người xuống mặt bàn nhỏ giọng nói. Lúc ấy hắn cứ thế quyết tuyệt quay đi, ai ngờ mới chớp mắt một cái, hắn liền lủi trở về cường ngạnh đem nhân dẫn trở về, cho nên mới nói cho dù là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hắn đối với người nào đó nhận thức vẫn không đủ sâu sắc.
“Ngươi cho rằng tìm được một nữ nhân có thể làm cho bổn vương xem vừa mắt dễ lắm sao?”
“Khó khăn đến cực điểm.” Hắn ăn ngay nói thực.
“Ta đây dựa vào cái gì lại buông tha cho một kẻ thật vất vả đâm đầu vào tận cửa?”
Thật sự rất có đạo lý! Vân Thanh chỉ có thể rưng rưng gật đầu. Tam nha đầu ngươi là Bồ Tái chuyển thế, nhất định phải hy sinh bản thân, tạo phúc cho thế nhân thoát ly khổ ải, cuộc sống hạnh phúc của toàn dân trong kinh thành liền trông cậy vào ngươi.
“Được rồi, ngươi có thể hồi Tề hầu phủ tả ôm hữu bế rồi, ta tạm thời sẽ không đi ra ngoài gây chuyện thị phi.”
Tạm thời? Vân Thanh khóe mắt co giật không ngừng, sau đó tự an ủi mình, tạm thời ít ra cũng tốt hơn so với việc không chút nào tiết chế lấy việc chơi đùa, chọc phá đám người đáng thương bọn họ ra làm niềm vui.
Trác Phi Dương ném cho hắn một cái liếc mắt, nhíu mày nói: “Thế nào, luyến tiếc đi?”
“Không, không….” Vân Thanh ngay lập tức chạy như bay ra ngoài cửa, rất giống như bị ác quỷ đuổi riết phía sau.
Liễu Ti Vũ đi vượt qua hắn, liếc mắt một cái, “Hầu gia cho rằng ta nên tiều tụy một chút mới hợp với tình cảnh sao?”
Vân Thanh lập tức xua xua hai tay phủ nhận, “Cuối thu cảnh sắc cũng đã thập phần tiêu điều, không cần phải ra vẻ thần sắc tiều tụy để phối hợp với cảnh.”
Nàng tiếp tục hăng hái chiến đấu với quần áo trong thùng gỗ.
Hắn thăm dò tiến sát lại gần nàng, “Tam nha đầu, hỏi ngươi một chuyện.”
“Ân.”
“Ngươi có cảm giác được Cửu vương gia có điểm gì đó không bình thường hay không?”
Dùng sức nện vào quần áo, nàng lãnh đạm bỏ một câu, “Hắn có bao giờ bình thường qua sao?” (Cesia: Ừm, gật gật đầu, đúng đó, bộ có hả…….)
….. Cười ngất!
Vân Thanh chống lấy cằm, nỗ lực kiên trì, “Hắn làm sao nỡ để cho ngươi tiếp tục làm nha hoàn sai vặt? Hắn rõ ràng rất thích ngươi nha.”
Liễu Ti Vũ liếc hắn, “Ta cũng thích khuôn mặt xinh đẹp của Hầu gia, nhưng ta lại không muốn trở thành nữ nhân của ngươi.”
Vậy cũng coi như trả lời sao? Vân Thanh sờ sờ mũi. Được rồi, liền như vậy đi, nhưng nàng có thể không cần dùng loại ngữ khí khinh miệt như thế để trả lời hắn? Hắn sẽ bị tổn thương nha.
“Hôm nay hắn không ở trong phủ, đi đâu rồi?”
“Ta chỉ là một nha hoàn.”
“Nha hoàn ngươi cùng với nha hoàn khác không đồng dạng.”
Liễu Ti Vũ không thèm để ý tới hắn, vẫn tiếp tục dùng sức nện vào quần áo.
Trác Phi Dương tiến vào tiểu viện liền nhìn thấy một màn, chính là đường đường Tề hầu gia lại đang giúp một nha hoàn sai vặt xách nước, vẻ mặt lại còn rạng rỡ như ánh mặt trời.
Nghe tới âm điệu ôn nhu mềm mại của nha hoàn kia, đôi mắt tối đen của hắn lóe lên chút ánh sáng bén nhọn, không tiếng động chậm rãi đi tới.
“Không biết.”
“Tam nha đầu, đừng keo kiệt như vậy, nói cho ta biết cũng có sao đâu.”
“Thật sự không biết.”
“Hoặc là chủ nhân ta đây sẽ biết, có nghi vấn gì sao? Tề hầu đại nhân?”
“A, Vương gia!” Vân Thanh ngay lập bay ra ngoài cách xa Liễu Ti Vũ năm thước, hơn nữa còn trưng ra bộ dạng thận trọng của học trò khi nhìn thấy thầy giáo.
Liễu Ti Vũ vẫn tiếp tục vùi đầu tẩy quần áo của nàng, không thèm để ý tới người cùng việc.
“Xem ra ngươi cùng nàng trò chuyện thật vui?”
“Không dám.” Tám phần là hắn trong lúc vô ý đã đạp lên đuôi lão hổ, muốn hay không ngay lập tức nhận tội đền tội?
“Vậy có phải là thanh âm của tam nha đầu rất dễ nghe khiến cho ngươi quên cả trời đất ở lại vương phủ không chịu về nhà?” Vẻ tươi cười trên mặt của Trác Phi Dương càng lúc càng ân cần, nhưng ánh mắt càng lúc càng trở nên u ám.
Xong rồi, hắn đạp đến không chỉ cái đuôi!
Vân Thanh bộ dạng giống như cha mẹ chết, gục đầu xuống, “Vương gia, ta không chú ý.” Khi nào thì tam nha đầu bắt đầu dùng thanh âm dễ nghe để nói chuyện với hắn hả? Để cho hắn hảo hảo hồi tưởng lại một chút.
“Tính chờ ta thỉnh ngươi ở lại dùng cơm chiều sao?”
“Không cần, ta lập tức biến.” Lời còn chưa dứt, ngươi đã biến mất khỏi tiểu viện.
Trong tiểu viện chỉ còn lại hai người bọn họ, trừ bỏ tiếng chày gỗ nện vào quần áo, mọi thứ đều có vẻ tĩnh lặng đến quỷ dị.
Trác Phi Dương đứng ở một bên im lặng quan sát nàng. Vết sẹo trên mặt đã từ từ mờ đi, tin chắc chỉ cần một đoạn thời gian, đứng ở xa hẳn là sẽ không nhìn thấy.
“Tam nha đầu.”
Nàng không lên tiếng trả lời, đứng dậy đến bên giếng múc nước.
Trác Phi Dương đột nhiên cúi đầu nở nụ cười, đứng ở phía sau, vén lên một lọn tóc dài của nàng, nhẹ giọng nói, “Trách ta ban đêm rất càn rỡ sao?”
“Đông” một tiếng, hơn phân nữa nước trong thùng tràn ra ngoài, bắn tung tóe thấm ướt vạt áo của Liễu Ti Vũ, mà hai vành tai của nàng trong nháy mắt trở nên đỏ ửng.
Hắn cười ha ha, đắc ý nói, “Xem ra ta đoán đúng rồi.”
Nàng xoay người nhấc vạt váy bị ngấm nước lên, bất thình lình bị người từ phía sau ôm lấy.
“Vương gia….”
“Quần áo bị ướt nên thay ra, đúng không?”
“Sẽ có người vào.” Tầm mắt của nàng bay về phía cửa viện. Cho dù tiểu viện này thực hẻo lánh, nhưng cũng không có nghĩa ban ngày ban mặt sẽ không có người đi ngang qua.
“Không có mệnh lệnh của bổn vương, nơi này trong vòng mười trượng đều không có người.” Nói cách khác hắn có thể muốn làm gì nàng thì làm.
“Tự ta sẽ đi đổi,” nàng giãy dụa, “Nhưng hiện tại ta còn phải giặt đồ.”
“Nói thật, bổn vương rất mất hứng nghe ngươi dùng loại âm sắc thanh lãnh này để nói chuyện với ta.”
“Vương gia….” Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa phòng bị đóng lại, sau đó hắn cười tà ác đi về phía nàng.
“Hôm nay ngươi chưa bôi thuốc.” Hắn huơ huơ bình sứ trong tay.
Khóe miệng của nàng run lên, dùng hết toàn bộ khí lực để đè bẹp cái nhu cầu muốn mắng chửi người, “Ta tự bôi được rồi.”
“Khó được bổn vương gấp gáp trở về để giúp ngươi bôi thuốc, hà tất phải cự tuyệt?”
Rõ ràng hắn chính là rắp tăm bất lương, còn dám như vậy trâng tráo không biết ngượng.
“Vương gia,” nàng định cùng hắn giảng đạo lý, “Hôm nay ta phải tẩy xong đống quần áo bên ngoài.”
“Bổn vương đâu có nói là sẽ giúp ngươi tẩy.”
…. Hắn đủ ác liệt, đủ vô sỉ!
Tả tránh hữu tránh…. Cuối cùng nàng vẫn không thể thoát khỏi vận mệnh bị hắn đè ở dưới thân.
“Phản bội bổn vương là phải trả giá.” Hắn nhìn trừng trừng vào nàng, ánh mắt nguy hiểm.
“Vương gia –” Nàng bị hắn dùng sức kìm chặt đau đớn, hai hàng lông mày nhăn chặt lại, “Ta không hiểu.” Nàng lúc nào phản bội hắn? Nàng thậm chí còn không có lá gan đó, nếu không làm thế nào có thể tùy ý mặc cho hắn hết lần này đến lần khác chiếm lấy thân thể của nàng.
“Không được dùng loại âm sắc này để nói chuyện với nam nhân khác.” Hắn cuồng bạo xé rách quần áo của nàng, cấp thiết muốn dùng sự chiếm hữu để chứng minh nàng là của chính hắn, không thuộc về bất luận kẻ nào.
Hắn mạnh mẽ xâm tiến vào trong làm cho nàng cảm thấy đau đớn, vì để giảm bớt đau đớn, nàng bị bắt phải mở rộng hai chân, cong người tiếp nhận lấy hắn thật lớn.
Nàng phản ứng theo bản năng nghênh hợp làm cho Trác Phi Dương trong lòng mừng như điên, một lần so với một lần càng dùng sức, một lần so với một lần càng tiến sâu vào…. Tột đỉnh khoái lạc giống như cơn thủy triều cuốn phăng tất cả mọi thứ, làm cho cả hai người bị vây hãm trong khôn cùng cực lạc.
Lúc này nàng rốt cuộc cũng chịu không nổi bật ra tiếng thổn thức nức nở, đôi mắt ngập nước mang theo mê loạn cùng quyến rũ, vô tiêu cự nhìn kẻ đang ở trên thân.
Như vậy ngọt ngào thanh âm, như vậy mị nhân ánh mắt, như vậy bất lực lại mê hoặc lòng người, tự dưng làm cho hắn không cách nào khống chế được.
“Ta chịu không nổi….” Hắn giống như dã thú bị kích thích, bật ra tiếng rống trầm thấp, nâng mặt nàng lên điên cuồng chà đạp đôi môi nàng.
Quyến luyến hương vị của nàng, hưởng thụ mùi vị của nàng, bất chấp cơ thể mỏng manh gầy yếu của nàng, cùng nàng liều chết triền miên, hắn muốn đem nàng khảm tiến thật sâu vào nơi tận cùng trong linh hồn của chính mình.
~~~~~
Lão Thái y sau mấy lần ngắm trộm người đang nằm trên giường mới thận trọng mở miệng, “Vương gia.”
“Đi thẳng vào vấn đề.” Hắn mày kiếm nhíu lại, tầm mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn mỏi mệt đang gác trên gối ngọc.
Thái y một lần nữa củng cố lại tâm lý mới mở miệng, “Vị cô nương này sau khi bị thương nặng, thân thể vốn yếu ớt, chuyện phòng the không nên quá kịch liệt, lần này nàng chính là thể lực cạn kiệt cho nên mới rơi vào hôn mê sâu, nhất định phải tĩnh tâm điều dưỡng mới được.”
“Bao lâu?”
“Một tháng –” Nửa câu sau Thái y phải nuốt vào trong bụng.
“Bao lâu?” Ánh mắt của hắn không tốt, nhướn mày.
“Ít nhất nửa tháng –” Thanh âm lại bị gián đoạn bởi ánh mắt quá mức âm độc của người nào đó.
“Bao lâu?”
“Hạ quan giúp nàng kê mấy đơn thánh dược tẩm bổ, điều dưỡng khoảng bảy tám ngày sẽ không đáng ngại.” Thái y thương hại dời tầm mắt về phía nữ tử đang mê man trên giường.
“Vậy kê đi.”
Sau khi Thái y viết xong đơn thuốc, Trác Phi Dương nhịn không được thấp giọng hỏi, “Thuốc này đối với thân thể của nàng vô hại chứ?”
Thái y kinh ngạc liếc hắn một cái, vội vàng cúi đầu, “Vô hại, nhưng chuyện phòng the vẫn không bên quá mức kịch liệt….” Thân là kẻ hành y, hắn vẫn là muốn đưa ra kiến nghị trung thực nhất.
“Cút”
Lão Thái y lập tức cầm lấy hòm thuốc chạy ra khỏi tẩm thất của Cửu vương gia.
Vói tay xoa xoa hai gò má có chút nóng lên, Trác Phi Dương mang theo vài tia hối hận nhìn về phía nội thất. Là hắn rất không biết tiết chế….
Vén rèm bước vào nội thất, ngồi ở mép giường, hắn nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng, chậm rãi thở ra một hơi dài.
“Đều phải trách ngươi, bổn vương chưa bao giờ biết thế nào là ý loạn tình mê, đôi mắt hạnh nửa khép nửa mở của ngươi quả thực có tiềm lực làm họa thủy, làm cho ta không thể khống chế mới gây thành quẫn cảnh như bây giờ.” Cho dù không nhìn hắn cũng biết lão gia hỏa kia nhất định rất bất mãn với việc hắn không biết tiết chế, dù sao từ ngay từ nhỏ hắn vẫn luôn nhắc nhở bọn họ chuyện giường đệ chi hoan phải biết vừa phải thỏa đáng, quá tham luyến sẽ làm cho cơ thể bị kiệt lực.
“Nhưng có trời biết,” hắn cầm lấy tay nàng áp vào má mình. “Sau khi ta trưởng thành ngươi là nữ nhân thứ nhất của ta.”
Trác Phi Dương vươn tay mở ra ngăn bí mật ở đầu giường, lấy từ bên trong ra một một xấp lụa mỏng, mặt trên họa những hình vẽ miêu tả các loại tư thế giao hoan, lật mấy trang, ánh mắt của hắn bị nội dung trên đó hấp dẫn, chuyên tâm nghiên cứu.
“Hoàng gia bí chế đông cung đồ quả thật mang tới cho ta rất nhiều ích lợi.” Đây chính là tâm đắc mà hắn tự thân thể ngộ, sau khi chăm chú nhìn người đang mê man trên giường, môi mím lại, r