c, cười rất ư ngọt ngào, “Nàng là người đầu tiên ta chạm mặt khi đến trường, là bạn của ta, ta đụng phải nàng, ta phải bồi thường. Không phải chỉ là đưa một chút tiền thôi sao…. cần tới ngươi quản.” Nàng nheo mắt liếc xéo hắn một cái, đầu ngón tay chọc vào áo sơ mi được ủi rất thẳng thướm của người kia, “Ta muốn thế nào thì cứ cứ thế ấy….”
Tư thế này, thủ pháp này.
Nhìn thế nào cũng giống như là đang chùi tay….
Ô, chọt cũng thật chuẩn nha, từng cái từng cái một, đều chọt đúng ngay chính giữa chiếc áo sơ mi của vị thân sĩ trẻ tuổi xuyên vào trong ngực….
Hành Chi Nhược cố nén cơn xúc động muốn bắt chước, đổi tư thế làm bộ như đang nhìn trời.
Này vừa ngước lên lại trông thấy một chiếc máy bay đang bay là đà ở trên không.
Nheo mắt nhìn, hình như là máy bay trinh sát.
Này hình dạng của máy bay thật quen mắt nha, oa, phần đuôi của máy bay được sơn một chữ “Hành” màu vàng chói lọi, này chẳng phải chính là phi cơ trinh sát vẫn thường tuần tra ở trên không của tòa thành sao….
Hôm nay như thế nào lại phái tới đây ?
Nhất định là theo chỉ thị của ca ca.
Nàng trợn mắt, ném cho nó ánh mắt khinh thường, im lặng ra dấu, bảo nó nấp qua một bên.
“Ngươi làm sao vậy ? Đang nhìn cái gì….” Mỹ nữ nghi hoặc, cũng hướng theo tầm mắt của Hành Chi Nhược nhìn lên, chỉ trông thấy một hai chú chim sẻ bay qua.
“Ái chà, đừng nhìn, chỉ là một hai con chim ghẻ thôi mà, trở về để ta bảo với người hầu nướng một hai con khổng tước để ăn.” Mỹ nữ đồng học dừng lại giây lát, chần chờ một chút rồi hỏi, “Ngươi ăn qua thịt khổng tước chưa ?”
Hành Chi Nhược thành thật trả lời, “Chưa.”
Mà cho dù là có cũng chưa bao giờ hỏi qua nó là gì, dù sao thì cũng là nhổ hết lông rồi đem hầm, đều na ná như nhau (đều là chim), ăn vào miệng xong không lý do gì lại đi gọi quản lý phòng bếp tới hỏi, miễn cho ca ca tự dưng lại đi khai trừ một người vô tội.
Mỹ nữ an tâm, thờ dài một hơi, “Ta cũng chưa, trở về bảo bọn họ thử độc rồi mang đến.”
A….
Hành Chi Nhược ngón tay bị nàng ta nắm lấy, không rõ nguyên nhân run lên một chút.
Chuyện này cũng có thể sao…. Quả thật là bái phục nàng ta.
“Đúng rồi, hôm nay là ngày đầu tiên ta chuyển đến đây học, cái gì cũng đều không biết, mong được lượng thứ.” Mỹ nữ buông tay nàng ra, cung cung kính kính cúi chào một cái.
Không biết ? !
Nếu mà đem so với ta thì chắc phải hơn rồi. Hành Chi Nhược cũng đáp trả lại bằng một cái cúi chào, ngoan ngoãn nói, “Ta cũng là lần đầu tiên đến trường.”
“Thật đúng lúc, hai chúng ta kết bạn đi.”
“Được lắm.”
Bàn tay của mỹ nữ sờ sờ, chạm vào lớp vải áo trên lưng của Hành Chi Nhược.
“Này…. Quần áo của cậu là của nhãn hiệu nào vậy, nhìn thật tốt.”
“Mình…. là người trong nhà may.” Hành Chi Nhược liều mạng nạy tay của nàng ta ra, ca ca không biết từ đâu mời tới một nhóm người, chuyên môn phụ trách thiết kế trang phục riêng trong tòa thành, hình như đều là các nhà thiết kế nổi tiếng trên thế giới, bất quá vài nhà thiết kết hợp lại cùng nhau làm, thành phẩm được tạo ra quả thật là không có nhãn hiệu, thật sự là…. Ai ! ! !
“Thật đáng thương, trở về, mình cùng cậu tới vài shop hàng hiệu, chọn vài bộ quần áo.”
Ách, thật sự có chuyện tốt vật sao ? !
Ta còn chưa bao giờ mặc qua quần áo hàng hiệu
Hành Chi Nhược tinh thần lập tức tỉnh táo, ngước đôi mắt ngân ngấn nước nhìn vị ân nhân hào phóng thích cứu tế trước mắt, vui sướng một loại tình cảm không thể diễn tả bằng lời, “Được.”
“Này, mình với cậu nói chuyện thật hợp ý, trước kia cậu học ở trường nào ?”
“Mình vẫn học ở nhà, hôm nay…. là lần đầu tiên đến trường học.”
Mỹ nữ không nói tiếp, ba chữ thật đáng đương, chính là dùng đôi con ngươi như thu thủy kia quét về phía Hành Chi Nhược, ánh mắt càng lúc càng mềm mại thương xót, ánh mắt mang theo vẻ thương hại tựa hồ như…. đang nhìn một con chó nhỏ lưu lạc ở bên đường không có người thu dưỡng.
Nàng vung tay lên, “Đi, từ nay về sau mình sẽ bảo vệ cậu.”
Được người khác
Bảo vệ…. thật tốt.
Hai người các nàng, một người thì khí phách bốc lên tận trời hướng về phía trường chạy tới, một người thì giống như một nàng dâu nhỏ bị lôi kéo, vội vội vàng vàng chạy theo phía sau.
Ngoài ra, theo đuôi hai người còn có một vị tùy tùng bám theo sát gót.
Mỹ nữ không vui, xoay người lại, tư thế hiên ngang oai hùng. Xuất ra tuyệt chiêu nhất chọt nhất chuẩn của mình.
“Nè, tiểu người hầu, ngươi đừng có bám theo ta nữa, ta nói cô nãi nãi ta từ hôm nay trở đi không muốn quá nổi bật, không muốn quá nổi bật ngươi hiểu không….”
“Vâng…. công…. tiểu thư.”
Mỹ nữ quả thật là mỹ nữ, giở giọng điệu khinh người ra, quả là có một phong cách khác.
Chỉ có điều…. tính nết của nàng,
Nếu không muốn quá nổi bật, chỉ sợ là hơi bị khó à.
Hành Chi Nhược che giấu ý cười ở trong mắt.
“Đúng rồi, mình gọi là Mạch ? Connie, cậu tên gì….”
“Chi Nhược.”
“Chi Nhược…. Ừ, hiện tại họ này cũng rất hiếm.”
Hành Chi Nhược cúi thấp đầu xuống.
Một chưởng chụp tới, đánh cho Hành Chi Nhược lảo đảo, xém chút đứng không vững.
“Cậu cũng đừng cảm thấy tự ti, họ này cũng rất tốt, mình lúa mạch cậu hạt mè, quả là hữu duyên nha, đều ăn được, cậu nói có đúng không.” (Cesia: định nghĩa duyên phận của nàng này quả thật…. bó tay)
Hành Chi Nhược cố nhịn cười, siết lấy tay nàng càng chặt.
Bạn bè,
Lần đầu tiên có được một người bạn tốt.
Học viện Hoàng Gia….
Tất cả hy vọng của nàng đang khởi đầu thật tốt.
Ca ca, ngươi biết không, đây mới chính là cuộc sống mà ta mong muốn….