“Rất kỳ quái sao, huynh muội không phải đều như vậy à ?”
“….”
Tiếng còi xe chói tai đột ngột vang lên.
Làm nhiễu loạn tầm nghiêm trọng của vấn đề mà hai kẻ đang thảo luận.
Một chiếc xe chậm rãi chạy tới, dừng lại bên cạnh Hành Chi Nhược, cửa kính xe vẫn đang đóng, không hiểu sao lại làm cho trong lòng Hành Chi Nhược sinh ra một loại cảm giác áp bách, nàng kiên trì cố đè ép cái cảm giác đó xuống, tiến vào trong xe ngồi xuống.
Quả nhiên….
Ca ca thân ái của nàng đang ngồi ở bên trong.
Bầu không khí quái dị bao trùm khắp xe, tài xế cả thân hình đều cứng ngắc, ánh mắt chuyên chú nhìn về phía trước, im lặng lái xe.
Hành Chi Thiên nhấc chân lên, thân hình tao nhã thẳng tắp, ngón tay thon dài trắng nõn của hắn lúc này cực kỳ có tiết tấu gõ gõ vào tay vịn của ghế ngồi, âm thanh phát ra làm cho thần kinh của Hành Chi Nhược càng lúc càng trở nên khẩn trương.
Hành Chi Thiên liếc mắt về phía kính chiếu hậu của xe, xe đã chạy được một đoạn khá xa nhưng Bạch Lạc Hề vẫn còn đứng lại ở đó, thất thần dõi theo bóng của xe mỗi lúc một xa dần.
Hành Chi Thiên hừ nhẹ một tiếng, thanh âm trầm tĩnh không nhanh không chậm, nghe không có vẻ quá mức phập phồng, “Các ngươi như thế nào lại ở cùng nhau.”
“Là ngẫu nhiên chạm mặt, bọn em…. không, phải nói như thế nào.”
Ca ca từng nói, không thể tùy tiện cùng người khác phái nói chuyện, cho nên có một số chuyện tốt nhất là cứ giấu nhẹm đi, không nói là hay nhất.
Hành Chi Nhược trong lòng suy tính, đầu cúi càng lúc càng thấp.
Tiết tấu của tiếng vang đột nhiên im bặt, Hành Chi Thiên bất động thanh sắc nâng tay lên, Hành Chi Nhược cả kinh, rụt đầu lại, vẻ mặt cực kỳ đáng thương. Hắn sửng sốt, mím môi, vươn tay xoa lên mái tóc mềm mại của nàng, ánh mắt ôn nhu, động tác lại không hề nhẹ nhàng chút nào.
“Nghe nói Kỳ Tú Minh hôm nay đến trường học ?”
“…. Thật không.” Cứ giả ngu là tốt nhất.
“Hôm nay ở trường học chơi vui chứ ?” Hành Chi Thiên nhìn nàng, ánh mắt mang theo sủng nịnh lại tựa hồ ẩn giấu rất nhiều cảm xúc phức tạp, “Xem ra em hôm nay so với lúc ở nhà không giống, tâm tình tựa hồ rất tốt, còn có….” Hắn kéo dài giọng, ánh mắt của hắn nhìn nàng cực kỳ có thâm ý, “Em hôm nay có vẻ như đặc biệt sợ anh.”
Có sao….
Rõ ràng tới như vậy à.
Hành Chi Nhược rõ ràng là cứng đờ hết cả người, mỉm cười gượng gạo.
Sắc mặt của Hành Chi Thiên rất khó coi, khuôn mặt trầm tĩnh, môi mím lại, lặng lẽ trượt tay ra sau lưng nàng, kéo nàng ôm vào trong lòng hắn. Tay kia lần mò kéo màn che xuống, che lại tầm nhìn của tài xế đang vụng trộm liếc nhìn hai người. Hắn cúi đầu xuống thấp giọng thì thào vào tai nàng, “Hai người các ngươi…. mới vừa rồi làm cái gì….”
A ^
A a a a a a a !
Hắn nhìn thấy được bao nhiêu ? !
Bất quá, chuyện này chẳng lẽ rất hệ trọng, Hành Chi Thiên có thể làm như vậy đối với nàng, vì sao nàng không thể cùng người khác làm thế….
Hành Chi Nhược căng thẳng đến mức bàn tay đặt ở trên đùi, ngón tay có chút run rẩy.
Ánh mắt của Hành Chi Thiên nóng rực, vô cùng phức tạp, hắn nghiêng người.
Một nụ hôn liền hạ xuống, cuồng nhiệt lại xen lẫn với ý tứ trừng phạt, mang theo hương vị tanh tanh ngọt ngọt…. Hành Chi Nhược nhíu mày, cố chịu đựng đau đớn, miệng tựa hồ như bị cắn nát.
“Ca ca….” Nàng bất an chống tay cố đẩy hắn ra, nhưng ngay sau đó hai cổ tay lại bị hắn chế trụ chặt chẽ, ngay cả nhúc nhích một chút cũng không được.
Hắn hôn vẫn cứ như thế bá đạo, tuyệt đối không cho phép chống cự, vẻ tao nhã ngày thường biến mất không còn thấy tăm hơi, hắn phiền toái giựt phăng nút áo sơ mi của chính mình ra….
Tình huống này, sao lại có cảm giác quen thuộc đến như thế.
Đầu lưỡi của hắn tham lam tiến vào trong miệng nàng, vô cùng dây dưa, càn quấy.
Mang theo cảm giác giống như đang trút căm phẫn.
Hắn vẫn còn không quên thì thào, “Đã quên rồi sao, chẳng phải anh đã từng nói, chỉ có anh mới có thể chạm vào em.”
Hành Chi Nhược hai mắt trợn trừng, lỗ tai ong ong, trong đầu giống như có gì đó đang ồ ạt xông ra, lại vẫn cứ một mảnh trống rỗng, cái cảm giác hắc ám quen thuộc lại thổi quét tới, khiến cho người ta có cảm giác như bị nhấn chìm trong vô tận sợ hãi cùng kinh hoàng….
Không cần, không cần.
Xe bỗng nhiên phanh lại, tài xế thận trọng cất tiếng, “Thiếu gia, tiểu thư, đã về đến tòa thành.”
Hành Chi Thiên thoáng dừng lại một chút, lạnh nhạt đáp lại, “Biết rồi.”
Hành Chi Nhược cả người đều mềm nhũn, thần kinh trong phút chốc được buông lỏng, nghiêng đầu vội vàng muốn mở cửa xe bước ra ngoài.
Bàn tay vừa mới đặt trên nắm cửa xe liền bị chộp lấy.
Hành Chi Thiên ôm lấy nàng, ôm rất chặt, áp đầu vào bên tai nàng thì thầm, “Đừng tưởng anh cứ như vậy tha thứ cho em, về nhà nói sau….”
Bầu không khí căng thẳng bao trùm lên cả tòa thành.
Trên bàn ăn, ánh sáng yếu ớt mờ nhạt phát ra từ những giá nến bằng bạc theo thường lệ được bày biện trên bàn.
Người hầu tựa hồ cũng phát hiện ra bầu không khí khác lạ, dọn thức ăn ra cũng thật cẩn thận, cố hết sức để không phát ra tiếng động, ngay cả Trần thẩm ngày thường vẫn hay cằn nhằn lải nhải lúc này cũng không dám hé răng nói tiếng nào.
Hành Chi Nhược tâm thần bất an, cả một bàn đầy mỹ thực nàng nuốt cũng không vô, Hành Chi Thiên vẫn như cũ cầm dao nĩa thân thiết lấy thức ăn vào trong đĩa cho nàng, sau đó ăn phần của chính mình.
Cả hai người đều không ai nói lời nói nào.
Nhưng tầm mắt của Hành Chi Thiên thỉnh thoảng lại nhìn về phía nàng, ánh mắt cứ như thế cực nóng….
Nàng cúi gằm mặt, nhai thức ăn cũng không phát ra tiếng, cảm giác giống như đang nhai sáp.
“Em ăn no rồi.” Hành Chi Nhược cầm lấy khăn tay qua quýt lau miệng, vội vàng đứng dậy, Hành Chi Thiên ngẩng đầu lên liếc nhìn nàng một, chỉ một cái liếc mắt của hắn cũng đủ khiến cho cả hai chân nàng mềm nhũn ra.
Nàng vội vàng quay trở về phòng mình, cẩn thận khóa cửa lại, vô lực tựa cả thân người vào cánh cửa, chậm rãi đảo mắt khắp đồ vật được bày trí trong phòng, những chiếc ly tách nguyên bản bằng giấy, plastic không dễ vỡ giờ đây đã được đổi trở lại bằng thủy tinh bình thường.
Nàng bỗng nhiên lại muốn bật cười….
Những tưởng rằng nàng có thể giống với những người bình thường có thể sống một cuộc sống bình thường, nhưng…. có thể sao ?
Âm thanh của tiếng gõ cửa rất nhỏ.
Cả người của Hành Chi Nhược đột nhiên trở nên cứng đờ, theo tiềm tức dùng lưng của mình ra sức chặn cánh cửa lại.
“Chi Nhược, mở cửa ra.”
Khóa cửa có vẻ như bị dùng sức vặn mạnh.
“Nghe lời, mở cửa ra, bằng không anh thật sự sẽ tiến vào.”
— —||
Cho dù có nghe hay không ngươi chẳng phải cũng nhất quyết tiến vào sao, này…. trừ phi ta bị đần độn mới có thể để cho ngươi tiến vào.
Thanh âm leng keng của tiếng chìa khóa va chạm nhau.
Cửa bị dùng sức đẩy ra, Hành Chi Nhược bị đẩy một cái cả người áp sát vào tường, nàng nhìn theo Hành Chi Thiên tay cầm chìa khóa, vẻ mặt điềm tĩnh không chút hoang mang bước vào phòng, ánh mắt của nàng tràn ngập oán giận.
Còn có cái gọi là không gian riêng tư không hả….
Tất cả chìa khóa đều bị hắn chuẩn bị thêm một bộ.
Bên ngoài phòng ngủ, người hầu đang dọn vệ sinh tò mò liếc nhìn vào trong phòng.
Hành Chi Thiên nhếch miệng, dựa lưng vào cửa, nhẹ nhàng khép cửa…. khóa lại.
Trong khoảnh khắc cánh cửa bị khóa lại,
Một cảm giác bất ổn mãnh liệt bỗng dấy lên trong lòng Hành Chi Nhược.