n bệnh ung thư máu đã đến giai đoạn cuối. Chuyện sinh ly tử biệt không thể do ý con người. Vì vậy, tốt nhất là con đừng suy nghĩ gì nữa. Hãy sống thật tối và tránh đừng sai phạm gì nữa.
Kỳ Cương thở dài:
- Con sẽ cố gắng, thưa mẹ.
Bà Uyển Phấn mỉm cười hài lòng.
Ngày mai, Kỳ Cương sẽ lên máy bay đi du học ở nước ngoài. Xa con là một điều bà không muốn, bởi hai mẹ con đã không có cơ hội gần gũi từ lâu rồi. Nhưng vì tương lai của nó, bà đành phải chịu vậy.
- Này ông! - Bà nhìn sang ngôi mộ của ông Kiết Minh, thì thầm - Trước lúc đi xa, Kỳ Cương đến đây để tạ lỗi cùng ông. Tôi biết ông rất yêu nó và đã không trách nó. Nhưng xét cho cùng thì mọi chuyện đều do tôi mà ra cả. Tôi vừa bảo nó không nên để quá khứ ám ảnh. Vậy mà tôi lại không thể xóa bỏ những gì thuộc về quá khứ, cho dù mọi chuyện đã tốt đẹp. Bởi vậy nói là một chuyện mà làm được hay không là một chuyện khác, phải không ông?
- Nhưng thôi, ngày mai nó đi xa rồi. Ông nhớ phù hộ cho nó học giỏi và gặp nhiều may mắn, ông nhé.
Một tia nắng rọi thẳng vào tấm ảnh ông Kiết Minh gắn trên tấm bia, khiến đôi mắt ông như lấp lánh, bừng sáng.
Bà Uyển Phấn kép tay con đứng dậy:
- Mình về thôi con, còn chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai nữa. Ba con biết mọi chuyện được như vậy chắc là cũng mãn nguyện lắm rồi.
Kỳ Cương đứng trước mộ cha, cúi đầu xá rất cung kính.
Hẹn ba, ngày con trở về.
Cố gắng giữ vẻ rắn rỏi, anh nhủ thầm như thế.
Những ký ức về người cha cũng lùi dần và một hình ảnh khác lại hiện lên trong tâm trí Kỳ Cương càng lúc càng rõ nét.
Đúng lúc ấy, bà Uyển Phấn hỏi một câu:
- Chuyện con và cô gái đó như thế nào rồi, Kỳ Cương?
- Tiệm hoa Nhã Tân phải không?
- Dạ phải. Xin quý khách cứ nói.
Nguyên Tân trả lời rất lịch sự.
- Thế này nhé. - Giọng một người đàn ông như đang bệnh - Anh làm cho tôi một lẵng hoa với một trăm bông hồng nhung, đem đến nhà hàng... vào lúc tám giờ tối naỵ Tôi sẽ chuyển tiền đến cho anh ngaỵ Anh cho biết giá là bao nhiêu nhé.
- Vâng, thưa ông. Giá của nó là... . Hoa mùa này hơi mắc.
- Không thành vấn đề. Miễn đẹp là được.
- Ông yên trí. Chúng tôi sẽ đem hoa đến đúng giờ và đúng nơi theo ý ông. Cám ơn ông.
Người khách đã gác máy. Nguyên Tân khẽ lắc đầu. Lại thêm một anh chàng hớm của rồi. Thôi kệ. Một trăm bông hồng. Chà! Một ông khách mở hàng rất đáng yêu đấy nhé.
- Nhã Ân!
Nguyên Tân kêu to.
- Gì vậy?
Nhã Ân đang cầm bình nước phun sương vào những chậu hoa. Cô hỏi mà không quay lại.
Nguyên Tân đến sát bên cô và quàng vai cô:
- Này cô bé! Có một ông khách mua đến một trăm đoá hoa. Em nghĩ sao?
Nhã Ân im lặng không đáp, Nguyên Tân cụt hứng:
- Nghĩ sao hả, cô bé?
- Em đang tính xem mình lời được bao nhiêu mà - Nhã Ân đáp tỉnh bơ.
- Trời ơi! - Nguyên Tân cốc đầu cô - Em càng ngày càng thực dụng đó nhé. Bộ không nghĩ được điều gì lãng mạng hơn sao?
Nhã Ân lườm anh:
- Vậy chứ anh nghĩ sao?
- Anh nghĩ... - Nguyên Tân đưa tay sờ mũi - Người khách đó là một chàng công tử giàu có, một là muốn tạ lỗi cùng người yêu, hai là muốn ngỏ lời cầu hôn với người đẹp. Nếu em là cô gái đó thì sao hả, Nhã Ân?
- Em còn phải xem chàng trai đó là ai. - Nhã Ân nói đùa - Nếu là anh, em sẽ vất ngay cái lẵng hoa đó vào thùng rác.
- Trời! Thật là tàn nhẫn! - Nguyên Tân đưa tay ôm lấy ngực - Và nếu anh là chàng trai đó, anh sẽ không ngại ngần...
Nhã Ân chớp mắt:
- Làm gì hở anh?
Nguyên Tân gầm gừ:
- Nhảy xổ vào cô ta... và hôn cô ta cho đến chết.
Nguyên Tân như định nhảy xổ vào Nhã Ân thật, khiến cô hoảng sợ định bỏ chạy, miệng không ngừng la chói lói:
- Đồ quỷ! Bộ anh không đàng hoàng được sao? Đầu óc lúc nào cũng đen sì như bã cà phê vậy.
Nguyên Tân cười hắc hắc:
- Thôi đi cô nhỏ ơi. Nếu anh mà là chàng trai đó thì anh đem tiền đi nhậu còn sướng hơn. Một trăm bông hoa. Thật đúng là xem tiền như rác.
Nhã Ân cong môi:
- Một người đầu óc trần trụi như anh thì một cái lá cũng chẳng có nữa là. Ai mà không biết chứ. Nhưng mà này, có lẽ anh cũng phải bắt chước người ta về làm lành với vợ đi. Nếu không, mai mốt chị ấy sinh con rồi, thì không chỉ một trăm đóa hoa mà một ngàn đóa hoa đem tới hàng ngày chưa chắc chỉ thèm ngó. Úi chà! Tưởng tượng đến lúc ấy, cái mặt của anh chảy dài ra, đẹp trai phải biết.
Nhã Ân phá ra cười nắc nẻ. Nguyên Tân đang vui bỗng xụ mặt xuống:
- Bộ em không nhắc tới cổ là không được sao? Định lấy điểm với bà chị chồng hả?
- Chị chồng? - Nhã Ân dài giọng - Anh thì chỉ né tránh vấn đề là giỏi. Để rồi coi. Đến lúc đứa bé kêu một người khác là cha thì đừng ngồi đó mà hối hận.
Nguyên Tân không trả lời. Anh mơ màng như thấy những điều Nhã Ân vừa nói. Một đứa bé kháu khỉnh, cứ cho là trai đi, lẩm chẩm bước những bước đầu tiên và miệng thì không ngừng gọi ba, ba, mẹ, mẹ. Giả dụ như nó vấp té mà người đỡ nó không phải là anh. Nếu vậy thì buồn lắm.
Từ hôm được Nhã Ân cho biết mọi chuyện, anh thấy lòng dịu lại đi rất nhiều. Suy nghĩ sâu hơn, anh thấy có thể thông cảm cho hành động của cô lúc đó. Trong cuộc sống vợ chồng, đâu phải lúc nào người ta cũng ở mãi trong trạng thái yêu. Và cái giây phút tưởng như ghét người bạn đời của mình cũng không phải là hiếm.
Cho đến lúc tất cả qua đi, cõi lòng lắng lại người ta lại thấy khó có thể kiếm một ai đó thay chỗ cho người bạn đời của mình. Ái Vân đã như vậy, và anh hiện giờ cũng vậy. Anh thấy nhớ xiết bao cô vợ bé nhỏ xinh đẹp. Cứ tưởng tượng cảnh cô ra vô một mình trong ngôi biệt thự thênh thang đó là anh lại nôn nao. Những kỷ niệm đẹp giữa anh và cô không nhiều, nhưng không phải là không có. Và nếu như anh tưởng chừng chưa bao giờ có nó thì những ngày qua, nó đã xuất hiện trong anh ồ ạt và mãnh liệt.
Chỉ cần anh dẹp bỏ lòng tự ái, chạy đến bên cô nói lên ý muốn đoàn tụ thì mọi việc sẽ chấm dứt.
Nhưng sao mọi việc đơng giản như vậy, anh lại làm không nổi chứ? Thật là bực quá! Lắm lúc anh đã muốn nhờ Nhã Ân làm một nhịp cầu cho anh và Ái Vân, nhưng con bé lanh chanh này chỉ giỏi cái mồm lý sự chứ chẳng hiểu bụng dạ người khác gì cả. Rõ là chán mà.
Nãy giờ, thấy anh ngồi trầm tư như thế này chẳng hiểu Nhã Ân có thông minh đột xuất mà làm dùm anh không. Hay lại ngồi đoán già đoán non mà đắc ý một mình không biết.
Nguyên Tân thở ra một cái rõ mạnh. Đúng là chuyện người thì sáng mà chuyện mình thì quáng.
- Nguyên Tân!
- Cái gì? - Anh giật mình vì Nhã Ân gọi bất ngờ.
- Suýt nữa em quên mất. Có giấy tòa án gọi anh lên giải quyết vấn đề ly hôn.
Nguyên Tân muốn nổi sùng:
- Bao giờ vậy?
- Em không biết vì không dám đọc.
Nguyên Tân lầm bầm:
- Thật là... . Nhưng giấy đến hồi nào?
- Mới lúc nãy, lúc anh đi uống cà phê.
Nguyên Tân xé bao thự Ngày mai. Có phải đây là lúc anh có thể thực hiện điều anh muốn? Ngày mai. Anh biết mình phải làm gì rồi.
- Cô ơi! Có người gởi cho cô cái này.
Một thằng bé lạ mặt rụt rè gõ cửa, trao cho Nhã Ân mảnh giấy gấp tự Cô mở ra và đọc:" Rất mong được gặp Nhã Ân tại góc đường... ngay tức thì. Xin đừng từ chối."
Một tờ giấy được đánh máy, nên cô không thể biết là ai gởi.
- Bé ơi!
Nhã Ân ngẩng lên. Thằng bé đã biến mất lại càng làm cô thêm khó hiểu.
Đúng lúc ấy. Nguyên Tân đi giao hoa về tới. Nhã Ân vội vàng nói với anh:
- Em về sớm một bữa nghe. Anh dọn hàng hộ. Được chứ?
Nguyên Tân vờ chau mày:
- Có chuyện gì vậy?
- Có việc cần.
- Không nói thì không được đi.
- Phải anh không? - Nhã Ân la lên - Anh đi đâu cũng được. Sao lại làm khó em vậy?
Nguyên Tân bịt tai:
- Nhỏ tiếng một chút đi cô Hai. La một cái muốn rách màng nhĩ. Người ta đùa một chút mà đã quýnh lên. Chắc là đi chơi với người yêu phải không?
Nhã Ân thở hắt ra rồi lườm anh:
- Đang lúc người ta lo lại đùa. Thôi em đi đây.
Nguyên Tân nhún vai.
- Làm gì mà hấp tấp vậy không biết? Ê! Về nhớ mua quà đó.
Nhã Ân vẫy một chiếc taxị Nhã Ân nói tên đường cô cần đến rồi ngồi thừ ra suy nghĩ.
Có khi nào là Kỳ Cương không? Sao anh lại làm ra vẻ mờ ám như vậy? Hay là Ái Vân? Chị ấy muốn nói một điều gì đó cho buổi ra tòa ngày mai? Thiệt là rối quá!
Tám giờ tối. Thành phố đã lên đèn từ lâu.
Qua cửa kính xe. Nhã Ân thấy đường phố nhộn nhịp và náo nhiệt. Từ khi mở tiệp hoa, Nhã Ân ít đi đâu. Nhưng cảnh vật tối nay chỉ lướt qua mắt cô vậy thôi, cô chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm cho kỹ nữa.
Đến đúng góc đường đó, xe ngừng. Nhã Ân trả tiền xe rồi bước xuống. Cô dáo dác ngó quanh và thất vọng vì chẳng thấy ai có vẻ là muốn gặp cô cả.
Nhã Ân bối rối. Ai có thể đùa với cô vậy? Cô lại mở tờ giấy ra đọc lại, "Xin đừng từ chối" lời lẽ rất thật tình cơ mà. Thôi thì đành chờ một chút nữa.
Nhã Ân lóng ngóng trên lề đường hết vài phút. Đứng như thế này thật ngại. Nhất là ánh mắt của những gã đàn ông mất nết.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe hơi tấp sát vô lề. Kỳ Cương mở cửa xe bước xuống.
- Xin lỗi đã để em đợi. Nhưng xe anh hết xăng bất ngờ.
Nhã Ân liếc anh thật sắc rồi thở ra.
- Sao anh không nói là anh đi/ Làm người ta lo muốn chết.
Kỳ Cương cười cầu hòa.
- Anh xin lỗi. Chỉ vì anh sợ em không tới.
Nhã Ân hất mặt.
- Sợ gì anh mà không tới? Bây giờ đứng đây nói chuyện hả?
- Đâu có. - Kỳ Cương cuống quýt - Em lên xe, anh chở đi.
Nhã Ân chui vào xe. Giọng cô cộc lốc.
- Đi đâu đây?
- Đi ăn tối. Chắc là em chưa ăn gì phải không?
- Đúng thế. Quán nào bình dân thôi.
Nhã Ân nhận lời không một chút khách sáo.
Kỳ Cương dừng xe trước một nhà hàng nổi tiếng, cách chỗ cô đứng chờ khi nãy không xa lắm.
Nhã Ân có vẻ phật lòng.
- Em đã nói quán nào bình dân thôi mà. Bộ dạng em như vầy, làm sao vào đó được chứ.
Kỳ Cương xuống trước, mở cửa xe.
- Em làm gì mất tự tin dữ vậy? Mình ăn mặc đàng hoàng là được rồi.
- Anh... lúc này ra vẻ công tử lắm rồi. Em chắc không dám nhận lời đi đâu với anh nữa đâu. Toàn là những nơi sang trọng, chẳng phù hợp với em chút nào.
Nhã Ân nói rất thật, Kỳ Cương bây giờ đi xe hơi, ăn nhà hàng, đâu còn là Kỳ Cương bình dị, mộc mạc của ngày nào nữa. Tốt hơn hết là tránh xa anh cho được việc.
Kỳ Cương đưa Nhã Ân vào thang máy. Nơi họ dùng cơm là sân thượng của nhà hàng này. Cả một khoảng sân rộng đã đầy nghẹt khách, chỉ còn bàn Kỳ Cương đặt trước là trống.
- Ngồi đi em.
Kỳ Cương kéo ghế. Chiếc bàn của họ sát với lan can của sân thượng. Nhã Ân nhìn xuống, cô thấy hoa cả mắt vì độ cao đáng ngại của nó.
- Em thấy khó chịu phải không? - Kỳ Cương tỏ vẻ quan tâm - Chút nữa sẽ quen thôi. Em chọn thức ăn đi.
Anh đẩy thực đơn về phía cộ Nhã Ân lắc đầu.
- Em ăn gì cũng được.
- Vậy anh chọn nhé.
Kỳ Cương gọi những món mà cô thích khiến Nhã Ân không khỏi bối rối. Có lẽ anh vẫn còn nghĩ về cô nhiều lắm.
Món ăn đầu tiên được dọn ra. Kỳ Cương lấy chén múc cho Nhã Ân và giục cô ăn ngay cho nóng. Nhã Ân cũng chẳng khách sáo, cô đón lấy chén và ăn rất ngon lành.
Nhã Ân có vẻ lạnh vì sân thượng trống trải và lộng gió. Kỳ Cương thoáng thấy, cởi ngay chiếc áo vest khoác cho cô, Nhã Ân bối rối cúi đầu, nói nhỏ.