rong cơ thể cô như thế, thậm chí gần như là thô lỗ, một lần rồi lại một lần , càng thêm xâm nhập, càng thêm gần sát cô.
Nóng quá, thật là nóng. . . . . .
Hắn vuốt ve cô, tiến vào cô, cho dù ngoài hay trong, cô đều chỉ cảm thấy được người đàn ông này.
Nóng bỏng bắn ra bốn phía, tràn đầy sức sống. Trong sự kích tình, mồ hôi nóng gắn đầy thân thể cường tráng của hắn, rơi xuống trên người cô, hội tụ thành giọt nước , lại bởi vì từ sau đánh thẳng vào, từ trên làn da tuyết trắng của cô ngang nhiên bị đánh rơi xuống. Cô thở gấp ưm vặn mày cắn môi, ngẩng đầu cong người, gần như không có cách nào chịu đựng nhiều hơn nữa, trong mê loạn cô muốn chạy trốn, rồi lại không có cách nào tự kềm chế, đắm chìm vào trong đó.
Cảm giác khó nhịn đó, trong sự cọ sát nóng bỏng vô cùng thân mất đó, không ngừng chồng chất, rồi lại chồng chất thêm nữa.
"Irapa. . . . . ."
Cô khẽ nấc , hắn hôn lên lệ trên mặt cô, lại vẫn không chịu dừng lại, chẳng qua là cố ý mang theo cô, vượt qua cảnh giới sinh tử kia.
Trong hoảng hốt, cô thật giống như nghe hắn phát ra tiếng rít gào của thú hoang.
Giữa mông lung, cô nhìn thấy hắn đầy mồ hôi, mắt tràn đầy hạnh phúc nhìn xuống cô, hơi thở thô ráp hổn hển, mặt gắn đầy tình dục, xem ra có chút dã man, đôi mắt từ trước đến giờ u ám, nay lại vô cùng sáng ngời.
Cô nhìn trong đôi mắt tỏa sáng của hắn, nhìn thấy một cô gái khêu gợi nhiệt tình.
Đó là cô.
Cảnh Sơ Tĩnh.
Trong nháy mắt ngắn ngủn đó, cô thật sự xác thực nhận thức được!
Cô còn sống. Còn sống thực sự! Sống ở trong ngực hắn. Hắn cúi đầu hôn cô, mệt mỏi đè ở trên người cô, cô hoan nghênh thừa nhận thân thể nặng nề như thế.
Khi cô ôm ấp người đàn ông nóng bỏng nhiệt tình này, trong nháy mắt, trong đầu chỉ thoáng qua một ý niệm.
Của tôi.
Chuyện đó quá buồn cười, chỉ là một lúc xúc động, đây là nhục dục kích tình, nhưng cô không có cách nào bỏ ra suy nghĩ buồn cười như vậy.
Hắn là của tôi đấy, thuộc về tôi. . . . . .
Cảm giác trái tim với nhịp đập mạnh mẽ của hắn chạm mạnh vào cô Sơ Tĩnh mệt mỏi, không nhịn được lặng lẽ ôm chặt hắn, vì thế cảm thấy không khỏi an tâm.
Không bao lâu sau, cô đã ngủ say sưa.
Cô không sợ hắn. Hắn cho là cô sẽ sợ, cho là cô sẽ ghét bỏ thân thể xấu xí của hắn.
Nhưng cô tuyệt không quan tâm, cô chỉ là vuốt ve vết sẹo sau đó nhìn hắn, trong mắt không hề đồng tình thương hại, không hề khinh bỉ chán ghét, chỉ có khát vọng muốn hắn. Hắn vuốt ve da thịt mịn màng như tơ lụa của cô, đường cong mềm mại mê người. Cô ngủ thiếp đi. Kích tình hoan ái, đã tiêu hao hết hơi sức của cô. Mặc dù thân thể của cô đã bắt đầu từ từ thích ứng hoàn cảnh núi cao, nhưng cô vẫn chưa có đầy đủ thể lực, làm loại vận động kịch liệt này.
Cô cần nghỉ ngơi.
Hắn không nên quấy rầy cô, nhưng hắn không nhịn được, cữ mãi muốn vuốt ve da thịt trắng nõn kia .
Cô gái nhỏ này, tựa như quà tặng trời ban, làm người ta thấy như một giấc mơ khó có thể tin.
Hắn gần như không nhịn được nghĩ lập tức lại muốn cô thêm lần nữa nhất, chứng minh tất cả vừa xảy ra đều là chân thật, không phải là một giấc mộng hư ảo.
Tim của cô đập, nhúc nhích dưới lòng bàn tay hắn, sợi tóc rơi trên mặt cô, bởi vì mồ hôi mà quăn xoắn , gò má trắng mịn còn lưu lại dấu vết kích tình.
Cô là dịu dàng đáng yêu như thế.
Sợ cô bị lạnh, hắn tiếc nuối dời tay khỏi làn da của cô, cầm khăn lông lau mồ hôi trên người hai người, sau đó đem cô kéo vào ngực mình lần nữa, đắp chăn lên.
Gió tuyết tiếp tục cuồng loạn gào thét bên ngoài. Hắn vòng tay ôm lấy cô gái nhỏ nhắn như một giấc mộng vào trong ngực, hy vọng viễn vông xa vời, rằng trận gió tuyết này, đừng ngừng lại quá nhanh.
Như vậy, có lẽ, cô sẽ nguyện ý ở cạnh bên hắn, để cho hắn, có thể kéo dài giấc mộng lâu hơn một chút. . . . . .
Để cho hắn có thể có cô nhiều hơn một chút. . . . . .
Ánh sáng nhạt, lặng lẽ chạy vào tầm mắt. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác được thân thể nóng ấm của người đàn ông. Hơi thở của hắn là ấm áp như thế, mấy ngày nay đã từ từ quen thuộc. Lười biếng, Sơ Tĩnh mở mắt ra, nhìn thấy phần da thịt màu nâu của hắn gần ngay trước mắt, ánh lửa chập chờn chiếu rọi lên trên người của hắn, để cho cả nguwoif hắn thoạt nhìn qua giống như một vầng thái dương mê người.
Cho dù những vết sẹo kia chiếm cứ hơn phân nửa phạm vi, đều không thể khiến cho cấp bậc của sự quyến rũ của người đàn ông này yếu đi chút nào.
Những vết sẹo kia, nhìn gần còn có loại cảm giác ghê người, xem ra chúng nó tồn tại đã lâu rồi, không phải loại vết sẹo mới mẻ trắng mịn; Và cô, cũng đã quen xem qua không ít những vết sẹo cũ mới của người nhà.
Bọn chúng xuất hiện ở trên người hắn, có lẽ đã thật là nhiều năm rồi.
Lúc ấy hắn nhất định bị thương rất nặng, mới có thể trải qua thời gian lâu như vậy, lại vẫn còn rõ ràng như vậy.
Cánh tay của hắn, eo, phần lưng. . . . . . Lồng ngực, cổ, mặt. . . . . . Vị trí tại thân thể bên trái của hắn, gần như cũng chịu khổ tàn phá, không hề một chỗ nào còn hoàn hảo. Dựa vào gần như vậy, cô có thể chú ý tới khóe miệng cùng khóe mắt bên trái hắn cũng có một chút xíu vặn vẹo. Dấu vết hắn bị lửa thêu phạm vi lớn như thế, cô rất khó tưởng tượng, một người nên làm như thế nào, mới có thể sống với tổn thương quá lớn như vậy .
Khó trách hắn sẽ tự ti như thế.
Tim, mơ hồ bị nhói đau.
Hắn nhất định cảm thấy mình rất xấu, cho nên mới che giấu khắp nơi như vậy.
Nhưng ở trong mắt cô, những vết sẹo này thật ra thì cũng không hề chướng mắt như vậy, có lẽ là bởi vì cùng hắn chung sống một thời gian, cô đã không quá quan tâm đến của dáng ngoài hắn, người của hắn, tim của hắn, mới là quan trọng nhất.
Len lén, cô giơ tay lên khẽ vuốt ve cánh tay của hắn, lồng ngực của hắn, cổ họng của hắn, cảm giác sờ vào rất tốt, rất ấm áp, rất chân thật. . . . . .
Nhịp đập dưới da , đột nhiên tăng nhanh .
Sơ Tĩnh giương mắt, nhìn thấy hắn tỉnh lại, đang ngắm nhìn cô.
Cô xấu hổ muốn thu tay, lại cảm giác được dục vọng của hắn chậm rãi cứng lên, chống đỡ bên trong bắp đùi cô, tản ra nóng bỏng vô cùng.
Nhịp tim, bỗng nhiên tăng nhanh. Cổ cô họng có chút phát khô, phơi bày thân thể, bởi vì tầm mắt của hắn, lần nữa trở nên nặng nề lại nhạy cảm. Mặc dù thân thể mới nếm thử mùi vị của hoan ái, còn có chút chua xót đau đớn, nhưng khi hắn đưa mắt nhìn , cô lại vẫn dâng lên một cơn khát vọng sâu thẳm. Người đàn ông này, dễ dàng làm cho cô cảm thấy mình vô cùng quyến rũ và hấp dẫn.
Dáng vẻ khi hắn nhìn cô, giống như cô là diễn viên nổi tiếng trên bìa tạp chí nào đó, chỉ cần ngoái đầu nhìn lại cười một tiếng, là có thể làm cho người ta xuân tâm đại động báu vật hấp dẫn.
Chậm rãi, cô hít một hơi thật sâu, muốn bình phục trái tim đang đập quá nhanh của mình, nhưng cũng không phải rất thành công.
Đầu ngón tay của cô vẫn đặt ngay yết hầu của hắn, cảm giác nhịp đập của hắn, không kìm hãm được , cô từ từ, từ từ đi xuống, đem lòng bàn tay lướt dần đến ngực trái nơi có trái tim hắn đang đập không ngừng.
Đồng tử mắt của hắn càng thêm trở nên sâu trầm, nhịp tim nhanh hơn.
Bởi vì cô mà đạp nhanh hơn.
Cảm giác này thật tốt, giống như là cô thật sự có thể ảnh hưởng đến hắn, hấp dẫn hắn.
Hấp dẫn hắn. . . . . .
Cô không nhịn được muốn xác nhận, cho nên cô hé mở môi đỏ mọng, dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, liếm hôn lồng ngực của hắn, học tập phương thức hắn từng đã dùng qua, liếm hôn đầu vú của hắn.
Da của hắn nếm vào có chút mằn mặn, cô cảm giác được hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác được hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác được hắn đang khe khẽ run rẩy. Một cảm giác vui vẻ, tràn đầy trái tim cô. Sơ Tĩnh ngẩng đầu lên, mỉm cười. Cô biết mình đối với người đàn ông này vẫn có lực ảnh hưởng, cho dù chỉ là ảnh hưởng về mặt thể xác.
Chẳng biết tại sao, điểm này đối với cô vô cùng quan trọng , có lẽ là bởi vì ở sâu trong nội tâm mình, cô thật sự rất hy vọng hắn thật sự là thuộc về cô, cho nên mới bị cô ảnh hưởng, bị cô hấp dẫn.
Mặc dù, cô thật ra rất rõ ràng, người đàn ông đều là nô lệ của dục vọng .
Nhưng cô cũng rất tin tưởng vào tình yêu. Cô không nhịn được nghĩ, có lẽ đối với hắn mà nói, cô cũng là đặc biệt, trong hàng ngàn vạn người khác. . . . . .
Không hề báo động trước , Irapa lật người đè cô đến phía dưới, cúi đầu cho cô một nụ hôn nóng bỏng dữ dội, lần nữa đốt cháy tỉnh tất cả tri giác của cô, để cho cô quên tất cả suy nghĩ còn lại.
Cơn bão tuyết kéo dài đến nửa tháng. Cơn bão tuyết cuồng nộ gào thét ngoài căn nhà, lần nữa rung chuyển gia nhà, cô lại tuyệt không cảm thấy sợ.
Hắn và cô ở chung một chỗ, vùi vào chiếc giường ấm áp, cùng cô triền miên cọ sát lẫn nhau. Cô chưa bao giờ từng cùng ai thân mật qua như thế hắn và cô cùng nhau ăn, cùng nhau ngủ, cùng nhau cười, cùng nhau thăm dò thân thể của đối phương, cũng cùng nhau trao đổi ngôn ngữ lẫn nhau. Trước đây, cô hoàn toàn không thể tin được mình sẽ học ngôn ngữ khác một cách nhanh chóng như thế
"Đây là ngón cái." Hắn từ phía sau vây quanh cô, nắm tay của cô, chỉa về phía ngón cái cô.
"Ngón cái." Sơ Tĩnh dựa vào nằm ở trên ngực hắn, cười lặp lại, lại dùng ngôn ngữ của mình nói: "Ngón cái."
"Ngón cái." Hắn đọc theo cô, khi thấy cô gật đầu xác nhận, hắn ve vuốt ngón thứ hai trong bàn tay của cô, "Đây là ngón trỏ."
"Ngón trỏ." Cô như mê hoặc nhìn bàn tay của hắn vuốt vuốt đầu ngón tay cô, "Ngón trỏ.”
Hắn đọc theo, từng bước từng bước, đếm qua cô mỗi một đầu ngón tay, sau đó khi cô vui vẻ quay đầu lại nhìn hắn thì hắn đem bàn của tay nhỏ bé cô kéo đến bên môi, từ từ ngậm mỗi một ngón tay.
"Đây là cái gì?" Hắn ngậm cô ngón trỏ, hỏi.
Cô thở hổn hển một hơi, ửng đỏ nghiêm mặt trả lời: "Ngón trỏ."
Mắt hắn gắn đầy tình dục nhìn thẳng vào cô, sau đó yêu thương liếm hôn một ngón áp út khác.
Đè xuống tiếng rên rỉ đã đến miệng, trái tim nàng đập dồn dập, trả lời: "Đây là. . . . . . Ngón áp út. . . . . ."
Hắn nâng khóe miệng lên, cúi đầu hôn nhẹ lên đôi của môi đỏ mọng cô, mới lặng lẽ nói: "Mà cái này, là miệng."
"Cái gì?" Cô mê mang mở miệng.
"Đây là môi." Hắn liếm cánh môi ướt át của cô , sau đó cùng môi lưỡi cô quấn quít, tiếp theo mới thở gấp nói: "Đây là lưỡi, ở chung một chỗ, chính là miệng."
"Cái gì?" Cô choáng váng nhưng không có cách nào suy tư, lại mơ hồ nghe ra câu chữ, không đồng dạng như vậy chỉ có thể vịn hắn nói: " Một lần nữa."
Câu tiếng Trung này, ngược lại hắn không quen thuộc.
Irapa nở nụ cười, cúi đầu lại hôn cô lần thứ nhất, lặp lại môn học ngôn ngữ vô cùng khêu gợi này.
Phương thức hắn dạy, ừ, làm cho người ta thật sự có ấn tượng vô cùng khắc sâu, làm cho cô có muốn quên cũng quên không được.
Hắn và cô cùng nhau vùi ở trong phòng ấm áp này , cô thường thường chọc cho hắn bật cười, hắn lại luôn chọc cho cô tâm nhột khó nhịn.
Mỗi khi gió tuyết ngừng lại, hắn ra ngoài cầm xẻng dọn dẹp sạch sẽ, bảo đảm ngoài cửa đường đi thông suốt, không bị bão tuyết chôn vùi.
Có khi ban đêm quá lạnh, ngay cả Kaka cũng lên giường một lượt cùng hai người nhét chung một chỗ, nhưng đa số thời điểm, con chó to kia tình nguyện vùi ở bên cạnh lò lửa, c