Tiểu Cố đi tới cửa nhà trọ thì loáng thoáng nghe thấy trong phòng có tiếng chuông di động, anh đưa tay sờ sờ túi, không phải của anh.
Tràn đầy nghi hoặc mở cửa đi vào nhà, liền thấy người vừa mới dọn đi cách đây không lâu Lục Phồn Tinh đang ngồi dưới đất ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Di động ở trên bàn trà kêu vang , cô đơn.
"Xảy ra chuyện gì?" Anh cầm chìa khóa vứt vào chỗ để trên bệ cửa.
Cô quay đầu nhìn anh, không đáp.
Vẻ mặt anh trầm xuống, đưa tay tới công tắc đèn.
"Đừng bật đèn." Cô đột nhiên mở miệng.
Anh rầu rĩ ngồi xuống cái sô pha đối diện cô, lắc lắc mái tóc dài, cau mày nhìn di động liên tục vang lên: "Ngươi định để cho nó ẫm ĩ tớibao giờ?"
"Không gọi .......... Sẽ không vang nữa........." Cô nhỏ giọng nói.
"Ngươi .......... " Anh hít sâu một hơi, cố gắng làm mình bình tĩnh, ngồi xổm trước mặt cô, nắm lấy hai bả vai của cô, "Vậy lần này ngươi lại chuẩn bị trốn đến bao giờ?"
Cô kinh hoàng nhìn anh.
Không đúng ............ Không giống như anh tưởng tượng ..........
Anh nghĩ rằng anh sẽ thấy khuôn mặt không chút cảm xúc của cô, giống như trước kia, tựa như linh hồn bị hút hết ra khỏi cơ thể, nhưng mà không phải, cô đang sợ, thật sự đang sợ, đang rối loạn, dáng vẻ yếu ớt như vậy, anh ngược lại không biết nên làm cái gì bây giờ.
Anh phẫn nộ buông cô ra, bực bội vò tóc: "Tùy ngươi, ta đi mua cơm." Dù sao cũng có người sẽ biết nên làm thế nào bây giờ.
Cửa mở, lại đóng.
Tiếng chuông liên tục vang lên, một lần lại một lần.
Không biết trôi qua bao lâu, âm nhạc đột nhiên ngừng lại, di động nằm im lìm giống như tượng, không còn phát ra âm thanh gì.
Cô vùi mặt vào đầu gối.
Thật hỗn loạn. Đầu đau, trái tim rối bời, cả người giống như phát điên.
Ngoài cửa sổ, bầu trời tờ mờ tối cũng đã trở lên đen đặc, màn đêm đã được gọi tới.
Cửa lại nhẹ nhàng bị đẩy ra, vài dải sáng từ hành lang hắt vào.
Một bóng người cao lớn giẫm trên dải sáng ngiêng dài đi tới trước mặt cô, hơi ngồi xổm xuống, cúi đầu đạm mạc gọi tên cô: "Phồn Tinh."
Ai? Là ai?
Cô vội vàng ngẩng đầu lên, tới lúc nhìn rõ người ở trước mặt mình, lập tức bị dọa.
Anh sao lại ở đây? Cô không hề chuẩn bị tâm lý để gặp anh nha!
Cô nhanh chóng bò lên khỏi mặt đất, chạy ngay ra ngoài.
Động tác của anh nhanh nhẹn, hai ba bước đã bắt cô lại, kéo lưng cô ôm vào trong ngực, cánh tay gắt gao níu lấy eo cô.
"Thả em ra!" Cô hoang mang giãy dụa.
Cánh tay anh càng níu chặt hơn, nghiến răng nghiến lợi : "Anh vẫn còn đầu óc!" Nếu không phải bởi vì hiểu lầm cô vì Kiêu Ngạo mà suy sụp, anh làm sao lại ngốc tới mức để cô chạy trốn như vậy. Loại sai lầm này, tuyệt đối sẽ không bao giờ có lần thứ hai.
Cô không nói gì chỉ giãy dụa, anh cũng không nói gì cứ giam cầm cô, đến tận khi cô mệt mỏi, không còn sức lực mà chạy trốn.
Anh xoay người ở trong lồng ngực mình lại, nhưng không buông ra, nghiêm túc hỏi: "Vì sao muốn chia tay?"
"Chia tay?" Cô hoảng hốt nhìn anh, vừa nói xong hai chữ này, hai giọt nước mắt không kiềm chế được rơi xuống, nước mắt cứ như vậy chảy không ngừng, "Em không phải..........Em không phải muốn chia tay........." Cầm di động soạn lại xóa dòng chữ " game over" , một lần soạn là một lần khóc, làm sao cũng không thể gửi đi được, chỉ có thể dùng " pause". Anh là ánh sáng của cô nha, nếu rời khỏi anh, cô làm sao có thể sống sót? Nhưng mà cô ở bên cạnh anh, có thể làm cho anh hạnh phúc sao? Cô rất rối bời, cho nên mới trốn đi để cố gắng suy nghĩ cho rõ ràng.
Cô không phải muốn chia tay .............
Ánh mắt anh âm u, sự tức giận vốn giúp anh chống đỡ suốt từ lúc đó bỗng nhiên hoàn toàn tan biến, cả người thở phào nhẹ nhõm, lúc này anh mới phát giác chính mình vẫn luôn sợ hãi đến mức run rẩy.
Anh ôm cô thật chặt, ngả đầu trên vai cô, giọng nói bởi vì trong lòng vẫn sợ hãi như cũ mà có chút thiếu lưu loát: "Vậy, vì sao .......PAUSE........." Anh rất sợ cô sẽ rời bỏ mình, sợ cái dòng pause kia chẳng qua chỉ là cái cớ để rời đi không trở lại, anh cũng sợ dù cố gắng như thế nào, bày tỏ như thế nào cũng đều không thể khóa được bước chân bay nhảy của cô. Cô cũng là ánh sáng của anh a, là ánh sáng ông trời đã cho anh vào lúc anh đã nghĩ mình không thể nào lại yêu một lần nữa, sẽ phải sống cô độc đến giây phút cuối đời.
Cô cố sức lau sạch nước mắt, nghe thấy tiếng tim anh đập , rất nhanh.
Cô vòng tay ôm anh: "Thật xin lỗi..........." Bởi vì không biết phải nói như thế nào, cho nên đã làm anh sợ là cô sai..........
"Vậy em sẽ không rời đi có phải không?" Anh đòi hỏi sự hứa hẹn của cô, anh vẫn sợ, sợ khi mình nghĩ tới ngày mai, lại phát hiện ngày mai thật ra chỉ có sự cam chịu.
"..............Nhưng mà em còn chưa suy nghĩ xong................" Đầu thật sự đau quá, cô đưa tay lên day day thái dương.
Anh phát hiện cô đau đầu, buông cô ra, ngón tay thon dài giúp cô xoa bóp huyệt Thái Dương, dỗ dành: "Vậy không cần nghĩ nữa. Hoặc là để anh nghĩ giúp em."
Cô khẽ chấn động, thật sự muốn nói với anh sao.............Tất cả mọi chuyện vùi sâu ở đáy lòng, dơ bẩn, không thể cho ai biết.......
Ánh mắt anh chờ mong mơ hồ có chút sợ hãi rồi lại trở lên kiên định mà nghiêm túc.
Nói với anh ấy đi, ngoài anh ấy ra , mày còn có thể nói với ai?
Trên mặt Phồn Tinh hiện lên nụ cười tự giễu nhàn nhạt: "Có người nói ........... Em căn bản là không nên sinh ra.........Em là kẻ dư thừa ......... Em không xứng có được cái gì............"
"Ai nói?" Ai có thể nói với cô những lời nhẫn tâm như vậy?
"Một người mà em phải gọi một tiếng cha." Cô tự giễu nhìn về phía anh, "Anh rể của anh."
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra vào năm thứ tư đại học.
Đề cương luận văn của cô bị đạo, bị bạn thân lừa gạt.
Cô vĩnh viễn sẽ nhớ rõ những gì Tina đã thét lên với cô: "Nhà cô có tiền! Cô lại có thiên phú! Cô cái gì cũng có! Cô còn có rất nhiều cơ hội! Lần này không thể nhường cho tôi sao? Tôi chỉ không muốn phải về nông thôn sống cả đời! Chẳng lẽ ngay cả như vậy cô cũng không thể thông cảm cho tôi sao?"
Trong nhà có tiền, có thiên phú, cái gì cũng có, nên bị phản bội sao?
Lúc đó cô rất suy sụp, không muốn để ý tới bất cứ chuyện gì, chỉ muốn quay về một chỗ chữa vết thương, cái nơi ấy tên là, nhà.
Thật ra khi còn nhỏ, cô cũng từng hoang mang không biết gia đình mình có phải là hạnh phúc không.
Bố mẹ cô thường xuyên nói vài câu không hợp là vung tay, ném đồ đạc linh tinh, nhưng mà khi bọn họ trở lên ngọt ngào thì đến cô cũng cảm thấy buồn nôn. Cô bị quản giáo rất nghiêm khắc, đánh mắng không hề nương tay, nhưng mà lúc thương yêu cô, lại làm cô cảm thấy mình giống như công chúa.
Từ từ lớn lên, rốt cuộc cô chấp nhận lý luận của mẹ, khắc khẩu cũng là một cách trao đổi tình cảm, cũng đã quen với gia đình như vậy, cho rằng mình hạnh phúc, vì thế liền thản nhiên coi gia đình làm cột trụ tinh thần, che chắn hết mọi gió mưa.
Nhưng mà cô không ngờ được rằng, lần đó về nhà, chờ đợi cô là mưa gió còn lớn hơn nhiều.
Lục Vĩ ngoại tình.
Từ trước đến nay chưa từng nghĩ rằng những tình tiết trong sách, trong TV lại xảy ra đối với mình.
Đàn ông có gia đình bình thường đi ngoại tình không phải đều sẽ khúm núm chỉ cầu mong người nhà cho mình một cơ hội sao?
Cha của cô lại, thật đương nhiên muốn theo đuổi tình yêu của ông ta, muốn ly hôn.
Thật là vĩ đại.
Chúc Cầm đương nhiên không chịu buông tay, vì thế cãi nhau túi bụi.
Cô từng khuyên Chúc Cầm, mẹ , ly hôn đi, níu kéo như vậy không phải làm hại chính mình sao?
Chúc Cầm trợn mắt nhìn cô: "Mày muốn giúp đỡ hắn ta sao? Tao nuôi mày lớn như vậy, mày lại giúp hắn ta? Tao vì sao phải ly hôn, vì sao phải để hắn được phong lưu khoái hoạt?"
Vốn muốn về nhà để nhận sự che chở, không nghĩ tới về nhà lại là để mỗi ngày đối mặt với chiến trường lộn xộn ở khắp nơi.
Ngày đó cũng chẳng có gì quá khác biệt so với những ngày khác, bọn họ ở phòng khách cãi nhau, khác nhau lớn nhất chính là , đại khái là Lục Vĩ sắp xếp hành lý chuẩn bị bỏ đi.
Cô ở một góc phòng khách, nhìn bọn họ không biết làm sao.
Ánh mắt Chúc Cầm cháy bừng lửa giận, sắc nhọn khác thường, bà ấy giữ chặt vali của ông ta, giọng nói khàn khàn vỡ vụn: "Anh không được đi!"
"Bỏ tay ra!" Ông ta lôi kéo vali.
"Anh không cần đứa con gái này nữa có phải không? Tôi sớm biết mà! Ngay lúc nó vừa sinh ra anh đã ghét bỏ nó không phải là con trai!"
Cô đột nhiên mở to mắt, ngừng thở, từ trước đến nay cô biết baba luôn nhìn con trai của người khác rất hâm mộ...........Có giọng nói ở trong lòng cầu nguyện , đừng thừa nhận , đừng thừa nhận..........
"Lục gia chúng tôi đều là mấy đời độc đinh, có trách thì trách cô không biết cách tranh thủ!" Lục Vĩ đã bị Chúc Cầm làm phiền nhiều ngày, cũng đã quên mất con gái còn ngay bên cạnh, miệng không suy nghĩ đã nói lung tung, thầm muốn giải quyết nhanh chóng.
Cô bịt tai, không muốn nghe tiếp, nhanh chóng lui lại từng bước từng bước .
Chúc Cầm chậm rãi chậm rãi nở nụ cười, càng cười càng điên, cơn thịnh nộ và sự đau thương hòa trộn lại thành vẻ mặt tan nát cõi lòng, bàn tay vẫn không chịu buông hành lý của ông ta ra.
Lục Vĩ bực bội , một đạp đá văng bà ấy ra.
Trán Chúc Cầm va trúng bàn, máu chảy ròng ròng.
Lục Vĩ không thèm nhìn bà một cái, kéo hành lý bước đi.
Trong mắt Chúc Cầm chỉ còn sự tuyệt vọng, oán hận, bi thương, điên cuồng hòa trộn ---------- "Anh đừng đi!" Bà ấy cầm dao gọt hoa quả trên bàn chạy tới bên cạnh con gái của chính mình, lấy dao đặt ở ngực con gái, "Nếu anh dám đi, tôi sẽ giết nó, dù sao anh cũng không cần."
Cô chẳng nhớ là mình phải bịt tai nữa, bình tĩnh, ngơ ngác nhìn người phụ nữ bên cạnh mình. Người phụ nữ này ........... Là mẹ của cô sao? Là người mẹ vui tươi kiên cường hào phóng của cô sao?
Lục Vĩ phát hỏa, lại còn dám dùng đến chiêu này uy hiếp ông.
Ông ta nghĩ rằng bà ấy chỉ dọa nạt mình mà thôi, đi nhanh tới, cũng vươn tay lên chuôi dao phụ giúp: "Cô giết đi, tôi cũng không tin cô dám giết!"
Cô hoàn toàn ngây ngốc. Người đàn ông này .............. là cha của cô sao?
"Anh nghĩ rằng tôi không dám? Tôi giết cho anh xem!"
"Cô giết đi!"
"Đừng cho là tôi không dám!"
............
Chúc Cầm vốn quả thật chỉ là muốn dọa ông ta mà thôi, lại hận ông ta có thể hiểu hết như thế, giằng co vài cái, bà ấy cũng không thèm chống cự lại lực đẩy mạnh của tay ông ta, tới thẳng phía trước --------
Phốc -------
Tiếng dao đâm vào da thịt, máu tươi chảy ra.
Không đau , không hề đau chút nào.
Cô đã sớm chết rồi, không còn đau đớn chút nào.
"Về sau khi vết thương lành lại tốt lắm rồi, lại chuẩn đoán ra em bị chứng uất ức, bọn họ liền đưa em đến Hàng Châu." Cô hít sâu, hi vọng có thể ngăn được dòng lệ, nhưng mà thật quá khó khăn, nước mắt như có ý thức tự chủ không ngừng tuôn rơi, "Ngày đó xuất viện, bọn họ không một ai tới đón ..... Bọn họ thật sự đã vứt bỏ em .........." giọng nói của cô vỡ vụn, "Em trở lại trường học, bạn học sớm đã rời đi hết , em không có bằng tốt nghiệp, không có giấy chứng nhận sức khỏe, không tìm nổi việc, tiền cũng không có ........... Em chỉ có thể đi ăn xin .........." Tina nói cô cái gì cũng có .......... Cô có cái gì?
Anh không đành lòng hôn lên nước mắt của cô, vuốt tóc cô vỗ về: "Đã qua rồi, đều đã qua rồi." Chuyện như vậy , mỗi ngày đều xảy ra trên thế giới này. Khi ở một