n thời gian, vậy thì Hướng Viễn sẽ cho anh thời gian. Sau khi dặn dò dì Dương chăm sóc Diệp Khiên Trạch, cô liền đi lo liệu hậu sự của Diệp Linh, cũng may Diệp Quân đã hiểu biết hơn trước nhiều nên có thể giúp cô một tay.
Chỉ có điều, mãi đến hôm chôn cất Diệp Linh, trạng thái của Diệp Khiên Trạch cũng không có chút thay đồi. Diệp Linh là cồ gái chưa chồng, lại chết yểu, mà chết với hình thức tự sát nhanh gọn như thế, nên đó quả là một chuyện rất xui xẻo, cho dù Hướng Viễn đã nỗ lực không để chuyện này lan truyền ra ngoài nhưng giấy không gói được lửa, ngoài kia vẫn dấy lên đủ loại tin đồn thị phi. Tang lễ rất đơn giải, ngoài họ hàng thân thích ra thì không thông báo cho người nào biết. Theo tập tục, Diệp Bỉnh Lâm không thể đến, người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, dù một lòng hướng Phật mà ông vẫn không cầm được nước mắt đôi dòng. ông nói với Hướng Viễn: "Người đã đi thì không thể giữ lại, ai cũng phải chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi".
Mạc Kiên Quốc lại đưa Mạc Hăng đến. Sau khi Diệp Linh chết rồi, có một dạo, Mạc Kiến Quốc kinh ngạc quá hóa giận, cảm thấy Diệp gia dùng cách này để ức hiếp và sỉ nhục họ nhưng như lời giải thích của Hướng Viễn thì cho dù đê hèn đến mức không còn đường ra, Diệp gia cũng không đến nỗi dùng sinh mạng của người nhà để lừa gạt sự giúp đỡ của Đỉnh Thịnh. Cái chết của Diệp Linh không ai đoán trước được, đối với kết cục này, Diệp gia khó lòng chấp nhận hơn bất kỳ ai khaác. Hướng Viễn cũng rất thành thật nói với Mạc Kiến Quốc rằng, nếu Mạc gia đả kích Giang Nguyên vì việc này thì họ cũng chẳng còn cách nào khác.
Mạc Kiến Quốc là người sáng suốt, ông biết trong câu chuyện này, Hướng Viễn đều nói thực tình. Tuy trong lòng khó mà không bất bình nhưng việc đã đến nước này thì dùng thủ đoạn với Giang Nguyên cứu vãn được gì? Dù sao ồng cũng chứng kiến Diệp Linh trưởng thành, người đã chết rồi, chuyện cũ như bụi mờ, chỉ còn lại việc làm ăn kia. Cũng may đến giờ phút này, chuyện liên hồn giữa hai nhà rất ít người biết, những gì ông làm được chính là không nhắc đến nữa, xem như chưa có gì xảy ra.
Nghi thức an táng vốn lặng lẽ nay càng thêm lặng lẽ. Diệp Khiên Trạch không quan tâm đến ai, thần sắc lãnh đạm. Hướng Viễn cũng mệt mỏi, mặt sa sầm không nói câu nào. Diệp Quân mắt đỏ lừ, càng không biết phải nói gì. Lúc đó, kẻ duy nhất khóc lóc chỉ có Mạc Hằng ngây dại dở người, cồ gái mà cậu yêu thương đã biến thành tro bụi, cậu sẽ không còn được nhìn thấy cồ nữa.
Sau khi nghi thức kết thúc, Diệp Bỉnh Văn vận toàn đồ đen cũng đã xuất hiện. Ông ta không gỡ cặp kính râm ra mà đi thẳng đến di ảnh Diệp Linh, đặt một bó bách hợp trắng xuống rồi khẽ nói: "Cũng tốt, mẹ của con một mình rất cô đơn". Nói xong, ông ta dịu dàng ve vuốt gương mặt Diệp Linh trên di ảnh, lui lại vài bước rồi đến cạnh Hướng Viễn.
"Cười đi, tại sao cô vẫn chưa cười? Những gì cô muốn đã có được rồi, những người cô không muốn thấy đều chết cả rồi, vui thì cứ tỏ ra mặt, nhịn trong lòng không thấy khó chịu à?", Diệp Bỉnh Văn chỉ Hướng Viễn nói nhưng tay chưa kịp giơ ra thì đã bị Diệp Quân đứng sau Hướng Viễn túm lấy.
"Chú Hai, bây giờ đã là lúc nào rồi mà chú lại nói vậy? Chú nói ít lại đi", Diệp Quân nói.
Diệp Quân và Diệp Bỉnh Văn chưa hề xảy ra xung đột, ông ta cũng không ngờ rằng Diệp Quân luôn phớt lờ mọi thứ lại nhúng tay vào lúc này, ông ta lên giọng trưởng bối kẻ cả: "Diệp Quân, không có chuyện của cậu ở đây".
Ông ta tưởng Diệp Quân sẽ buông tay nhưng chàng trai vốn hiền lành ngoan ngoãn không hề có ý lui bước. Diệp Bỉnh Văn nhìn Diệp Quân vẻ cảnh cáo, vùng tay ra không hề khách sáo nhưng mấy ngón tay giữ chặt cổ tay ông ta không mảy may nhúc nhích. Diệp Bỉnh Văn tự nhận mình rất khỏe do tập luyện thể thao nhiều nên nghiến răng thử lại nhưng vẫn bại trận trước chàng trai trong có vẻ nho nhã, mảnh mai này trong cảm giác đau buốt ở cổ tay.
"Phản hết rồi, cậu còn làm bộ làm tịch gì?", Diệp Bỉnh Văn nổi điên. Đột ngột, ông ta nhìn Diệp Quân vẻ hồ nghi rồi lại đưa mắt nhìn Hướng Viễn sắc mặt lạnh đạm, "ồ" lên một tiếng, tỏ vẻ như vỡ nhẽ ra điều gì đó, cười giễu cợt: "Chẳng phải tôi đã nói cậu còn đáng thương hơn anh cậu sao? Cũng đúng, đây chẳng phải gia phong nhất quán của Diệp gia chúng ta hay sao?".
Câu nói này khiến Diệp Quân thấy thê thảm vô cùng, gương mặt trắng trẻo bỗng đỏ bừng lên, uất đến độ không nói được lời nào. Cậu thấy mình như bị lột sạch quần áo trước mặt mọi người, chút tâm sự nhỏ nhoi ấy cứ ngỡ đã giấu thật kỹ trong một góc không ai nhìn thấy, giờ đây lại đột ngột bị người ta vạch ra trần trụi.
Cuối cùng, Diệp Bỉnh Văn cũng vùng thoát được khỏi tay Diệp Quân. Ông ta vặn vẹo cồ tay bị đau, vẻ mặt vừa đắc ý, vừa phức tạp, tiếp tục: "Thật nên để cho ồng anh tu thân dưỡng tính, tự mệnh quân tử của tôi đến xem mới phải. Đời này tuyệt hơn đời trước, có điều các người nhớ lấy, chẳng ai có kết cuộc tốt đẹp đâu!".
Sau khi Diệp Bỉnh Văn bỏ đi một lúc, Diệp Quân mới khẽ nhìn trộm Diệp Khiên Trạch một cái nhưng anh vẫn chìm đắm trong thế giới của mình. Hướng Viễn cũng không lên tiếng, Diệp Quân đứng rất gần cồ nhưng đến dũng khí nhìn Hướng Viễn một cái cậu cũng không có nên cậu không thể phát hiện ra nét thất vọng trên gương mặt cô lúc này.