giác câu lên thành một nụ cười kết hợp với ngũ quan tinh xảo thanh tú, rực rỡ đến mức khiến cho người ta phải mê muội, nụ cười cũng rất cạn, thờ ơ.
Hắn là….
Quả thật là, hắn.
Hắn là….
Kỳ Tú Minh ? !
Đôi mắt xinh đẹp tuyệt mỹ ngẫu nhiên quét qua đám nữ nhân đang vây xung quanh hắn, khóe miệng ôm lấy nụ cười cho có lệ, đột nhiên hắn giống như cảm ứng được điều gì, ngẩn người ra một chút, hơi nghiêng đầu, đôi mắt đẹp nheo lại nhìn xuyên qua đám nữ nhân nhắm thẳng phía bên ngoài đảo một vòng, luồng mắt của hắn cực nóng, vẻ mặt xem ra rất kinh ngạc, lại nhếch miệng cười, bộ dạng cực kỳ phóng đãng.
“Tiểu Chi, có phải hắn đang nhìn chúng ta không ?” Mạch Connie hết sức nghi hoặc, ánh mắt không ngừng liếc về phía Hành Chi Nhược, rồi lại nhìn sang anh chàng minh tinh với nụ cười càng phát càng sáng lạn kia.
“Như thế nào, sao có thể chứ.”
Hành Chi Nhược cúi đầu, giọng nói ríu lại giống như tơ nhện, thanh âm càng lúc càng không có khí lực.
Ông trời phù hộ, ta chỉ muốn làm một người bình thường.
Đừng khiến cho ta trở nên nổi danh nha….
Hành Chi Nhược ánh mắt lơ đãng, ngẩng đầu ngắm trời, trốn trốn nấp nấp, nếu dưới đất mà có một cái lỗ…. nàng chỉ sợ là đã sớm chui xuống dưới rồi.
Toàn thân của Mạch Connie giống như bị điện giật, run lẩy bẩy, không tự chủ được siết thật chặt lấy tay của Hành Chi Nhược, “Trời ơi, quả thật là cực phẩm mà…. Người xếp ở vị trí thứ ba ánh mắt đã câu hồn như vậy rồi, quả là mê đảo nữ nhân nha, thật muốn được xem thử đệ nhất hoàng tử đến tột cùng sẽ được hoan nghênh tới trình độ nào.”
||
Không muốn biết….
Giờ khắc này, chỉ muốn tìm chỗ trốn.
“Này, này…. này, tiểu Chi cậu định đi đâu.” Giọng nói của Mạch Connie phải dùng tới từ đại, kinh động tới vô số mỹ nữ ngoái đầu lại nhìn, sau một hồi Mạch mỹ nhân tựa hồ cũng cảm thấy không ổn, khoác lên khuôn mặt mình một vẻ tươi cười đến mê người, làm ra vẻ như cầm lấy khăn lụa che miệng ho khan một tiếng, xoắn lấy cánh tay của Hành Chi Nhược phải gọi là đủ hung tợn, thấp giọng nói, “Mình đang nói chuyện với cậu…. Đừng đi a, gấp cái gì, Hành Chi Thiên lại không phải ở chỗ này.”
Hành Chi Thiên….
Hành Chi Thiên ? ! !
Chỗ nào, ở đâu ? !
Hành Chi Nhược ánh mắt kinh hoàng, giống như ăn trộm tả xem hữu xem, lại bị Mạch Connie trêu chọc đẩy một cái lảo đảo, “Chết tiệt bộ dạng này, chỉ biết làm ra vẻ.”
Làm ra vẻ ? !
Làm ra vẻ cái gì….
Ngươi, ta, cái này…. đang yên đang lành tự nhiên lại nói cái gì Hành Chi Thiên, ngươi…. biết được bao nhiêu hả.
Hành Chi Nhược trợn trừng mắt giống như nhìn thấy quỷ, nhìn Mạch Connie.
Người kia lại còn nháy mắt ra hiệu, ôm lấy khăn che miệng nói, “Nói cho mình biết, làm sao mà cậu biết được Hành Chi Thiên là người đứng đầu vị trí đệ nhất hoàng tử của học viện, mình mới vừa nhắc tới hắn…. cậu liền phấn khích tới như vậy.”
Phấn khích….
Phấn khích ? ! ! ! ! ! !
|| Ngươi cho một đao để ta hôn mê đi, con mắt ngươi nhìn thế nào mà lại nhìn ra được là ta đang phấn khích hả, nó được viết rõ ràng rành mạch hai chữ “khủng hoảng” kìa.
Hành Chi Thiên, là hoàng tử.
Đệ nhất hoàng tử.
Hành Chi Nhược cúi đầu, vẻ mặt có chút quái dị, muốn cười lại cố nhịn.
“Chi…. Chi….”
Mạch Connie níu chặt lấy tay nàng quả thực rất đau, không phân biệt được nặng nhẹ, lực đạo càng lúc càng lớn.
Hành Chi Nhược nâng tầm mắt lên nhìn nàng, nhíu mày đau đến nhe răng trợn mắt, vốn định kêu nàng buông tay ra thì nhìn thấy Mạch Connie đang trố mắt ra nhìn trân trối về phía sau, bao nhiêu khổ tâm vất vả từ nãy tới giờ cố gắng duy trì hình tượng thục nữ đều mất sạch.
Đã xảy ra chuyện gì….
Hành Chi Nhược phản xạ theo bản năng dùng sức rút tay về, vừa mới chuẩn bị quay đầu lại nhìn, lại bị mất trọng tâm lảo đảo ngã về sau, va phải một bức tường…. mềm mềm lại ấm áp…. hơi thở xa lạ ẩm ướt lại nong nóng phất nhẹ qua tai nàng dừng lại ở gáy mang tới một cảm giác nhồn nhột.
Nàng ngẩn người ra một chút, nhưng cả người lại nhất thời thả lỏng.
Còn đang nghi hoặc ở phía sau làm thế nào lại có bức tường.
Nguyên lai là một bức tường thịt.
Thở phào nhẹ nhõm.
Thần kinh đang căng thẳng thật vất vả mới có thể thả lỏng, lại bị giọng nói quen thuộc của người nọ làm sợ tới mức cả kinh, toàn thân của Hành Chi Nhược bị đẩy vào trạng thái bị vây khốn phòng bị khẩn cấp. Ngày đó thanh âm này vốn rất thích hợp để ca hát, giờ phút này lại vừa mừng vừa sợ vang lên “Hành Chi….”
Là hắn….
Là hắn, má ơi.
Còn không đợi cho hắn gọi xong, Hành Chi Nhược tức tốc xoay người lại, cúi đầu, cung kính khom người cúi chào, “Xin chào học trưởng, em là học sinh mới chuyển trường đến, em gọi là Chi Nhược, mong được chiếu cố nhiều hơn.”
Kỳ Tú Minh giật mình sửng sốt, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt hắn ngập đầy màu sắc, vẻ mặt sáng tỏ, kinh ngạc trong đôi mắt cũng hóa thành vui sướng, hắn híp mắt lại, cười rất ư vui vẻ, nụ cười tươi rói nở rộ ra như ánh mặt trời chói lọi vô cùng đẹp mắt, “Ừ, anh là Kỳ Tú Minh, hẳn là lớn hơn em vài tuổi.”
“Thành thật xin lỗi, va phải anh.”
Hành Chi Nhược ngoan ngoãn giải thích, bả vai lại Mạch Connie ôm lấy, nàng cũng nở nụ cười thật ngọt ngào nói. “Học trưởng, em là Mạch Connie, cũng là học sinh mới chuyển trường.”
Kỳ Tú Minh nhẹ nhàng đảo mắt qua nàng một cái, gật đầu, cười đến quyến rũ, ánh mắt lại vẫn cứ chuyên chú vào Hành Chi Nhược, “…. Lại đây.”
Hành Chi Nhược gục đầu xuống, hết sức không tình nguyện, từng bước từng bước nhích lại gần.
Lại bị Mạch Connie vung tay lên, đẩy một cái, nàng không kịp đề phòng trúng chiêu, thẳng tắp hướng trên người Kỳ Tú Minh ngã xuống.
Lại vừa vặn bị ôm lấy….
“Sau này đi đường nhớ cẩn thận một chút.” Hắn khom người đỡ lấy vai của nàng, bộ dạng cực kỳ ái muội, sáp đầu lại thì thầm vào tai nàng, “…. Chi Nhược, chút nữa ở bên kia bãi ngô đồng phía sau trường chờ anh.”
A….
Hành Chi Nhược ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút đần độn.
Hắn lùi về sau vài bước, nâng tay lên vân vê hồng đinh ở trên tai, cười rất thoải mái, đôi con ngươi lóe lên tinh quang chói lọi như ánh sáng ngọc, giống như đang cất giấu rất nhiều lời muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Cả đám nữ sinh đang vây quanh bốn phía trở nên điên cuồng, ánh mắt cuồng nhiệt lại vô tận si mê nhìn chăm chăm vào thần tượng trước mặt.
Hắn lại làm như không hay biết….
Chàng trai hòa nhã không một chút để ý, khóe miệng lại gợi lên một nụ cười còn chói lọi và rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.