có một ngôi sao nổi tiếng đang ở đây, có muốn gặp mặt hay không? Người em thích đó.”
“Ai vậy?” An An có chút hứng thú.
“Soái ca, Cố Ngư.”
“Hả? Thật sao?” An An rất ít khi mê mẩn ngôi sao nổi tiếng nào, nhưng người này quả thật là ngoại lệ.
Uông Thanh Mạch đang lái xe, nghiêng đầu liếc nhìn vẻ mặt hưng phấn của An An, sau đó lắc đầu một cách quả quyết.
An An bĩu môi, nhỏ giọng thì thầm một câu: “Tại sao?”
Câu nói với Uông Thanh Mạch không lớn, nhưng Phương Mạc lại nghe được: “Em đang ở đâu, chơi với anh chàng đẹp trai nào?”
An An trừng mắt nhìn người bên cạnh, nói vào điện thoại: “Uông Thanh Mạch.”
Ba chữ Uông Thanh Mạch vừa thốt lên, ở bên kia điện thoại, Phương Mạc lộ vẻ sững sốt một chút rồi phản ứng một cách yếu ớt: “Em tiếp tục chơi đi. Chịu thôi, để lần sau.”
Một ngày bình yên cũng sắp qua, trước khi đi ngủ đã xảy ra không ít ma sát. An An nghiêng người nằm trong lòng Uông Thanh Mạch. Cơ thể không được thoải mái, thỉnh thoảng cổ họng tằng hắng hai tiếng, uốn éo cơ thể.
Một lát sau, An An cảm giác rõ ràng thân dưới của người đàn ông không được đứng đắn. “Uông lão nhị” có xu hướng ngẩng đầu.
An An khẽ khom người lại, sau đó cảm giác cơ thể Uông Thanh Mạch hơi lui về phía sau. Trong lòng An An mỉm cười xấu xa, bờ vai hơi rung động vài cái.
Mà lúc này, Uông Thanh Mạch lại nhích về phía trước một chút, hơi thở phun lên trên vai của cô: “Khi nào ‘họ hàng’ của em mới bỏ đi?”
“Đi hay không cũng không liên quan gì tới anh.” An An nói xong bật cười.
Uông Thanh Mạch không nói nữa, An An chỉ cảm thấy hơi thở càng ngày càng nóng, nụ hôn chạm vào trên tai của cô.
Cảm giác ngưa ngứa nhột nhạt, cô không tự chủ được, rụt cổ lại: “Đừng phá.”
Uông Thanh Mạch ừ một tiếng, nhưng tay và miệng vẫn không buông tha. Bàn tay đặt ở trên hông của cô, vuốt ve nhẹ nhàng. Miệng thì từ từ trượt trên gáy của cô, mang theo nụ hôn lành lạnh trêu đùa. An An gào thét trong lòng ‘sai lầm rồi, sai lầm rồi”.
Đàn bà đói khát đã lâu không biết có nhịn nổi hay không!
Ra tay thẳng thừng! Khả năng trêu đùa cô của Uông Thanh Mạch càng ngày càng tăng vọt. Lúc ban đầu thì chỉ xoa xoa bờ vai, về sau nữa thì bắt đầu hôn nhẹ, bắt đầu từ khuôn mặt, trán, sau đó nhắm ngay miệng nhỏ của cô mà gặm nhắm không ngừng. Tại sao lại thế này, mỗi lần đều khiến cô nhịn không được, muốn giơ tay đầu hàng.
“Khi nào ‘họ hàng’ của em đi khỏi?”
“Không đi.”
“Vậy thì chúng ta đành phải chiến đấu trong chiến trường đẫm máu thôi.”
“Cút…” An An hét lên giận dữ.
Nụ hôn càng ngày càng sâu, đầu lưỡi tấn công mạnh mẽ vào khoang miệng, khuấy động lưỡi cô không còn chỗ trống. An An ô ô phản đối, nhưng người đàn ông kia lại không vì phản ứng ‘dục cự hoàn nghênh’ của cô mà muốn buông tha.
Chỉ có thở ‘hồng hộc’ mới có thể hình dung tình trạng của hai người lúc này.
Bị An An lăn qua lăn lại quá mức, ‘súng’ của Uông Thanh Mạch đang chứa đầy đạn, không cách nào không chĩa thẳng vào bụng dưới của An An.
Rất lâu sau, tình trạng ác liệt này mới từ từ tan biến, rốt cuộc rồi An An cũng có thể thở hắt ra. Tuy mấy lần trước xảy ra những chuyện như thế này, cô tự làm tự chịu, nhưng lần này cô phải cầu xin thực khổ sở. Nếu không phải nghĩ tới ‘chiến trường đẫm máu’, cô có mấy cái mạng nhỏ cũng không đủ cho cô chết đi sống lại.
“Đúng rồi, anh lầy tiền đâu ra mua biệt thự?” Lúc hai người bình tĩnh lại, hơi thở của An An cũng trở nên ổn định thì đột nhiên cô nhớ tới vấn đề này.
“Mượn của Phương Mạc.”
“Mẹ nó…”
“Đã trả hết rồi.”
“Hành vi này của anh gọi là hối lộ.”
“Người nhận hối lộ không phải là anh.”
“Khi bỉ con người của anh như thế.”
Sau cùng, Uông Thanh Mạch thấp giọng bên tai của cô nói: “Bảo bối, đây là quà lễ, cho đủ thành ý thôi.”