên thay thế Hành Chi Thiên cưới Chi Nhược, chẳng lẽ không đúng sao….”
“Yêu thiếu gia, tiểu thư Chi Nhược là em gái ruột của cậu, dòng máu đang chảy trên người cậu đã đủ nghiệt luân, xin đừng chấp mê lại một lần nữa làm cho thế hệ này tái diễn nghiệt luyến.”
Chát một tiếng….
“Đừng theo ta nhắc tới hai chữ thế hệ này….” Yêu Chi tức giận đến cả người phát run, vung tay áo hất đổ mọi thứ ở trên bàn…. bao gồm cả bản di chúc…. giấy bay tán loạn, quay cuồng ở trước mặt bọn họ, bạc nhược rơi xuống, “Yêu Chi…. Yêu Chi, chết non chẳng phải tốt hơn sao, ta ngay từ lúc ra đời đã là một sai lầm.” Thanh âm của hắn có chút run rẩy, vòng qua Bác Câm, đi thẳng đến trước mặt Hành Chi Thiên, ánh mắt phẫn hận ngoan độc nhìn hắn, “Ngay từ đầu ngươi đã biết ta là người của Hành gia đúng không…. cho nên mới phóng túng mặc cho ta càn quấy, nhưng ngươi có thể tưởng tượng được bản thân sẽ có hôm nay, ta không phải là kẻ chiến thắng lớn nhất, nhưng ngươi lại là kẻ thua thảm hại nhất…. Chi Nhược, tài sản không có, ngươi có thể tưởng tượng mình có hôm nay? !”
Hành Chi Thiên vẫn đứng thẳng, không hề dao động, không mở miệng nói lời nào.
Ánh mắt của Yêu Chi càng trở nên âm độc, đột nhiên xô Chi Thiên ra, bật ra một tràng cười điên cuồng, “Người người đều nói ta khờ, biến thái quy biến thái…. Lão già Hành Sở Thiên đem ngươi dạy càng ngốc càng biến thái, Chi Nhược em nhìn thấy không…. Hắn vì em cái gì cũng không cần, Hành gia…. thật đáng sợ.”
“Yêu Chi.” Hành Chi Nhược nhịn không được đi tới nắm lấy tay áo của hắn, “Đừng….”
Đừng như vậy.
Yêu Chi bỗng nhiên nhìn thẳng vào nàng, vẻ mặt đờ đẫn, giống như đột nhiên hiểu được điều gì, khóe miệng bất giác mỉm cười càng phát ra thê lương, “…. Ta hiểu được, chỉ có em là thủy chung vẫn không hiểu, bảo bối của ta.” Hắn cúi đầu xuống, ghé sát vào tai nàng, “Em có biết không, biểu tình của em nói cho ta biết, lòng của em đang rất đau, đau vì Hành Chi Thiên.”
Hành Chi Nhược cả kinh, ngoảnh mặt sang một bên, thần sắc có chút mất tự nhiên.
Yêu Chi đứng thẳng người dậy, đưa tay lên, nhìn về phía vẻ mặt nhàn tình ngồi ở ghế sofa Kỳ Tú Minh, khóe miệng nhếch lên yêu dã cười, “Ngươi hôm nay đạo diễn tốt lắm, thời gian tính cũng thật chuẩn, không hổ từng là diễn viên, cùng một lúc loại trừ hai đối thủ rất cao hứng đúng không, bất quá ta có thể khẳng định….” Hắn quét mắt về phía Hành Chi Nhược, giống như đang cười mà cũng như không phải, “Người chiến thắng cuối cùng sẽ không phải là ngươi.”
“Ngươi….” Kỳ Tú Minh đứng lên, đôi hồng đinh ở trên tai lóe sáng, chiếu rọi ở trên mặt bởi vì tức giận mà hơi nhiễm hồng.
“Lười cùng các ngươi ở chỗ này phí thời gian.” Yêu Chi ném cho hắn nụ cười khinh miệt, hừ một tiếng, hướng về phía cầu thang, ngón tay trắng nõn bắt lấy tay vịn, ống tay áo dài rũ xuống, đôi bích mâu phức tạp liếc Hành Chi Nhược một cái, cuối cùng xoay đầu đi, nhắm mắt, vẻ mặt giãn ra, cũng không quay đầu lại đi thẳng lên lầu, vẻ mặt đó tựa như ly biệt khắc sâu vào mắt.
Hành Chi Nhược thở ra một hơi nhẹ nhõm,
Trong đầu lộn xộn rối nùi tựa như một đống len sợi bị rối, muốn sắp xếp lại suy nghĩ lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Hành Chi Thiên….
Từ lúc Yêu Chi gây náo loạn cho đến giờ, hắn vẫn im lặng, thần sắc hờ hững xa cách, hắn có dự đoán được sẽ có ngày hôm nay…. hay là căn bản không hề nghĩ tới gia gia cuối cùng lại lưu lại nhất kích, đau lòng cho nên mới trầm mặc.
Không có người biết.
Trong đầu của Chi Nhược vẫn còn vọng lại câu nói trong bản di chúc kia.
Đây là bản di chúc duy nhất tồn tại có hiệu lực. Sau này nếu phát hiện bản di chúc trước kia có liên quan đến việc xử lý tài sản, toàn bộ đều vô giá trị.
Bản di chúc trước kia là thế nào?
Có lẽ trước đây, sở hữu tài sản cùng công ty của tập đoàn Hành thị vẫn thuộc về Hành Chi Thiên, hắn từ nhỏ vẫn được bồi dưỡng như người thừa kế, ưu tú lại lãnh tình.
Trước khi chưa có vở hài kịch hôm nay, hắn đều có thể hỉ giận không hề biểu lộ trên mặt, hiện tại hai bàn tay trắng….
Trong lòng Chi Thiên có lẽ vẫn xem chính mình là người của Hành gia.
Hắn đối với gia gia tôn trọng lại ân cần…. Tuy rằng hắn chưa từng nói ra, nhưng Chi Nhược có thể quan sát được từ trên nét mặt của hắn, mỗi ngày, hắn luôn lấy hình của gia gia lau một lần rồi lại một lần. Khi đó chỉ có hai ông cháu bọn họ ngụ tại tòa thành to lớn này, có lẽ rất ấm áp.
Nhưng Hành Sở Thiên một kẻ ở thương trường hô phong hoán vũ, một lão nhân già cả lại cô đơn, cuối cùng là khôn khéo, thiên về lý tính nhiều hơn cảm tính.
Bản di chúc này….
Cư nhiên, ngay cả một chút cũng không lưu lại cho hắn.
Bác Câm thở dài, giống như đang xin lỗi, liếc nhìn Hành Chi Thiên thật lâu, khập khiễng đi tới, từ trong lòng rút ra một tập hồ sơ, lấy ra một phong thư.
“Thiếu gia, đây là lão gia lúc sinh tiền để lại cho cậu. Bảo sau khi tuyên đọc di chúc nhất định phải giao nó cho cậu.”
“Cám ơn Bác Câm.”
“Thiếu gia…. cậu đây là….” Bác Câm cúi đầu, che dấu vẻ khổ sở trong mắt.
Tiểu thiếu gia là do hắn trông nom từ nhỏ đến lớn.
Hôm nay chịu đả kích lớn như thế, vẫn cứng rắn chống đỡ, ngôn hành cử chỉ vẫn duy trì lễ phép cơ bản như trước, trong lòng cậu ấy có bao nhiêu khổ sở…. chỉ sợ là chỉ có chính cậu ấy mới biết rõ.
Kỳ Tú Minh chống tay xuống sofa, không ngừng xoay xoay cổ tay, nhìn lá thư trên tay của Hành Chi Thiên, tựa hồ rất có hứng thú đối với lá thư.
Hành Chi Nhược mở to mắt nhìn….
Hành Chi Thiên rũ mắt xuống, bàn tay đang cầm bức thư khẽ run, biểu tình rốt cuộc có biến hóa, vẻ mặt cổ quái, không biết dùng từ gì đề hình dung….
Làm cho người ta có chút lo lắng.
Một tiếng ho khẽ cắt ngang bầu không khí thinh lặng, vang lên trong đại sảnh nghe có vẻ phá lệ chói tai, Kỳ Tú Minh ngồi ở trên ghế sofa đưa mắt ra hiệu, nhóm người mặc đồng phục cảnh sát đứng ở một bên, lập tức lấy lại tinh thần.
Hành Chi Thiên thân mình rung động….
Bức thư màu vàng,
Theo đầu ngón tay của hắn trượt xuống….
“Di chúc cũng đã đọc xong, chúng ta cũng nên làm việc.” Cảnh sát đưa ra lệnh bắt giữ, đón nhận ánh mắt của Hành Chi Thiên, “Tai nạn máy bay mấy năm trước, chúng tôi hoài nghi anh có liên quan, đây là lệnh chính thức bắt giữ.”