Những tia sáng ấm áp của mặt trời buổi sáng chiếu rọi trên tấm nệm trắng như tuyết…. thật ấm áp….
Cô nhóc kia duỗi hai cánh tay mập mạp lên dụi mắt, quỳ gối xốc chăn lên, vểnh cái mông, lắc qua lắc lại rồi mới đứng lên.
Có gì đó không đúng….
Nhóc duỗi cánh tay nhìn xuống áo ngủ của chính mình, cái đầu nhỏ vẫn không nhúc nhích, đứng ngây ra một lúc thật lâu.
Đêm qua đâu phải mặc cái này, cái áo ngủ màu kem sữa kia đâu mất rồi, ánh mắt của cô nhóc lanh lẹ ngó đông một cái rồi lại nhìn tây một cái, gối nằm bên kia, trống rỗng, đã sớm không có bóng người.
Cúi đầu xuống xem xét lần nữa,
Một cái ngủ màu trắng mềm mại kiểu công chúa được viền hoa, ưỡn bộ ngực nhỏ lên…. Phía trước mặt áo được đính những chiếc nơ bướm bằng lụa mềm mượt, dây thắt lưng buộc lỏng lẻo trên đó còn được thêu đều là hình phim hoạt họa cùng với bánh donut.
….
Cô nhóc kia cười đến híp cả mắt lại, ôm cái gối nằm của nhóc có hình bánh donut lăn qua lăn lại ở trên nệm….
Mồ hôi lạnh, ta nói bé con nhà ngươi,
Ngươi ngủ bị người ta lột quần áo mà còn cười đến như vậy vui vẻ…. Thật sự là….
Một tiếng ho khan thật nhỏ.
Bác Câm quản gia quy củ đang cầm trên tay một khay bạc đựng đồ ăn, đứng thẳng người.
“Buổi sáng có bánh pudding không….” Non nớt hỏi.
Quản gia gật đầu.
“Sữa ngọt?”
Lại gật đầu.
“Màn thầu kiều mạch?”
Quản gia lắc đầu, sau đó mở cái nắp bạc ra, bên trong là bánh nướng vàng óng, được tạo thành hình bánh donut, trên mặt còn phủ một lớp mướt trái cây.
Oa….
Thật hạnh phúc nha, Dã cục cưng mắt lóe tặc quang, giống như ác lang lao thẳng tới, triệu hồi ra được sức mạnh man rợ, bưng lấy cái mâm đồ ăn bằng bạc khổng lồ áp vào bộ ngực nhỏ, ráng sức nhấc nó lên…. Run run đặt nó lên trên tấm nệm trắng, cực lực ăn.
Mồ hôi lạnh,
Tiểu thiếu gia không phải rất thích sạch sẽ sao, tiểu thư lại ở trên giường của hắn ăn như vậy, sẽ không có việc gì đi.
Bác Câm quản gia rút ra khăn tay, cố sống chà lau mồ hôi ở trên mặt, lại nhìn thấy trên gối nằm của bọn họ vẫn còn sót lại vụn bánh donut…. Mồ hôi lạnh, tối hôm qua chẳng lẽ hai vị tiểu chủ cùng nhau chui ở trong chăn dùng bữa khuya sao…. Như thế nào lại….
Tiểu thiếu gia, ngài bị ô nhiễm rồi.
Đột nhiên một bàn tay nhỏ non mềm tóm lấy cánh tay hắn, Bác Câm lắp bắp kinh hãi, khi hồi phục lại tinh thần thì đã nhìn thấy Dã cục cưng nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt nhỏ nhắn, nhưng hắn lại không chú ý tới những vết sữa dính đầy trên mặt của Dã cục cưng. (Cesia: một khuôn mặt dính đầy sữa và nước mắt, tưởng tượng……. o_O)
Không lẽ tiểu thư ăn không đủ sao, chê ít ?
Nhưng…. đây đã là suất ăn dành cho hai đứa trẻ bình thường, trước khi đi học tiểu thiếu gia còn cố ý phân phó chuẩn bị nhiều một chút.
Nhưng mà, biểu tình của tiểu thư,
Mồ hôi lạnh, tốt nhất là cứ đi chuẩn bị thêm một phần.
Bàn tay nhỏ túm chặt lấy áo hắn không chịu buông, thân hình nhỏ của Dã cục cưng cọ qua cọ lại trên người hắn, làm nũng….
“Quản gia.”
Thanh âm non nớt của trẻ con a, Bác Câm nhất thời hoảng hốt, tiểu thư đang gọi hắn…. Bao nhiêu hoài niệm, năm đó nàng cũng chỉ mới một tuổi, vừa biết bò.
“Quản gia, ta muốn gặp mẹ và các cha.”
Bác Câm cả người run run, nhìn vào khuôn mặt cô bé, thần sắc có chút phức tạp.
Thân hình nhỏ của cô nhóc kia lúc này đã dán dính lên người của hắn rồi, khuôn mặt nhỏ dúm dó lại, sắp khóc rồi đây, cô nhóc kia đưa mắt liếc nhìn hắn một cái, xem ra hắn vẫn còn đang dè dặt, vì thế dứt khoát đứng thẳng dậy, dậm chân, vứt bỏ cái thìa, kéo căng cồ họng gào lên.
Bất quá…. Là gào khan….
Đối phó với ca ca phải sử dụng chiêu ủy khuất,
Đối phó với quản gia phải dùng phương pháp cường ngạnh hơn một chút, nắm tay nhỏ nắm lại thật chặt, lấy hơi gào lên.
Chỉ có tiếng, không có nước mắt,
Giống như chỉ có sấm mà không có mưa….
Cô nhóc kia rặn nửa ngày cũng không vắt ra được một giọt lệ, hết hơi, mặt đỏ hết cả lên, sắp bị nghẹn thở.
Quản gia dao động, nhìn cái này gọi là đau lòng nè.
Chết thì chết….
Dù sao tiểu thiếu gia lúc này cũng không có ở nhà.
Bác Câm ưỡn thẳng ngực, dáng điệu tôn quý, nghiêng người một chút, hào hoa phong nhã nắm lấy tay của Chi Nhược, lê bước xuống hành lang, Dã cục cưng lập tức thu hồi lại tiếng khóc cực kỳ bi thảm của mình, dùng tay áo lau mặt, hết nhìn đông tới nhìn tây, vô cùng hưng phấn, không ngừng nắm lấy tay của quản gia hướng đại môn xông tới.
Này….
Dùng sức kéo,
Kéo không đi…. Thân hình nhỏ sử dụng sức mạnh có được từ uống sữa ra sức kéo, khuôn mặt nhỏ bị nghẹn khí, nóng hầm hập đỏ bừng, lảo đảo một cái, bị Bác Câm rất thành thạo vác lên, mang đến trước cửa một căn phòng.
Đây là căn phòng nằm ở hướng tây nam.
Cô nhóc kia ủy khuất, mím môi, ngây ngô nói, “Muốn gặp cha mẹ….”
Người ta phải về nhà….
Quản gia gật đầu thật mạnh, khoa tay làm dấu, ý tứ này đại khái chính là, cha mẹ cô ở bên trong, ngay tại gian phòng này.
Bất quá, Dã cục cưng chỉ mới mấy tuổi đầu nhìn làm sao mà hiểu.
Ách, đừng có hỏi ta làm sao mà giải thích được ý tứ của hắn khoa tay múa chân lung tung như thế.
Bởi vì,
Ta là tác giả, ta không hiểu thì ai hiểu ||
Dã cục cưng vẫn còn đang vặn vẹo ngón tay, bực bội.
Quản gia nhìn xung quanh, không ngừng nhìn đồng hồ, sốt ruột lau mồ hôi, liền đẩy mạnh Dã cục cưng vào trong căn phòng ở tây nam.
Đây là một gian phòng.
Có lẽ đã lâu không có người ở, được bày trí rất thanh lịch và tao nhã, bầu không khí sang trọng bao trùm khắp phòng.
Trên tủ âm tường cùng với bàn trà, khắp nơi đều được bày trí những bức ảnh chụp…. Ngay giữa trung tâm căn phòng treo một bức họa thật lớn. Bức tranh họa một người phụ nữ ngồi trên ghế quý phi, đang ôm một đứa bé cười rất hạnh, bên cạnh ghế là một người đàn ông anh tuấn mê người, vẻ mặt tràn đầy yêu thương nhìn chăm chú vào đứa bé kia, không cần nói cũng biết đó là vẻ mặt của một người cha đang rất đỗi tự hào. Ở một góc bức tranh là một thiếu niên áo trắng đang đứng, khuôn mặt còn non nớt, tuy nhiên không thể nghi ngờ đó chính là Hành Chi Thiên.
Dã cục cưng ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào bức tranh một lúc lâu.
Không có hứng thú….
Trái lại quản gia đang im lặng nhìn cô nhóc kia, rồi lại quay sang nhìn bức tranh treo trên tường, trong phút chốc trở nên thương cảm, những giọt lệ già nua ứa ra từ khóe mắt hắn.
Một bàn tay nhỏ véo lấy ống quần của hắn, sợ hãi kéo kéo.
“Bác Câm….” Cô nhóc kia có cảm giác như mình đang bị trêu chọc, “Cha mẹ ở đâu, ta muốn về nhà.”
Thanh âm non nớt trộn lẫn với ủy khuất, nói không nên lời, âm cuối kéo dài mang theo run rẩy.
Bác Câm nghe được mà đau lòng, quyết định quăng bỏ quan hệ chủ tớ, gấp gáp kéo theo cô bé chạy ra ngoài, ôi tiểu thư thật đáng thương…. Cứ tiếp tục ở lại chỗ này sớm muộn gì cũng bị phá hủy.
Đáng tiếc phu nhân cùng với thiếu gia chết sớm, cả lão gia cũng qua đời.
Nếu như…. Không được, tiểu thư muốn thế nào thì cứ làm thế nấy đi, mau chóng đem nàng thoát khỏi chỗ này.
Một lão già nắm lấy tay một cô bé, một kẻ thì chí khí ngút trời, một kẻ thì hăng hái bừng bừng.
Hai người trong đầu giống như được một tiếng trống trận thổi bùng lên ngọn lửa hăng hái, hướng phía bên ngoài tòa thành thẳng tiến.
Một chiếc xe mang theo một bầu không khí áp bức mãnh liệt dừng ngay trước mặt họ, cửa xe mở ra.
“Quả gia, hai người là muốn đi đâu….” Một thanh âm lạnh lùng vang lên, Hành Chi Thiên im lặng đứng ở đó, trên mặt không có bất kỳ một tia cảm xúc.
“Quản gia, hai người muốn đi đâu….” Một thanh âm lạnh lùng vang lên, Hành Chi Thiên im lặng đứng ở đó, trên mặt không có bất kỳ một tia cảm xúc nào, tuy vậy có thể cảm giác được hắn đang rất tức giận.
Cả hai người một lớn một nhỏ toàn thân đều phát run.
Cảm giác như là ăn trộm bị bắt quả tang ngay tại trận.
Này, bồn hoa trong tòa thành này cũng thật mê người nha…. Màu sắc thật rực rỡ, chói lọi à! Nhìn xem…. Những đóa hoa tử la lan nở rộ sặc sỡ, ô, còn có cỏ dại nữa này, những cọng cỏ bé xíu,
….
Trong bồn hoa còn có cỏ dại.
Quản gia thân hình cứng ngắc, run run lấy khăn tay ra lau mặt, sát mồ hôi….
Dã cục cưng, đá đá mũi chân, tư thế đứng rõ là không được tự nhiên, cúi đầu, ánh mắt không ngừng nhìn xéo xuống lớp bụi đất bị cô bé con dùng chân hất lên.
Mồ hôi lạnh, bé con này, tới thời điểm cầu xin người ta thì mới bày ra bộ dạng đáng thương.
Tới lúc bị tóm thì thủ đoạn phủi sạch mọi thứ cũng thật rõ ràng à.
“Đừng nói với ta là ông muốn mang Chi Nhược ra khỏi tòa thành.”
Đương nhiên là không phải, chỉ là theo lệ thường đi kiểm tra bọn người hầu có làm biếng trốn việc hay không thôi mà…. Đúng rồi, trong bồn hoa không phải có cỏ dại sao, phải đi thăm người làm vườn. Ta cũng không phải muốn dẫn tiểu thư đi ra ngoài, là ta không nói chuyện được mà, liền cứ tiếp tục làm câm điếc đi.
Quản gia vội vàng khoa tay múa chân, không ngừng giải thích.
Hành Chi Thiên cười, cười đến ôn hòa, khiến cho người khác phải suy nghĩ xâu xa, “Là vậy à, Bác Câm. Tâm tư quả thật là vẫn không hồ đồ. Trong tòa thành này có kẻ nhàn rỗi trốn việc hay không, chỉ có ông là quan tâm, cũng thật mệt cho ông. Về sau thỉnh thoảng ta nhất định sẽ cho ông đi nghỉ phép dài hạn.”
Cô nhóc kia nắm lấy tay Bác Câm, khẽ giật, đầu gục xuống.
Tiểu thư….
Là đang lo lắng cho hắn.
Quản gia trong phút chốc trái tim có cảm giác như bị vật gì đó bóp nghẹn, cay đắng ngọt bùi ngũ vị đều có.
Chính là không giúp được cho tiểu thư rồi.
“Bác Câm, mang Chi Nhược trở về phòng đi.”
Quản gia ưỡn ngực ra cử chỉ tôn quý, nắm lấy bàn tay nhỏ của Dã cục cưng, xoay người đi trở về.
“Còn có….” Giọng nói của Hành Chi Thiên vang lên, thanh âm có chút ngập ngừng, “Căn phòng ở hướng Tây Nam đã lâu không có người ở, về sau khóa nó lại.”
Thiếu gia không phải vừa mới về tòa thành sao,
Làm thế nào biết được….
Quản gia cả người phát run, nhìn về phía Hành Chi Thiên vẻ mặt trong nháy mắt tràn ngập khiếp hãi, hắn không tiếng động nắm lấy tay của Dã cục cưng, cúi đầu nhìn cô bé hồn nhiên, không hiểu chuyện, trong đôi mắt ngập tràn thương xót.
Cửa gần trong gang tấc, nhưng vẫn không thể tiến đến cánh cửa lớn của tòa thành.
Mắt nhìn thấy có thể chạy trốn được, vậy mà rốt cuộc lại bị tóm…. Dã cục cưng tức tối, đeo dính lấy chân của Bác Câm, hai cánh tay ngắn ngủn bám chặt lấy ống quần của hắn, ngửa khuôn mặt tràn đầy ai oán lên, trông thật đáng thương, mặc kệ có kéo thế nào cũng không kéo được cô nhóc dịch chuyển dù chỉ một phân….
Không muốn….
Người ta không muốn, thật vất vả mới tới được cửa, ô, cục cưng phải về nhà.
“Chi Nhược, có chuyện gì đến đây với ca ca,” Hành Chi Thiên ngồi xổm xuống, mở rộng hai cánh tay hướng về phía cô nhóc kia, cười đến cực kỳ ôn nhu, “Nói cho ca ca biết….”
Tuy rằng không có gió, như thể nào vẫn cảm thấy gió lạnh đang thổi vù vù.
Dã cục cưng liều chết bám trụ vào ống quần của quản gia, đôi lông mày thanh mảnh nhíu chặt lại, cô nhóc phun ra một chữ ngắn gọn mà tinh lọc