“Có ở đây không?” Đi theo phía sau hắn Quan Tiểu Ngưng mở miệng hỏi, nhưng chỉ gặp trước mắt bóng đen chợt lóe, vị hôn phu trước một giây còn ở trước mặt cô trong nháy mắt liền mất đi bóng dáng, mà trong phòng truyền đến một tiếng vang thật lớn.
Phanh—— Giống như là có người từ chỗ cao nặng nề rơi xuống mặt đất, lại đụng phải bàn làm đồ trên bàn rơi xuống. “Chờ một chút! Duẫn Cánh. Đột nhiên từ trong phòng truyền ra âm thanh Dịch Tử Xá lớn tiếng kêu, “Có chuyện từ từ nói, đừng động thủ!”
Nghe thấy tiếng động vừa rồi, tất cả mọi người đều chạy tới, cùng hướng về phía cửa phòng, hỏi Quan Tiểu Ngưng đứng ở gần chỗ tiếng động vừa rồi: “Xảy ra chuyện gì?”
Cô mờ mịt quay đầu, lắc lắc đầu với mọi người.
Cô cũng còn chưa đi vào gian phòng, căn bản là không biết bên trong xảy ra chuyện gì.
Vì thế mọi người cùng nhau trực tiếp hướng trong phòng đi tìm đáp án.
Trong phòng Nhâm Duẫn Cánh giận không kềm chế được đem Quý Thành Hạo không có mặc áo đặt ở trên sàn nhà, vẻ mặt nghiêm túc tay phải bị Dịch Tử Xá gắt gao nắm chặt giữ lại, treo ở giữa không trung, không khí ba người trong lúc đó chỉ có thể hình dung hết sức căng thẳng.
Hình ảnh trước mắt dọa Quan Tiểu Ngưng, bởi vì cô chưa từng gặp qua Nhâm Duẫn Cánh tức giận như vậy.càng miễn bàn đến chuyện động thủ đánh người.
Nhưng bị kinh hách lớn hơn so với cô là Quý gia phụ mẫu, bởi vì ánh mắt hai người bọn họ không có đặt ở trên sàn nhà nhìn ba người kia, mà là dừng ở người con gái chỉ dùng chăn đơn che dấu thân thể trên giường kia.
“Cấm Hồng cô bé?” Mẹ Quý khó có thể tin bật thốt lên.
“Tiểu Cấm Hồng?” Ba Quý cũng kêu lên trên mặt biểu tình ngạc nhiên cùng bà xã không có sai biệt.
Lớn như vậy, Nhâm Cấm Hồng lần đầu tiên khắc sâu lĩnh ngộ đến cái gì là “bắt gian tại trận”.
Cả người cô cứng ngắc, vẻ mặt xấu hổ hướng đến hai vị trưởng bối năm trước mới đến trong nhà làm khách ở Vancouver khẽ gật đầu.
“Quý mẹ mẹ, Quý ba ba, đã lâu không gặp. Ách, hai bác vẫn khỏe?” Hiện tại không phải là thời cơ thật tốt để chào hỏi, nhưng trừ câu đó ra, đầu của cô trống rỗng, căn bản là không biết phải nói gì.
Trong phòng mỗi người một mảnh trầm tĩnh.
“Con quay về Đài Loan khi nào? Ba mẹ con bọn họ cùng nhau trở lại sao?” Trừng mắt nhìn, Ba Quý dẫn đầu phục hồi lại tinh thần.
Sau một lúc, ông nhịn không được hỏi ra vấn đề muốn hỏi nhất trong lòng.
“Con tại sao lại ở chỗ này? Con cùng Thành Hạo……Con cùng hắn………Các con.” Kế tiếp phải hỏi như thế nào a? ông nhìn về phía bà xã.
“Các con phát sinh quan hệ sao?” Mẹ Quý cá tính thẳng thắn trực tiếp hỏi.
Nghe vậy, Nhâm Cấm Hồng mặt trướng đỏ giống như quả cà chua chín.
Không cần mở miệng trả lời, phản ứng của cô đã nói rõ hết thảy, làm cho Nhâm Duẫn Cánh tức giận đến giãy ra kiềm chế của Dịch Tử Xá, dùng sức đánh Quý Thành Hạo một quyền.
“Duẫn Cánh!” Dịch Tử Xá hoàn toàn không kịp ngăn cản.
“Duẫn Cánh!” Quan Tiểu Ngưng bị sợ hãi kêu ra tiếng.
“Đáng đánh.” Câu này là Ba Quý nói.
“Đánh nhiều thêm mấy cái nữa.” Tiếp câu này là Mẹ Quý, hai vợ chồng cấu kết với nhau làm việc xấu—— không phải, là cùng nhau tức giận, đều tức giận đến nghĩ đem con trai bắt tới đánh một trận thật đau.
Nghe thấy hai câu này, Nhâm Duẫn Cánh giận không thể kiềm chế lập tức nghe lời giơ nắm tay lên——“ Đừng mà.” Trên giường Nhâm Cấm Hồng đột nhiên kêu to, lấy sét đánh không kịp bưng tai bọc chăn đơn nhảy xuống giường, giữa hai người: “Anh họ, đừng đánh.” Cô thỉnh cầu.
Anh họ?
Quan Tiểu Ngưng, Quan Dư Ngâm cùng Mạnh Thiên Bình ba người cùng sửng sốt, rốt cuộc làm rõ ràng vì sao Nhâm Duẫn Cánh lại đột nhiên nổi điên, thì ra người đẹp tóc dài ngồi ở trên giường bọc chăn đơn, dĩ nhiên là em họ hắn? Tình huống này muốn anh không phát hỏa, thật đúng là còn khó hơn lên trời!
“Cấm Hồng, em tránh ra.” Nhâm Duẫn Cánh lạnh lùng mệnh lệnh với đường muội.
Nhâm Cấm Hồng dùng sức lắc đầu.
“Anh nói lại lần nữa, tránh ra.”
“Là em thích anh ấy trước, nếu như anh muốn đánh……thì đánh em luôn đi, Quý Thành Hạo anh ý không có sai.” Cô dùng sức lắc đâu, thái độ kiên định nhìn anh họ.
Đứng ở một bên Dịch Tử Xá nhịn không được huýt sáo.
Nhâm Duẫn Cánh quay đầu tức giận trừng hắn.
“Cô bé, không sao, em tránh ra trước.” Bị Nhâm Duẫn Cánh giữ bả vai đặt ở trên mặt đất Quý Thành Hạo, lần đầu tiên mở miệng lên tiếng.
“Không sai, em tránh ra trước.” Nhâm Duẫn Cánh khẩu khí đông lạnh nói, ánh mắt âm lãnh chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm Quý Thành Hạo.
“Không.” Nhâm Cấm Hồng kiên định cự tuyệt.
Từ nhỏ cùng vài người bọn họ hỗn đến lớn, cô lại làm sao không biết cá tính của bọn họ. Làm sao lại không biết bọn họ xử lý đối phương làm bọn họ khó chịu như thế nào sao? Bọn họ sẽ bất chấp tất cả đánh một trận trước, đem đối phương đánh cho ba ngày không xuống giường được rồi nói sau.
Chuyện như vậy mặc dù cũng không thường gặp, quá khứ trong lúc đó cùng bọn họ lẫn nhau ở chung mười năm năm, cô cũng chỉ xem qua hai lần mà thôi. Nhưng xem đến hai lần kia khiến cô sợ đến mức đoản thọ mười năm, cho nên cô không thể làm cho cái chuyện như vậy phát sinh, hơn nữa vẫn là bởi vì cô.
“Cấm Hồng.”
“Cô bé.”
Hai người đồng thời lên tiếng cảnh cáo, nhưng được đến kết quả vẫn là một câu: “Không.”
Mắt thấy tình huống sẽ giằng co không xong, trưởng bối đành phải mở miệng nói chuyện.
“Duẫn Cánh, con trước buông cái đứa con bất hiếu kia ra.” Ba Quý nói.
Chợt ông quay đầu lại, “Quý Thành Hạo” phẫn nộ không thể nói “còn có tiểu Cấm Hồng.”
Thanh âm lại trở lên mềm nhẹ, nhưng không mất uy nghiêm. “Hai người các con đem quần áo mặc vào rồi đến phòng khách. Chúng ta đến phòng khách đi.” Câu phía sau kia là nói với những người khác.
Vì thế, Nhâm Duẫn Cánh buông anh ra quay đầu rời đi, mọi người cũng nối đuôi nhau tiêu sái đi ra ngoài, cuối cùng chỉ để lại Nhâm Cấm Hồng vẻ mặt xin lỗi cùng Quý Thành Hạo mặt bị đánh xanh đen một khối ở trong phòng.
“Thật xin lỗi, có đau hay không?” Mang theo vẻ mặt biểu tình đau lòng cùng xin lỗi, cô đưa tay khẽ vuốt gương mặt sưng đỏ của anh.
Quý Thành Hạo lắc đầu. “Là lỗi của anh, anh hẳn là mang em về nhà sớm một chút, đem chuyện chúng ta quen nhau công khai nói cho mọi người, hôm nay cũng sẽ không phát sinh loại sự tình này, thực xin lỗi.”
“Không phải của anh sai.” Nhâm Cấm Hồng nhanh chóng lắc đầu, “Anh họ không nên cái gì cũng chưa biết đã động thủ đánh anh.”
Anh lại nói: “Nếu hôm nay anh cùng hắn đổi vai, anh cũng sẽ động thủ đánh hắn, hắn không có làm sai.”
Như vậy muốn cô làm sao nói tiếp?
“Đến đây đi, đem quần áo mặc vào, đừng quên bọn họ còn ở bên ngoài chờ chúng ta.” Anh từ trên sàn nhà đứng lên, đồng thời đỡ cô dậy. Lúc bình thường, anh ngủ cũng không mặc quần áo, mà cô cũng không mặc áo lót cùng quần ngoài, chỉ mặc quần lót cùng áo sơ mi T-shirt ngủ, cho nên quần áo hai người đều không chỉnh tề.
“Mọi người làm sao lại cùng nhau chạy tới nơi đây?” Nhâm Cấm Hồng xoay người đi tìm quần áo cởi trước khi ngủ, một bên mặc, một bên khó hiểu hỏi.
“Ai biết——“ Quý Thành Hạo mới nói ra hai chữ, đang nói trong nháy mắt liền im bặt, chỉ nghe thấy anh khẽ nguyền rủa một tiếng, “Đáng chết!”
“Làm sao vậy?” Cô hướng hắn hỏi.
“Anh đã quên bữa ăn thân mật giữa trưa nay.” Anh chưa kịp nghĩ ngợi đã trả lời.
“Bữa ăn thân mật?”
Quý Thành Hạo cả người cứng đờ, thiếu chút nữa liền mắng to ra tiếng.
Chết tiệt! Hỗn đản! Anh làm sao có thể quên chuyện trọng yếu như vậy đâu? Tối hôm qua anh rõ ràng sẽ cùng cô nói, kết quả tinh trùng lên não, cái gì đều đã quên, anh thật là đại ngu ngốc!
Tốt quá rồi, hiện tại anh nên giải thích truyện này từ đâu, cô sẽ tin tưởng lời anh nói sao?
“Cái gì bữa ăn thân cận?” Cô hoài nghi nhìn anh hỏi lại một lần.
Anh đem áo mặc vào trước, sau đó đi hướng cô, ôn nhu giúp cô đem tóc từ trong cổ áo sơ mi T-shirt rút ra.
“Bà xã.” Vẻ mặt anh cẩn thận mà nghiêm túc nhìn cô, “Có một việc anh chưa nói với em, không phải là anh cố ý, mà thật là quên mất.” Anh đặc biệt cường điệu.
“Chuyện gì?” Bộ dáng anh nghiêm túc làm thân thể cô không tự kiềm chế được căng thẳng lên.
“Chuyện này ở hơn một tháng trước anh cũng mới biết được, hơn nữa sau khi biết vẫn đang suy nghĩ biện pháp giải quyết, nhưng lại khổ không có đối sách.” Dừng một chút, anh nhìn cô không chớp mắt, thật cẩn thận nói: “Anh cùng Duẫn Cánh, Dịch Tử Xá, Diệc Kì bốn người, từ nhỏ có cùng đối tượng chỉ phúc vi hôn.
Nhâm Cấm Hồng trừng mắt nhìn.
Thấy cô không có phản ứng quá lớn, anh tiếp tục thật cẩn thận nói: “Duẫn Cánh cùng Dịch Tử Xá gần đây đều đã muốn thoát ly hôn ước này, hiện tại đến phiên anh ra sân…..”
“Anh nói bữa ăn thân mật, chính là đi cùng cái cô gái chỉ phúc vi hôn gặp mặt?” Cô bỗng nhiên mở miệng hỏi.
Anh gật đầu, lập tức liền giải thích: “Cái bữa ăn này anh từ chối không được, bởi vì mẹ anh——“
“Chuyện này em đã sớm biết.” Cô đánh gãy hắn tự khai.
“A?” Anh bỗng nhiên ngây người, cứng họng nhìn cô.
“Trên thực tế——“ Cô nhìn anh nói, lại vào lúc này ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gầm lên giận dữ.
“Các người còn muốn thay quần áo bao lâu?” Là thanh âm của Nhâm Duẫn Cánh.
“Chuyện này tối rồi chúng ta nói sau.” Liếc nhìn phương hướng cửa phòng cô quyết định chuyện này sẽ tìm thời gian nói với anh rõ ràng.
Anh bất đắc dĩ thở dài, dắt tay cô gật đầu nói: “Đi thôi, ra trận tra khảo.”
Cô nhịn không được bị anh nói những lời này chọc cười, cùng nhau cười ra khỏi phòng.