“Vậy nếu Nhị thúc chàng vẫn kiên trì muốn ta gả cho anh họ của chàng như cũ thì sao?”
“Chuyện này…” Chân mày Mộ Dung Nguyệt Phong dựng thẳng lên, hắn lại không hề nghĩ đến điểm này. Nhị thúc sẽ vì giữ một chữ “Tín” mà để cho anh họ đội nón xanh sao?
Sẽ!!!
“Vậy đành phải cho nàng biểu diễn một vở diễn rồi, phải sống chết khóc lóc nói muốn gả cho cha của đứa nhỏ đi!”
“Ta mới không cần!” Sắc mặt Chu Thải Nhi lập tức hoảng sợ “Cha ta lại đích thân đánh chết ta, sau đó sửa cho muội muội ta gả cho anh họ của chàng!”
Đáng giận, hắn cũng không nghĩ đến điểm này!!!
Hai hàng chân mày của Mộ Dung Nguyệt Phong nhíu chặt, hắn khổ cực bồi nàng ta mấy tháng a, thật vất vả mới có thể đem nàng lên giường, nay lại có thể thất bại trong gang tấc sao?
Lúc này, ở trong bóng đêm, có bóng người ở ngoài cửa sổ, Mộ Dung Nguyệt Phong lại không hề phát giác, chỉ lo vùi đầu suy nghĩ.
Nghe Chu Thải Nhi nói, danh sách đồ cưới của nàng ta đã sớm liệt ra, chẳng những có toà nhà lớn tráng lệ, ba rương châu báu lớn, vô số tiền bạc cùng nha hoàn hồi môn, thậm chí còn có một cửa hàng buôn bán, đồ cưới nhiều như thế, bất luận thế nào cũng không thể để cho anh họ hưởng được, nhưng Nhị thúc lại không chịu gật đầu….
Hắn đến tột cùng nên làm như thế nào mới có thể để cho Nhị thúc chịu đổi để hắn thay anh họ cưới Chu Thải Nhi đây?
Bóng người ẩn hiện thoáng qua bên ngoài khuê phòng của Chu tiểu thư, lại chuyển qua xuất hiện ở ngoài phòng của Mộ Dung Vũ Đoạn. Bóng hình nhỏ nhắn xinh đẹp đứng ngoài cửa sổ, yên lặng nhìn chăm chú vào Mộ Dung Vũ Đoạn đang ngồi ngay ngắn trước án thư. Đồng dạng, Mộ Dung Vũ Đoạn cũng không hề nhận thấy có người nhìn trộm, hãy còn chuyên tâm đọc thư. Không biết qua bao lâu, đột nhiên Mộ Dung Vũ Đoạn ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa phòng, chỉ chốc lát sau,trên cửa liền vang lên hai tiếng nhỏ đập cửa.
“Tiểu muội, là em sao?”
Mộ Dung Vũ Đoạn mở cửa, phát hiện ngoài cửa là muội muội duy nhất của hắn Mộ Dung Tuyết. Có chút ngoài ý muốn, cũng không phải thực ngoài ý muốn, hắn nghe thấy tiếng bước chân của muội muội, lại khó hiểu muội muội vì sao trễ đến thế này còn đến tìm hắn.
“Có chuyện gì sao?”
Mộ Dung Tuyết cùng ca ca giống nhau, dung mạo thập phần tầm thường, nhưng cá tính của nàng cùng ca ca hoàn toàn bất đồng, hoạt bát cười tươi lại không mất ôn nhu tinh khiết, thập phần vui vẻ, tuy rằng ngẫu nhiên có chút bướng bỉnh, nhưng đều không ảnh hưởng đến toàn cục, chút bướng bỉnh sẽ chỉ làm người ta cười một tiếng, tuyệt sẽ không làm người hờn giận.
Mộ Dung Vũ Đoạn cùng phụ thân đồng dạng luôn lo lắng nhất là việc hôn nhân của nàng, nàng đã sắp mười chín tuổi, nhưng không có đối tượng thích hợp đến cửa để cầu thân. Bởi vì hiện tại Mộ Dung gia chỉ là ngư dân bình thường. Kỳ thực yêu cầu của Mộ Dung Vấn Thiên cũng không nhiều, chỉ cần siêng năng lao động lại có thể đọc chữ, nhưng người làm nghề đánh cá có ai lại có thể đọc được sách chữ chứ?
“Muội nghe nương nói, nếu Chu gia lại đến hỏi, ca sẽ cùng họ định ra hôn kỳ, có phải thật vậy không?”
“Muội không muốn!” Cái miệng nhỏ nhắn của Mộ Dung Tuyết lên tiếng: “Muội không muốn lại có thêm một tẩu tẩu giống như bá mẫu kiêu căng ngang ngược ương ngạnh ở trong nhà!”
Tuy rằng trong lòng cũng thực bất đắc dĩ, nhưng Mộ Dung Vũ Đoạn vẫn sờ sờ đầu muội muội trấn an.
“Có lẽ nàng sẽ không giống như bá mẫu, cho nàng một cơ hội được không?”
“Nhưng người trong thành đều nói, tiểu thư Chu gia ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần, nhưng lại điêu ngoa vô đối, lại cực kỳ bá đạo, nói không chừng so với bá mẫu càng đáng sợ hơn!!!”
“Tin vặt chưa chắc là thực!”
“Vậy nếu nàng giống như bá mẫu thì sao?”
Mộ Dung Vũ Đoạn trầm mặc một lát.
“Tiểu muội, hôn ước đã định, chúng ta không thể hủy hôn, có lẽ muội đã biết.”
“Đáng giận, đều là do bá mẫu làm hại!” Mộ Dung Tuyết không cam lòng nói: “Nếu lại rước về một đại tẩu giống y như bá mẫu chanh chua lãi nhải không ngừng, muội tình nguyện để đại ca cưới một người câm điếc còn hơn!”
“Thật sự không có biện pháp sao?” Mộ Dung Tuyết không cam lòng hỏi, hai mắt mang vẻ chờ mong nhìn ca ca
“Được rồi, được rồi! Ta sẽ chuẩn bị tâm lý thực tốt, sau đó nhẫn nại, có thể chứ?” Còn nói thêm vài câu, Mộ Dung Tuyết liền rời đi, bỏ lại Mộ Dung Vũ Đoạn một mình nhìn lên bầu trời đêm, thở dài thật sâu, không nói gì… Thật lâu… Thật lâu sau…
Mà bóng dáng kia cũng đứng yên nhìn trời, thật lâu … Thật lâu sau…
Sau mùa xuân là mùa cá bạc, hằng năm từ tháng năm đến tháng bảy là mùa cá tôm nhiều nhất ở Thái Hồ, tại thời gian này, các ngư dân đều đặc biệt bận rộn, luôn rời khỏi nhà sớm, đến chiều tối mới về, về nhà thì dùng qua bữa tối xong liền trực tiếp trở về phòng ngủ, miễn cho sáng hôm sau lại không thể dậy nổi.
Bất quá ngày hôm đó sau khi ăn sáng xong, Mộ Dung Vấn Thiên cùng Mộ Dung Vũ Đoạn đều không rời nhà, bởi vì Mộ Dung đại phu nhân không cho bọn họ rời nhà, bọn họ đành phải cho Đỗ Khiếu Phong cùng Đỗ Khiếu Vân đi trước chuẩn bị thuyền đánh cá, sau đó âm thầm hy vọng hôm nay đầu lưỡi của Mộ Dung đại phu nhân không quá dài. Cá bạc cùng tôm sẽ không từ trong hồ tự mình bơi vào bờ cho họ, là phải đi lao động mới kiếm về được.
“Tối hôm qua quản gia của Chu phủ tới làm gì?” Câu đầu tiên của Mộ Dung đại phu nhân đã là chất vấn
“Tới hỏi hôn kỳ!” Mộ Dung Vấn Thiên trấn định trả lời.
“Hôn kỳ?” Mộ Dung đại phu nhân đột nhiên cất cao giọng, lộ ra kinh hoảng rõ ràng: “Ngươi ngươi ngươi ngươi.. Định rồi?”
“Chưa, hắn đi trước thỉnh thầy bói xem ngày tốt, đêm nay cho mang đến để chúng ta chọn một ngày!”
May mắn!
Mộ Dung đại phu nhân âm thầm nhẹ nhàng thở ra: “Tốt lắm!” thiếu chút nữa là bị hù chết. “Đêm nay thuận tiện nói với hắn một tiếng, chú rể là Nguyệt Phong!” Không nói không được, bằng không nếu lúc thành thân Chu đại phú lại không cho con trai bà đến đón dâu, mọi người liền cười chê.
“Không! Đại tẩu, lúc trước đính hôn ước kia nói là cho Vũ Đoạn, phải là do Vũ Đoạn thành thân!”
“Ta đính hôn ước, đương nhiên là do con ta thành thân!” Rõ ràng là ngụy biện, Mộ Dung đại phu nhân lại đưa ra vẻ mặt đúng lý hợp tình.
Lời bà ta nói là thiên lý!!!
Mộ Dung Vấn Thiên không biết nên nói hay cười.
“Trên hôn ước là ghi tên Vũ Đoạn a!”
Mộ Dung đại phu nhân hơi chùn một chút: “Cho nên… cho nên kêu ngươi đem chuyện này nói cho hắn một tiếng a!” Hiện tại không phải là đúng ý hợp tình, mà là bức ép.
Mộ Dung Vấn Thiên lắc đầu: “Không! Loại chuyện lật lọng này Mộ Dung gia ta không thể làm được!” Sắc mặt Mộ Dung đại phu nhân trầm xuống: “Không thể làm cũng phải làm!”
Bức ép không được, lại đổi thành bão nổi
“Không!”
“Trưởng tẩu như mẹ, ngươi dám nghịch ý ta?”
Lại tới nữa!!!
“Đại tẩu, bất cứ chuyện gì ta cũng có thể nghe tẩu, nhưng ta không thể làm cái loại chuyện thất tín bội ước!!!” “Không phải là không chịu, mà mà không thể!”
“Ngươi…”
Mắt thấy Mộ Dung Vấn Thiên đánh chết cũng không chịu đáp ứng, mà nay đã đến lúc định hôn kỳ, Mộ Dung đại phu nhân nhất thời vừa tức vừa vội, giơ tay định tát xuống, Mộ Dung Vũ Đoạn thấy tình thế không đúng, đang định tiến lên thay phụ thân nhận cái tát kia, thì ngay lúc đó…
“Cha! Cha! Cha!” Mộ Dung Tuyết đem đồ ăn sáng đi theo mẫu thân từ quán cơm đằng trước đi vào, gọi lớn, phía sau còn có Mộ Dung Nguyệt Phong đã mấy ngày không về nhà. Cái tát của Mộ Dung đại phu nhân còn đang đứng giữa không trung, Mộ Dung Vấn Thiên cùng Mộ Dung Vũ Đoạn nghi hoặc quay đầu xem!
“Cha! Cha! Đằng trước có một cô nương câm điếc tuyệt đẹp vừa đến, nàng… nàng…” Mộ Dung tuyết làm như không biết giải thích như thế nào mới tốt, liền trực tiếp giơ tay ra, chỉ cái gì đó bên trong lòng bàn tay nói: “Nàng đưa cho con thứ này, cha xem, có phải hay không… có phải hay không…”
“ Thương Long Bội!” Mới liếc mắt một cái, Mộ Dung Vấn Thiên liền kinh hô đoạt lấy đem đến mắt nhìn kỹ: “Đúng vậy, cái này đúng là vật gia truyền chí bảo của Mộ Dung gia, Thương Long Bội!”
“Vậy…Vậy… Vị cô nương câm điếc kia không phải…” không biết vì sao, Mộ Dung Tuyết rất hưng phấn.
“Nàng là vị hôn thê của anh họ, con cháu Mặc gia, Mặc Nghiễn Tâm!” Mộ Dung Vấn Thiên nghiêm túc gật đầu “Mau, còn không mau đi thỉnh nàng vào…” Đột nhiên một chút “à này, con nói nàng ta…”
“Câm điếc, nàng là một người câm điếc” Mộ Dung Tuyết nói, giọng điệu khoái trá. “Nàng vẫn không hề nói một câu nào, hại ta cùng nương hỏi cả buổi đều là hỏi không ra, thẳng đến lúc nàng xuất ra Thương Long Bội, ta mới đoán được nàng có thể là ai!”
Mộ Dung Vấn Thiên giật mình sửng sốt một chút, lại ra lệnh nói “Bất luận thế nào, mời cô nương ấy vào nhà trước đã!!!”
Ngay lúc ánh mắt của Mộ Dung Vấn Thiên cùng Mộ Dung Vũ Đoạn đang nhìn theo Mộ Dung Tuyết đi ra ngoài phòng, Mộ Dung Nguyệt Phong ngược lại bước nhanh đi về bên cạnh mẫu thân, nói nhỏ bên tai Mộ Dung đại phu nhân. Chỉ chốc lát sau, hai mắt Mộ Dung đại phu nhân liền tỏa sáng, mặt mày hớn hở gật gật đầu. Rất nhanh, Mộ Dung Tuyết dẫn một cô nương khoảng mười bảy mười tám tuổi đi đến trước mặt, mà phụ tử Mộ Dung gia vừa thấy vị cô nương kia, lúc này trăm miệng một lời kêu lên.
“Là nàng!!!”
Xuất hiện ở trước mắt bọn họ, đúng là vị cô nương luôn đứng yên nhìn về Thái Hồ, Mộ Dung Vấn Thiên từng hoài nghi nàng có thể muốn tự vẫn hay không.
Thì ra nàng lại chính là Mặc Nghiễn Tâm!!!
“Cô nương…” Mộ Dung Vấn Thiên cẩn thận hỏi “Là con cháu Mặc gia Mặc Nghiễn Tâm?”
Cô gái thanh lệ đạm mặc khẽ liếc mắt nhìn ông một cái, gật đầu.
“Như vậy cô nương tới là muốn thực hiện hôn ước?” Mộ
Dung Vấn Thiên hỏi lại
Cô gái thanh lệ như cũ lạnh nhạt gật đầu.
“Thực sự là vất vả cho cô nương, nhưng thật xin lỗi…” Mộ Dung Vấn Thiên áy náy nói “Cháu của ta ở bốn năm trước đã…”
“Chậm đã!” Mộ Dung đại phu nhân đột nhiên quát to một tiếng.
Mộ Dung Vấn Thiên nhíu nhíu mày, ngoái đầu nhìn lại “Đại tẩu!?” Bà ta lại muốn làm gì?
Mộ Dung đại phu nhân đi đến bên cạnh Mộ Dung Vấn Thiên, cầm lấy một vật thể đen như mực, đen đến tỏa sáng vòng tay nhét vào trong tay Mộ Dung Vấn Thiên “Cái này sớm nên giao cho các người!”
“Dạ Phượng xuyến?” Mộ Dung Vấn Thiên kinh ngạc trừng mắt nhìn vòng tay trong tay “Nhưng đây là…”
“Đừng nóng vội, để ta hỏi ngươi một chút trước” Mộ Dung đại phu nhân mang một bộ dáng đã định liệu trước “Lúc trước công công là vì ai đính hạ hôn ước?” (Công công= cha chồng)
“Đại ca, hoặc trưởng tôn của Mộ Dung gia”
“Nếu là trưởng tôn của Mộ Dung gia, có thể chỉ tên nói họ?”
Ngay cả cái rắm đều không có bính đi ra, sao có thể chỉ tên nói họ?
“Không có”
“Như vậy, con lớn nhất đã đoản mệnh của ta là trưởng tôn của Mộ Dung gia, chuyện này đúng chứ!”
“Đích xác, cho nên cái này…” Mộ Dung Vấn Thiện cuối đầu xem vòng tay ở trong tay “Tín vật đính thân vòng tay Dạ Phượng mới có thể ở tron