nơi nào đó ,bạn bè thân thích đem tới cho người thân của mình những lời chúc tụng vì đã tìm được một nửa của đời mình , liệu có người nào nghĩ tới, cũng ở đó bọn họ còn đem tới biết bao thương tổn cho một người khác.
Anh biết chị họ của mình từng dùng tự sát để bức bách Lục Vĩ ly hôn, cũng rốt cuộc hiểu được vì sao Phồn Tinh lại chán ghét những người dùng tự sát để bức bách người khác nhận tình cảm của mình như vậy.
"Sau đó ............" Cô hít sâu, ngước nhìn anh, " Sau đó em gặp anh ......... Em nghĩ mọi chuyện đều đã là quá khứ ............ Nhưng mà ngày hôm qua em nhìn thấy ông ta ........... Em lại nghĩ đến .......... Trên người em chảy dòng máu của hai người bọn họ ........ Em sợ có một ngày sẽ rời bỏ anh mà đi ......... Cũng sợ có một ngày sẽ lại điên cuồng giống như mẹ ........ Em không muốn làm tổn thương anh........."
Anh giật mình, tất cả sự hỗn loạn sợ hãi của cô, đều là sợ sự di truyền trên người mình, sợ mình sẽ bị di truyền sự phụ bạc cùng sự điên cuồng tàn nhẫn , sau đó làm những chuyện tổn thương đến anh, cho nên cô chạy trốn, nhưng mà cô lại không thể buông anh ra, chỉ có thể nói "PAUSE".
Nhớ tới vẻ mặt bất lực của cô khi nghe hai chữ chia tay , đáy mắt anh tràn đầy sương mù.
Cô thật sự vô cùng yêu anh phải không?
Vậy thật tốt , anh thân thiết hôn làn môi bởi vì kiềm nén cảm xúc mà run rẩy , bởi vì anh cũng như vậy.
"Sẽ không." Anh áy náy , áy náy chính mình chưa cho cô đủ cảm giác an toàn , "Chúng ta sẽ không như vậy , anh sẽ không biến em thành như vậy."
"Thật sao?" Cô chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, dáng vẻ rất cần sự đảm bảo.
Anh cho cô một nụ cười an tâm: "Vẫn là anh không thể làm cho em tin tưởng , Tiểu Tinh ngốc nghếch? Hay là em muốn trừng phạt anh vì trước em anh đã từng thích một người khác, đã ghim cho anh cái tội danh không giữ được khí tiết đến hết đời?"
"Sao có thể như vậy!" Cô bật thốt lên trả lời.
Đúng nha, sao có thể như vậy ........... Cô luôn rất rõ ràng anh một lòng một dạ như thế nào, rất rõ ràng anh giữ mình trong sạch, cô sao lại ngu ngốc như vậy toàn nghĩ linh tinh những chuyện không thể xảy ra, nếu là anh sẽ không có chuyện ngoại tình, mặc dù cô có dòng máu điên cuồng như thế nào, cũng sẽ không làm ra những chuyện tổn thương đến anh.
Cái mũi cô đỏ hoe, nở nụ cười có chút ngượng ngùng.
Anh véo véo cái mũi cô: "Bây giờ là mưa gió đã qua trời lại quang đãng sao?"
"Không phải.........còn đang xem xét ..........." Chán ghét nhìn dáng vẻ đắc ý của anh , hừ. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, cô lại trở lên lo lắng , "Em không muốn gặp ông ta ......... Nhưng mà ông ta lại là họ hàng của anh......."
"Việc này không quan trọng." Anh lập tức có câu trả lời, thật sự , so sánh với cô, việc này không có gì quan trọng, "Em không thích gặp ông ấy, chúng ta sẽ rời khỏi Hàng Châu. Trung Quốc lớn như vậy, luôn luôn có nơi không gợi nhớ những ký ức không vui. Dù sao cũng phải mở chi nhánh ở Nam Kinh, rất cần người đến đó quản lý. Chúng ta đi Nam Kinh có được không? Những ký ức không vui đã qua, sẽ không trở lại, anh sẽ mang đến cho em thật nhiều ký ức vui vẻ, sẽ lấp đầy không gian của em, sẽ làm cho những ký ức đã qua không bao giờ có cơ hội quay về, có được không?"
Không phải chuyện gì cũng đối mặt mới có thể giải quyết, rất nhiều lúc, chúng ta có thể bỏ qua quá khứ. Không phải khúc mắc gì cũng cần phải đối mặt, có thể bỏ nó lại, liệu pháp kích thích rất dễ dàng gây ra bệnh tâm thần. Nếu có chuyện gì có thể trốn tránh đến cùng , có thể hoàn toàn quên đi, cũng là một loại hạnh phúc.
"Có thể chứ?" Trong mắt cô vẫn đong đầy nước mắt , giọng nói đáng thương như vậy, giống như đứa bé con nhìn thấy kẹo lại sợ không được ăn.
"Đương nhiên có thể." Anh hôn xuống mũi cô, cười với cô cam đoan, giọng nói trong trẻo làm cho người ta cảm thấy thật yên ổn.
"Nhưng mà ........" Đứa bé con lại có vấn đề làm mình làm mẩy, cô nhăn nhó mở miệng, "Lợn tiết kiệm bị vỡ mất rồi ........ Em vốn muốn đợi khi nó đầy sẽ cầu hôn anh.........." Mỗi đồng tiền xu là một phần tình yêu , một phần dũng khí một phần chắc chắn , khi tình yêu dũng khí và sự chắc chắn đầy chật, cô mới có tự tin nói với anh, cô mới có thể mãi bên anh.
Cái này giải quyết rất dễ dàng: "Anh cầu hôn em là được rồi."
"Nhưng mà ........" Người nào đó tiếp tục làm mình làm mẩy, " Em không nhất định sẽ đồng ý nha........"
"Lục , Phồn , Tinh !"
Tất cả khúc mắc đều được nói hết một lần, bầu trời lại sáng bừng lên.
Bọn họ bắt đầu tích cực chuẩn bị mọi thứ để đi Nam Kinh, chỉ là chính cô cũng không nghĩ tới, trước khi đi, cô lại đồng ý gặp mặt Lục Vĩ và Chúc Cầm.
Lôi Húc Minh là bởi vì Đinh Ái Nhiên cầu tình cho nên tùy tiện đề cập giúp Lục Vĩ, vốn nghĩ rằng cô sẽ cự tuyệt , không nghĩ tới cô lại có thể đồng ý, còn nói đã gặp một người không bằng gặp cả hai.
Địa điểm gặp mặt được định ở một ghế lô ở Hoan Trường , khi Lục Vĩ đến, Phồn Tinh đã ngồi ở bên trong, thu chân ở trên ghế sô pha, ôm đầu gối nhìn bên ngoài cửa sổ.
"Tinh Tinh." Ông ta thử gọi cô một tiếng trước.
Cô quay đầu nhìn ông ta một cái, vẻ mặt lãnh đạm.
Ông ta có chút xấu hổ cười, ngồi xuống sô pha đối diện cô.
"Con có khỏe không?" Ông ta mất tự nhiên hỏi.
Phồn Tinh không trả lời, vẫn chỉ lẳng lặng thản nhiên nhìn ông ta.
Ông ta bất an ngồi thẳng lên, cười gượng , không biết nên nói cái gì.
Đúng lúc Lôi Húc Minh dẫn Chúc Cầm đến.
Chúc Cầm vừa vào cửa đã thấy Lục Vĩ , sắc mặt trầm xuống: "Sớm biết cái người này đang ở đây, tôi đã để lúc khác đến."
Lục Vĩ vốn là người đàn ông tự cao, mới vừa rồi lại bị con gái coi như không khí, nghe thấy liền vỗ bàn đứng lên: "Làm sao! Tôi không thể gặp con gái chắc! Năm năm qua bà đều ngăn cản không cho tôi gặp nó có phải không? Chính bà cũng đã tái giá còn gì!"
Phồn Tinh trào phúng khẽ hừ một tiếng , sớm biết bọn họ sẽ có kết quả như vậy.
"Cái gì mà tôi ngăn cản? Không phải ông không cho tôi gặp con gái sao?" Chúc Cầm cũng không chịu nhượng bộ.
Hai người gào thét với nhau xong mới thất thần , gần như cùng lúc lên tiếng: "Vậy năm năm qua con gái ở với ai?"
"Tôi nghĩ ông sẽ đi đón.........." giọng điệu Chúc Cầm mềm đi.
"Ai, làm ra chuyện như vậy, làm sao còn có mặt mũi gặp con gái." Lục Vĩ phẫn nộ ngồi xuống.
"Tôi cũng vậy ........ Cho nên ........"
Lôi Húc Minh ngồi xuống bên cạnh Phồn Tinh, rõ ràng phát hiện khi cô nghe đoạn đối thoại này thân thể chấn động.
Hóa ra, chân tướng là như thế này............Không phải vứt bỏ, mà bởi vì áy náy không dám đối mặt lại nghĩ rằng đối phương sẽ đi đón, sau đó làm cho người từng là kết tinh tình yêu của bọn họ lưu lạc đến nông nỗi phải đi ăn xin.
Lục Vĩ và Chúc Cầm không tiếp tục đối chọi gay gắt, áy náy cùng lúc phát sinh cuốn lấy bọn họ khiến họ sắp nghẹt thở, ngồi yên một lát, nói rất nhiều lời giải thích, cuối cùng nhìn Phồn Tinh không nói một lời mà thất vọng ra về.
Đã đi rồi, đều đã đi hết rồi.
Phồn Tinh thở một hơi dài thật dài, tựa người vào vai Lôi Húc Minh: "Hai người họ đều già đi rất nhiều."
Anh nghe thấy sự mềm lòng trong lời nói của cô.
"Thật ra em không cần bọn họ giải thích.........." Chuyện cô để ý nhất đã không còn nữa, cô không hề bị vứt bỏ , chỉ là vì một sự hiểu lầm buồn cười như vậy mà bị đày ải, "Em chỉ muốn làm con gái thôi..........." Cha mẹ đối với con gái tràn đầy áy náy, mối quan hệ như vậy, thật sự không giống tình thân.
"Vẫn luôn tự nói với mình rằng phải hết hy vọng đối với bọn họ, phải quên hết những điều tốt đẹp họ đã từng mang lại cho mình, chính là sợ mình sẽ nảy sinh hy vọng đối với bọn họ , có hy vọng sẽ có ham muốn, sau đó sẽ vì hy vọng mà sa vào, quay cuồng trong sự thất vọng , rất khó chịu .........."
"Tha thứ cho bọn họ không?" Anh vuốt mái tóc dài cô.
Cô ở trên vai anh lắc lắc đầu: "Chưa hề. Thật khó chịu...........người mình yêu và người mình hận lại cùng một người , thật là khó chịu.........."
"Vậy đừng suy nghĩ nữa." Anh vỗ về ấn đường của cô, " Quên hết yêu lẫn hận đi, một ngày nào đó em muốn hãy lại nghĩ tiếp." Để mọi chuyện cho thời gian quyết định là được rồi.
"Vâng." Cô gật gật đầu.
Mưa đã rơi rất nhiều ngày rốt cuộc cũng tạnh.
Kiêu Ngạo cũng giống như kỳ tích đã trở về "Đương Quy".
"Kiêu Ngạo-------" Người xưa nay không thích nó nhất Sát Sát cũng nhào tới điên cuồng hôn nó mãi không thôi.
u Dương Đông Tây cũng ôm nó, lấy tạp dề trộm lau đi nước mắt, thân thể ấm áp kia, bộ lông trơn bóng, đúng là Kiêu Ngạo của cô, Kiêu Ngạo của cô đã trở về.
"Không bình thường nha." Lục Phồn Tinh ở bên cạnh nghiên cứu, "Vì sao Kiêu Ngạo đi ra ngoài chịu khổ lâu như vậy, lại béo hơn?"
"Liệu có phải mắc bệnh nan y hay không?" Sát Sát nói ra lời nói không hay.
u Dương Đông Tây tặng cho cô ấy một cái lườm dữ tợn, nhưng mà trong lòng cũng có lo sợ, lập tức liền đem Kiêu Ngạo đi gặp bác sĩ thú y, lúc trở về vẻ mặt đần độn.
Sát Sát cùng Phồn Tinh đều rất quan tâm chạy qua hỏi xem đến tột cùng là bị làm sao.
u Dương Đông Tây viết vài chữ lên tấm bảng: "Mang thai!"