Một người nặng bao cân bao lạng, sẽ được người khác đối đãi bấy nhiêu, tính ra cô có chút tự hiểu lấy mình, không dám tự nâng giá trị bản thân.”
Âu Thải Lâm nhu nhược sợ hãi rụt người nhìn chị gái, “Mẹ muốn em học nhiều hơn ở chị, bất kì chuyện gì chị nói đều đúng, cho nên, em sẽ lấy chị [làm chủ, sai đâu đánh đó].”
“Bằng cô cũng không dám không nghe lệnh của mẹ, mà lệnh của mẹ cũng tương đương là lệnh của tôi. Ngoan ngoãn, trẻ ngoan mới có kẹo ăn!” Âu Thải Đồng giọng mỉa mai nói.
“Em biết, ngay cả anh cả cũng không dám không nghe mẹ.”
“Biết là tốt rồi.”
Âu Thải Đồng tự tin cười. Nụ cười kia, làm dịu vẻ mặt kiêu ngạo của cô, kì dị lại thêm mấy phần sức quyến rũ phong hoa tuyệt đại, mấy nam sinh đại học ở đây may mắn được thấy nụ cười của cô tim đều đập loạn.
Thủy Dạng lặng lẽ nói với chị họ: “Chị ta quả thực có vốn để tự tin.”
Lương Mĩ Đế “Hừ” một tiếng. “Toàn là một lũ nam sinh nông cạn!”
Thủy Dạng hì hì nở nụ cười. “Cũng không tính lấy về làm vợ, tường vi có gai vui tai vui mắt tranh xem thì có sao, nông cạn một chút mới đúng!”
“Cũng đúng! Có một đống tên nông cạn làm nền, mới có thể nổi bật lên đàn ông chân chính có giá trị ít ỏi thế nào, muốn xuống tay hãy còn sớm.” Tròng mắt đen hoạt bát chuyển động, Lương Mĩ Đế ra vẻ nghiêm trang nói: “Nói cho em biết một tin nội tình này, vị học tỉ Âu Thải Đồng bởi vì dáng vẻ vô cùng giống mẹ là Ngưu Kim Diệp, ngay cả tính cách cũng giống, cho nên từ nhỏ rất được cưng chiều, dưỡng thành tật xấu không ai bì nổi, mắt cao hơn đỉnh, chẳng qua vì là mỹ nhân, nam sinh không quen biết sâu rất dễ dàng bao dung chị ta.”
“Sao chị biết nội tình của người ta?”
“Lại nói cho em một bí mật, Cao Hàn Vũ thích hội trưởng đương nghiệm Nghiêm Hạo, tự cho là đúng theo đuổi không dấu vết, kỳ thật chị đây nhìn hết vào mắt. Chị ta vì lấy lòng chị, chị hỏi cái gì liền đáp cái đó, chẳng qua ở trước mặt Âu Thải Đồng liền làm bộ dáng không quen biết với chị.”
Bởi vì trận đấu sắp kết thúc, Thủy Dạng cùng Lương Mĩ Đế đến khu trà nước chuẩn bị, thuận tiện nói nhỏ. Nếu là thi đấu với trường ngoài, thân là quản lý đội bóng, Lương Mĩ Đế không có khả năng nhàn nhã thế này, phải nhìn từ đầu đến cuối, chuyên tâm để ý đến thiếu sót cùng kết quả, lưu giữ lại đến khi thảo luận đội.
Nhưng đây chỉ là thi đấu trong trường, điểm số lại chênh nhau khá nhiều, Lương Mĩ Đế mừng rỡ không phải hao tổn tinh thần nữa.
“Em chỉ đơn thuần xem trò vui là được rồi.” Thủy Dạng quyết định.
“Không muốn biết thêm chút nội tình nữa sao?” Lương Mĩ Đế cười đến là giống mụ phù thủy xấu xa, rất muốn dẫn dắt người ta lầm đường lạc lối.
“Chỉ cần nhìn chị em họ Âu đối tiến đáp lùi, ảo tưởng của em liền tan biến.”
“Làm sao có thể? Chị ngược lại cảm thấy rất thú vị, mỗi lần nhìn xem đều thật vui vẻ đâu.” Lương Mĩ Đế thích nhất xem kiểu anh em trong nhà cãi cọ nhau, chị bắt nạt em gái thiên luân (quan hệ cha con anh chị em) đại bi kịch này, tivi diễn nào có thực tế đặc sắc bằng đời thực?
“Che dấu tâm tư xấu xa của chị một chút thì có sao đâu à? Phù hợp với hình tượng mỹ nhân.” Thủy Dạng không tiếng động thở dài. Đối với “Lòng nhiệt tình” của chị họ, cô có lúc thật không biết nên nói gì.
Cô thật sự không quá để ý “Loại chuyện này”, sao mọi người bên cô ai so với cô cũng để ý hơn vậy?
Thông cảm cho đứa bé gái mồ côi không nơi nương tựa là cô sao? Hình như không giống lắm.
Muốn bất bình thay cô sao? Thật sự không cần.
“Mĩ Đế……”
“Xuỵt, kịch hay bây giờ mới chính thức lên sàn.”
Trận đấu kết thúc, hiện trường tiếng hoan hô như sấm dậy, vì ba anh em Quách gia dẫn quân đội học trưởng chiến thắng mà hoan hô, khó thấy được bọn họ tốt nghiệp đã gần nửa năm mà sức chiến đấu vẫn còn mạnh như vậy, thắng được một trận đẹp mắt.
Thành viên hai bên trở về khu nghỉ, người đầy mồ hôi cầm khăn lông lau lấy lau để, tay cầm nước khoáng hoặc đồ uống vận động vội vã uống, vừa thì thầm thảo luận tình hình, vừa hưởng thụ dư vị trận đấu.
Mấy chục nam sinh cao to “Hôi hám” chen chúc với nhau, làm Thủy Dạng không nhịn được muốn giấu mũi đi, nín thở nhẫn nại nói: “Em sắp không chịu nổi rồi, Mĩ Đế, toàn mùi mồ hôi à, em ngất đến nơi rồi.”
“Có sao?” Lương Mĩ Đế cười thở dài: “Mồ hôi đàn ông đại biểu một loại năng lực cùng sắc đẹp nha!”
Thế mà cũng nói được!
“Chị có bệnh à! Lần tới bảo dượng giới thiệu chị tới công trường làm công.”
“Cái đó không giống, bẩn như vậy thì không đẹp.”
“Cũng bán sức giống nhau, có mồ hôi giống nhau, có cái gì không giống chứ?”
“Xuỵt, em nói nhỏ thôi!”
Rất nhiều nữ sinh lớn mật không bởi vì “Chung khúc” rồi “Nhân tán”, mà tới vây quanh đến bên nam cầu thủ khiến bọn họ sùng bái, loạn tình ý mê, yêu cầu chụp ảnh chung, đưa số di động của mình, tốt nhất là cũng phải lấy được số của đối phương, ý đồ có thể tiến thêm một bước nữa để kết giao, trở thành một cặp tình nhân phổ biến trong trường……
Mùi mồ hôi gì chứ? Đó là hương vị trí mạng của đàn ông thôi!
Nhất là Quách Hoàng Lượng, Quách Đế Nhật đôi song sinh nhân khí hừng hực kia, ngay cả Âu Thải Lâm điềm đạm cùng Cao Hàn Vũ đều hận không thể dính trên người bọn họ, nhưng cố tình các nữ sinh khác không để cho bọn họ được như nguyện, quả thực như là màn tình nhân tranh giành thần tượng, ai cũng không vượt qua Lôi Trì được.
Thủy Dạng thật sự được mở mang tầm mắt, tha thứ cho cô chưa bao giờ theo đuổi thần tượng, chưa từng thấy qua một màn này, nhà quê cũng chỉ thế này mà thôi.
“Không phải chị nói Cao Hàn Vũ muốn theo đuổi Nghiêm Hạo sao?”
“Không có ai quy định chỉ có thể yêu thích một đối tượng.” Lương Mĩ Đế nhún nhún vai, không có gì là đáng ngại!
Thủy Dạng thụ giáo, mở to hai mắt xem diễn. Bát quái chuyện xấu bay đầy trời thế mới là cuộc sống đại học!
Âu Thải Đồng khoe khoang là thục nữ cao thượng, chỉ chờ nam sinh đến theo đuổi vị tuyệt đại mỹ nhân là cô ta, mị nhãn phóng điện bắn xung quanh, quả nhiên, vẫn là học trưởng Quách Ngọa Hổ sức quyến rũ tài trí hơn người, cho dù nữ sinh ái mộ có trong ngoài ba vòng vây quanh, thì dưới ánh mắt “Rét” người của anh, không ai dám vượt qua Lôi Trì xáp lại gần.
Âu Thải Đồng chính là lẳng lặng đứng bên cạnh Quách Ngọa Hổ, như đi đầu chiếm lấy danh hiệu “Vợ hiền” đang trống.
Hét lớn một tiếng: “Em gái, cho anh trà!” Anh thậm chí không thèm che dấu giọng điệu càn rỡ của mình.
Ai, ai, ai là em gái?
Anh ta coi nơi này là nhà ăn sao, ở đâu ra em gái phục vụ?
Có vài nữ sinh can đảm lớn mật muốn dâng lên nước khoáng mình mua, Quách Ngọa Hổ không hề để ý tới, ánh mắt hơi di chuyển, dời về phía góc Vân Thủy Dạng cùng Lương Mĩ Đế.
“Mĩ Đế, học trưởng đang gọi chị kìa!” Thủy Dạng không chút do dự đẩy chị họ ra.
“Này, trong hai người chúng ta em mới là người nhỏ hơn nhá!” Lương Mĩ Đế kháng nghị nói. Cho tới bây giờ cô chưa từng là kẻ nhát gan sợ phiền phức, nhưng dưới ánh mắt tinh nhuệ của Quách Ngọa Hổ, cô lại hóa thành đứa nhỏ tay chân luống cuống.
“Em, gái!” Giọng nói gắt nhẹ.
“Nhanh chút, anh ấy đang gọi chị đấy.” Thủy Dạng chỉ thiếu không đá một cước lên mông Lương Mĩ Đế, đá bay chị ấy ra.
“Em nói linh tinh!” Lương Mĩ Đế một biểu cảm như thấy quỷ.
“Chị là quản lý đội bóng kiêm em gái, chính là gọi chị không sai được! Em đến nhà ăn đợi mọi người trước nhé! Gặp sau!” Thủy Dạng có vẻ rất bận.
“Đứng lại đó cho chị! Nhà ăn đã sớm đặt chỗ ổn thỏa rồi, không cần em đi trước.” Lương Mĩ Đế “Tâm ngoan thủ lạt” nhét một chai nước khoáng vào tay cô, đẩy tới chỗ ngồi của Quách Ngọa Hổ.
Muốn so sự tàn nhẫn? Chị họ đây chưa từng thua qua.
Đặng, đặng, đặng (tiếng bước chân)! Thủy Dạng thuận thế bước ba bước dài, thiếu chút nữa hôn môi với mặt đất, quay đầu lườm chị họ một cái, chị họ giả vờ bận rộn, không nhìn thấy.
Trở về phải tố cáo với dì!
Nước khoáng trong tay bị người ta rút đi, Thủy Dạng mới đột nhiên nhớ tới bôi dầu chạy trước quan trọng hơn, đáng tiếc hành động chậm một bước, một bức tường thịt đã chặn ngay trước mặt cô, ừng ực ừng ực uống nước khoáng. Được, đường này không thông, quay lại, hai mặt vách sắt không biết lúc nào cũng đã chặn đường lui của cô.
“Em gái muốn đi đâu thế?” Vách sắt thứ nhất – Quách Đế Nhật cười đến mưa đào gió xuân.
“Nhìn tình hình là muốn bỏ trốn mất dạng.” Vách sắt khác – Quách Hoàng Lượng, giống như lơ đãng mở miệng, kì thực mười phần muốn bỏ đá xuống giếng.
“Đâu, đâu có!” Thủy Dạng mặt như khóc tang.
“Nói cũng đúng, trai đẹp người gặp người thích như chúng ta, không có lý nào nhìn thấy mà trốn cả.” Quách Đế Nhật đối với sức quyến rũ của bản thân từ trước đến giờ chưa từng nghi ngờ qua.
“Đáng tiếc bằng sức quyến rũ của chúng ta cũng không giữ được chân em gái, bởi vì cô ấy sợ là vị đầu trâu mặt ngựa khác.” Quách Hoàng Lượng giọng nói nghiêm túc tiếp tục châm ngòi ly gián.
“Ai thế?” Mắt hoa đào nhướn lên.
“Ở đây sắc mặt ai thối nhất, ai phù hợp với danh hiệu đầu trâu mặt ngựa nhất?”
“Đương nhiên là Quách…… Hắc hắc hắc, anh hai xấu xa, anh muốn hại em?”
“Làm sao có thể? Em là nửa vòng tròn khác của anh à!”
“Làm trò, em xúi quẩy tám đời mới cùng trứng làm song sinh với anh.”
Đôi song sinh đứng chung một chỗ, cao lớn rắn chắc giống nhau, khuôn mặt tuấn tú giống nhau như đúc, chỉ sợ ngay cả người mẹ từng đem phân đem nước tiểu chăm sóc bọn họ lớn lên cũng khó nhận ra ai là Hoàng Lượng, ai là Đế Nhật. Nhưng chỉ cần vừa mở miệng nói chuyện thì liền rõ ràng ngay, giọng nói của Quách Hoàng Lượng hơi lạnh trầm, biểu cảm rất ít; Quách Đế Nhật thì trong trẻo, biểu cảm phong phú, một đôi mắt đào hoa rất câu người.
Một người hướng nội, một người hướng ngoại.
Nghiệt duyên a! Hai con người hoàn toàn khác nhau lại có vẻ ngoài giống nhau như đúc. Quách Đế Nhật rít lên muốn chống lại ông trời; Quách Hoàng Lượng thì khóe miệng nhịn cười, cuộc sống như thế tuyệt đối không nhàm chán.
Thủy Dạng không chịu nổi nhất là đôi song sinh này, chán nản quá ── cô chết thế này rồi còn muốn tiền làm gì nữa? Một tờ năm trăm tệ tiền mặt liền mua được cô, biết rõ núi có hổ, còn đi về phía đó.
Lúc trước chính là bởi vì biết nhóm anh em Quách gia đã thuận lợi tốt nghiệp, cô mới để Đại H là nguyện vọng đầu tiên.
Đôi song sinh về tham gia trận đấu bóng cũng không sao cả, có năm trăm tệ an ổn rơi vào túi, tất cả đều rất dễ thương lượng, bởi vì đôi song sinh không có “Hứng thú” quá lớn với cô. Nhưng mà, ngay cả Lương Mĩ Đế cũng không khẳng định Quách Ngọa Hổ sẽ đại giá quang lâm, Thủy Dạng càng tự tin rằng anh ta sẽ không đến, bởi vì tên kia còn muốn tiền hơn so với cô, mười phần mười là thần tiền đầu thai, trận đấu mà không có lợi ích đáng nói, đừng có mơ muốn anh ta động một đầu ngón tay.
Không nghĩ tới anh ta thực sự đến đây, còn hạ màn trận đấu.
Ngoại trừ liên hoan quan hệ hữu nghị ra, cũng không có thù lao gì nha!
Anh ta xác định làm vậy có lợi sao? Hay là anh ta có m