Sống lưng Thủy Dạng phát lạnh, liều mình không quay đầu ra sau nhìn, “Đầu trâu mặt ngựa” nhìn chằm chằm cái gáy cô như muốn nó mọc ra hoa vậy.
“Em thật sự xem anh là đầu trâu mặt ngựa?” Tiếng nói trầm mạnh kết hợp với giọng điệu lạnh như băng, quỷ dị làm người ta phát run.
Thủy Dạng mãnh liệt lắc đầu, kì thật trong lòng gật lấy gật để.
“Nếu không phải, thì quay đầu lại cho anh.” Thanh âm bình tĩnh đè nén cơn giận, có thể tin sao?
Thủy Dạng cắn cắn cánh môi, nháy đôi mắt to vô tội nhìn song bào thai, há mồm không tiếng động hỏi: Đằng sau là mặt phun lửa? Hay mặt đóng băng?
Đôi song sinh rất nghiêm túc nhìn Quách Ngọa Hổ một cái, hảo tâm nói thẳng: “Người cũng như tên!”
Con hổ muốn ăn thịt người?!
Thủy Dạng nhấc chân muốn chạy khỏi tuyến phong tỏa, eo nhỏ mềm mại đột nhiên bị hai bàn tay sắt giơ lên cao, hai chân cách mặt đất 100 cm, cô sợ tới mức thét chói tai.
“Quách Ngọa Hổ, anh thả em xuống!” Hai tay vẫy trong khoảng không, tư thế xấu tệ. Tha thứ cho cô không có học qua múa bale, làm không ra kĩ thuật nữ vũ công được nam vũ công nâng cao bay bổng tao nhã.
“Em gầy đi, giảm 1 kg.” Quách Ngọa Hổ để cô xuống đất, giống như cô chỉ nặng bằng một con búp bê.
“Em cũng không phải heo, xin anh không cần nói cân nặng của em ra có được không?” Bởi vì bị thất thố trước mặt mọi người mà tức giận, Thủy Dạng nhất thời quên đi lý do muốn tránh anh, càng quên đi sự sợ hãi với anh, rất khó chịu xoay người lớn giọng với anh.
“Em tốt nhất đừng có quên giao hẹn của chúng ta.” Ánh mắt anh âm u.
“Ai với anh có giao hẹn? Học trưởng, anh đừng có nói mờ ám như vậy được không? Lão đại anh đã tốt nghiệp rồi, còn em vừa mới vào học đấy, anh không được hại em bị hạ giá thị trường, còn bị nhóm oán nữ vây quanh anh hạ bùa.” Mắt Thủy Dạng trừng to, tròng mắt tròn vo rất đáng yêu.
“Hóa ra em thật sự đã quên.” Tiếng nói trầm mạnh tiềm tàng một cơn tức giận chờ phát động.
Chân hổ bước lên, Thủy Dạng lại bắt đầu hèn nhát thụt lùi, nhưng cố tình đằng sau lại có hai bức tường thịt phối hợp với lão đại cũng ép lên. Ô ô ~~ trước có hổ sau có sói, mùi mồ hôi động vật hoang dại hun đầu cô đến choáng váng, nhắm mắt lại oa oa kêu to: “Hôi chết người! Các anh không được tới gần nữa, em sắp ngất…… Mĩ Đế, năm trăm tệ trả lại chị đấy, em mặc kệ!”
Mắt thấy dáng vẻ lung lay sắp đổ của cô, khuôn mặt thanh lịch nhỏ nhắn mềm mại bắt đầu trắng bệch, Quách Ngọa Hổ lại giơ cô lên cao, chuyển qua ngồi ổn định trên băng ghế.
“Lương Mĩ Đế, cô phụ trách không được để cô ấy chạy.”
“Ha ha a, xin Quách học trưởng yên tâm, ưu điểm lớn nhất của Thủy Dạng chính là có đạo đức nghề nghiệp, chỉ cần em không cho con bé trả lại tiền, nó sẽ làm việc đến hết giờ liên hoan mới thôi.” Lương Mĩ Đế cam đoan nói.
Tình chị em là đáng quý, nhưng giá của Quách Ngọa Hổ cao hơn, suy nghĩ vì tiền đồ tương lai, tình chị em tạm ném đi đã.
Lương Mĩ Đế chính là có chí hướng kiên định, sau khi tốt nghiệp muốn vào công ty nhà Quách gia làm, “Tiền” đồ sáng láng.
Quách Ngọa Hổ ngoài cười nhưng trong không cười chỉ động khóe môi. “Như vậy là đủ rồi.”
Bỏ khăn lông cùng bình nước xuống, anh quát một tiếng, một đám lớn nam sinh hướng phía phòng thay quần áo cùng chỗ tắm vòi sen mới được mở thêm đằng sau sân vận động mà chạy tới. Một thân chảy đầy mồ hôi, có ai không muốn được sảng khoái mà tắm chứ?
Vân Thủy Dạng rốt cục thở ra một ngụm khí lớn, chân chuẩn bị bôi dầu. Đạo đức nghề nghiệp cái gì chứ? Để nói sau đi.
Kì diệu là Lương Mĩ Đế cũng không ngăn cản, đâu cần đến lượt cô (Mĩ Đế) đâu? Đã có một đội quân tóc dài đang bị lửa ghen công tâm ngăn cảm đường đi của cô (Thủy Dạng), chuẩn bị tư thiết hình đường, khởi binh vấn tội.
Âu Thải Đồng không thể tha thứ cho con chim sẻ nhỏ cũng muốn vọng tưởng cùng phượng hoàng xinh đẹp tranh đoạt sự chú ý của Quách Ngọa Hổ.
Cao Hàn Vũ trải qua nhiều mặt tìm hiểu, phát hiện mặc dù danh tiếng hội trưởng Nghiêm Hạo rất vững chắc, nhưng cũng không phải chàng rể vàng trong mắt cô ta, phải là anh em nhà Quách gia mới đúng. Cô ta bị ánh mắt hoa đào của Quách Đế Nhật chọc ghẹo làm tim nhảy loạn, tình cảm thầm nảy sinh.
Âu Thải Lâm có chút khiếp sợ uy vũ của Quách Ngọa Hổ, cô thích nam sinh nhã nhặn đứng đắn, cử chỉ lời nói của Quách Hoàng Lượng so với Quách Đế Nhật hơn một phần trang trọng, nghĩ đến trước kia mẹ từng nói qua nhà Quách gia là đối tượng thông gia rất tốt, cô hy vọng bản thân ít nhất có một chuyện không thua kém chị gái.
Chẳng qua, đôi song sinh cùng Quách Ngọa Hổ hình như đều rất để ý đến sinh viên mới Vân Thủy Dạng kia, cô ta dựa vào cái gì chứ?
Nữ sinh ở đây, đều không khỏi ném ra ánh mắt soi mói đánh giá Vân Thủy Dạng, soi từ đầu đến chân, lại từ chân soi lên đầu, không nhìn ra cô ta có điểm nào mạnh hơn so với bản thân.
Nói cao cũng không đủ cao, nói bé bỏng cũng không tính bé bỏng, nói xinh đẹp cũng không có xinh đẹp đến khiến người ta khó quên, nói đáng yêu thì cũng chỉ có một chút đáng yêu, về khí chất thì lại càng không có.
Đội quân tóc dài ở đây, chỉ cần tự tin so với cô diễm lệ, xinh đẹp, đáng yêu, có khí chất hơn, đều không nhịn được lỗ mũi hướng lên trời “Hừ” một tiếng.
Thủy Dạng tiến hay lùi đều không được, còn bị người ta xem thành chó mèo mà đánh giá, có chút không vui. “Mấy người có chuyện gì thế hả? Tránh ra!”
Âu Thải Đồng nhướng mày. “Học muội, tuy rằng tôi rất thông cảm với cô, nhưng không thể không nói cho cô biết tình hình thực tế, để cô khỏi hãm sâu vào vũng bùn, tự mình đa tình.”
Thủy Dạng chớp mắt mấy cái. “Chị là người ngoài hành tinh à? Chị nói gì mà một câu tôi cũng nghe không hiểu.”
Âu Thải Đồng đùa cợt nhìn cô một cái, vẻ mặt “Cô là đồ ngốc à”. “Tôi từng lo lắng ba anh em Quách gia bởi vì tôi mà trở mặt thành thù, cho nên ai cũng không dám nhận, nhưng mà, cho tới hôm nay tôi sẽ nói rõ tâm ý của mình, tôi quyết định nhận lời theo đuổi của Quách học trường, cùng anh ấy yêu thương một đời một kiếp.”
“Dũng khí của vị học tỷ đây thật lớn đâu.” Thủy Dạng nhún vai mở tay. “Sau đó thì sao?” Liên quan gì tới cô?
Âu Thải Đồng vẩy mái tóc dài, không nhanh không chậm tao nhã nói: “Tin chắc rằng học trưởng Quách Ngọa Hổ sẽ tha thứ cho tôi không thể cho anh ấy tình yêu『 đời đời kiếp kiếp 』, bởi vì kiếp này tôi hiền lành thiện lương, kiếp sau có khi tìm được nhân duyên tốt hơn. Chẳng qua, kiếp này có thể có được tôi, cũng không uổng anh ấy sinh ra là đàn ông. Cho nên học muội à, cô không cần si tâm vọng tưởng với Ngọa Hổ, tuy rằng tôi rất muốn thông cảm với cô, nhưng là không còn cách nào khác, cô so với tôi xấu hơn, thua tôi là đúng.” Phảng phất đàn
ông có được tình yêu của cô ta, đó là sự ban ân lớn nhất của trời xanh.
Mắt Thủy Dạng sáng chói lòa, giống như nhìn thấy người ngoài hành tinh.
Cao Hàn Vũ lại cười nói: “Tôi thích Quách Đế Nhật.” Nói rõ trước rồi nhá! Không được tới giành.
Âu Thải Lâm xấu hổ mang chút sợ hãi, “Tôi rất thưởng thức học trưởng Quách Hoàng Lượng.”
Thật tốt quá, chị và cô không thích cùng một người, bằng không cô lại phải nhường đường.
Các nữ sinh khác có lẽ chỉ có sùng bái hoặc say mê đối với anh em nhà Quách gia, nhưng vừa nghe thấy “Nữ vương cùng hai nàng thị nữ” lại cư nhiên ở trước mặt mọi người “Chia của”, thóa mạ người ta, cũng bắt đầu bắt chước cái người thóa mạ ấy, ào ào thanh minh người mình thích người mình ái mộ là ai ai ai, phảng phất chỉ cần nói ra miệng, thì nam sinh đó không thể không thích mình.
Ba nữ sinh còn hơn một đám vịt, còn ầm ỹ hơn so với chợ.
Thủy Dạng nhíu mày, mặt cứng lại. Cô chỉ biết, dính đến ba cái cột phóng điện kia là không phải chuyện tốt gì.
Nhìn tình huống hiện giờ, còn chưa nhét vào hậu cung mà đã ầm ý ngất trời thế này, người người đều muốn làm nữ chính thứ nhất, mà cô thầm nghĩ muốn tránh xa, đội quân tóc dài này lại không cho phép, có đạo lý gì không vậy?
Cô cam chịu quay lại ngồi trên băng ghế, mặc cho đám tóc dài kia mệt mỏi oanh tác cô, nghe xem bọn họ còn có thể xả ra cái tình tiết vớ vẩn gỉ nữa.
“Đang ầm ỹ cái gì thế?” Giọng nói đàn ông trầm mạnh áp đi tiếng gà mèo quỷ kêu.
Tim Thủy Dạng đập nhanh một cái, nhận ra tiếng của Quách Ngọa Hổ. Hừ! Còn không phải tại anh làm hại! Cô cố ý lạnh lùng nhìn anh, quay đầu đi.
“Các em vây quanh Thủy Dạng làm gì vậy?” Quách Đế Nhật cười meo meo không ngại học hỏi kẻ dưới.
Đừng nói con trai thích nhiều chuyện, nhóm cầu thủ tắm xong thay quần áo, kéo dài lỗ tai ra nghe.
Lặng ngắt như tờ.
Tiếng sẵng giọng sau lưng, đùa ác là một chuyện, giáp mặt báo lại lại là chuyện khác.
“Để em truyền lại cho!” Khóe mắt Lương Mĩ Đế ẩn sâu ý cười. Loại tình tiết nam nữ yêu đương, tranh giành tình nhân này, sao có thể không chia sẻ cho quần chúng được? “Âu Thải Đồng rất hảo tâm nhắc nhở Thủy Dạng không cần si tâm vọng tưởng với học trưởng Quách Ngọa Hổ, bởi vì trong ba anh em Quách gia, chị ta đã lựa chọn, quyết định đem tình yêu cao quý của mình 『 ban ân 』 cho học trưởng Quách Ngọa Hổ. Không còn cách nào khác, ai bảo Thủy Dạng xấu hơn so với chị ta, thua chị ta cũng không cần phải khóc!
“Học tỉ Cao Hàn Vũ giành trước tuyên bố, học trưởng Quách Đế Nhật là mục tiêu của chị ấy. Về phần bạn cùng trường Âu Thải Lâm của em, khát vọng có thể làm chim nhỏ ép rúc vào long học trưởng Quách Hoàng Lượng. Các bạn nữ khác được lời thông báo chân tình này khích lệ, rối rít mở lòng, thẳng thắn phát biểu lời trong lòng, không cho người đẹp khác giành trước, theo phỏng chừng của em, có mười hai người muốn làm bạn gái học trưởng Quách Ngọa Hổ, có mười sáu người còn đang bồi hồi giữa hai học trưởng song sinh, có tám người muốn tỏ tình với hội trưởng, có……”
“Đủ rồi.” Quách Ngọa Hổ nhíu mày.
Đám con gái này cũng quá có can đảm đấy chứ?!
“Thêm một câu nữa là được,” Lương Mĩ Đế vươn ngón tay lắc lắc. “Mọi người đều rất muốn biết, Thủy Dạng dựa vào đâu mà được các anh ưu ái?”
“Vô nghĩa, đây là chuyện nhà tôi.” Quách Ngọa Hổ trong long không thoải mái, vẻ mặt càng lạnh lùng. “Tôi không dự tính có bạn gái, đương nhiên cũng bao gồm cả Âu Thải Đồng ở trong, có đôi song sinh đó mặc cô chọn ai mà đi『 ban ân 』tình yêu, tôi không có ý định tiêu một đồng nào trên người bạn gái cả.”
Lời phát biểu thẳng của anh làm một đống nữ sinh ái mộ á khẩu không nói gì được.
Hình tượng tao nhã của Âu Thải Đồng cứng lại một góc, “Anh xuất thân nhà giàu, trời sinh lại hiểu rõ đầu tư quản lý tài sản, làm sao có thể……” Mỹ nữ càng cần đàn ông rộng rãi để chứng minh giá trị của cô ta.
“Có tiền là chuyện của tôi, dựa vào cái gì mà phải chia sẻ với bạn gái thành quả vất vả của tôi?” Trên mặt anh không chút biểu cảm dư thừa, nhưng trong lòng hiểu được một thùng nước đá lớn này đủ để dội tỉnh đám con gái mê tâm vô vị này.
Ai nói đàn ông có tiền phải đối xử hào phóng với phụ nữ?
Người càng hiểu được đầu tư quản lý tài sản, đối với chuyện sử dụng tiền tài càng cẩn thận. Đặc biệt Quách Ngọa Hổ về mặt tiền tài luôn luôn bị người nhà Quách gia xem là động vật máu lạnh, không thấu tình đạt lý chút nào.
Quách Ngọa Hổ khoác ba lô lên vai, vẫy tay với Thủy D