à đụng phải bảo vệ hoặc gặp được hàng xóm, anh đều không có buông tay cô ra, điểm này làm cô thật sự thật vui vẻ, rất cảm động, cả người có loại cảm giác lâng lâng.
“Suy nghĩ cái gì, làm chi một mình đứng ở chỗ này ngây ngô cười?”
Môi đột nhiên bị hôn trộm một cái, làm cô nhất thời hồi phục tinh thần lại.
Cô trừng mắt nhìn, đối với anh lắc lắc đầu, mới không cho anh biết vì anh dắt tay cô liền cao hứng cả buổi. Anh nhất định sẽ cười cô.
“Không có gì.” Cô nói.
“Em muốn hay không lại trở về phòng ngủ một chút?” Anh hỏi cô. Hoàn hảo không tiếp tục truy vấn chuyện cô ngây ngô cười.
Ngủ một chút? Này thật là một đề nghị tốt, bởi vì tối hôm qua cô thật là ngủ quá muộn, trước khi ngủ lại làm vận động kịch liệt như vậy, hơn nữa buổi sáng cô tỉnh lại sau bởi vì quá mức lo lắng khẩn trương, cả người căng thật chặt lại hao phí không ít tinh lực, cho nên đúng thực là có điểm mệt mỏi.
Nhưng vấn đề là, nếu cô đi ngủ, anh lại làm cái gì?
“Anh đi đâu?” Cô hỏi anh, không gật đầu cũng không lắc đầu.
“Anh muốn đến công ty một chuyến.”
Cô sửng sốt. Đúng rồi, hôm nay cũng không phải ngày nghỉ, công ty nhất định có rất nhiều sự việc chờ anh xử lý, mà anh đều đã vì cô lãng phí toàn bộ thời gian buổi sáng—— “Nguy rồi!” Cô đột nhiên nghĩ đến một sự kiện.
“Làm sao vậy?” Anh nhíu mày hỏi.
“Anh hôm qua mới đem em xếp vào bộ phận thiết kế, kết quả ngày hôm qua em không đi làm, thậm chí không thông báo và điện thoại cũng chưa gọi, mặt mũi giám đốc của anh cũng bị em làm mất hết.” Cô vẻ mặt biểu tình ảo não.
“Anh đã nghĩ đến những chuyện này.” Quý Thành Hạo lắc đầu bật cười. “Bộ phận thiết kế thời gian làm việc rất tự do, chỉ cần trong thời gian quy định đem văn kiện giao ra, sẽ không ai trông coi việc em có đến công ty làm hay không.”
“Em biết, ngày hôm qua đã có người nói với em. Vấn đề là em vẫn là một người mới, trong tay cũng không có công việc gì, mới đi làm một ngày, ngày hôm sau đã không thấy bóng dáng, nói như thế nào đều không được.” Cô gật đầu nói, vẫn là thực phiền chán, thực ảo não.
“Làm sao lại không nói được? Chỉ cần nói em cùng anh một chỗ là được, anh tin tưởng không người nào dám nói câu thứ hai.” Anh tự đại nói.
“Anh muốn nói em đi theo anh làm trợ lý, hay là thị sát công trường? Em có hay không là một nhân viên thiết kế mới giỏi như vậy nha?” Cô lườm anh một cái, tức giận nói.
Rõ ràng là một mỹ nữ, nhưng bộ dáng lại vô cùng hoạt bát đáng yêu, làm cho Quý Thành Hạo nhịn không được muốn trêu chọc cô.
“Đương nhiên là có.” Nghiêm trang gật đầu, anh đem cô kéo hướng sô pha.
“Có ở nơi nào? Bởi vì em là do giám đốc giới thiệu vào sao?” Cô hỏi, một lát sau lập tức phê bình nói: “Đó không phải giỏi giang gì, căn bản chính là cáo mượn oai hùm, ỷ thế hiếp người được không!”
“Làm chi tức giận như vậy?” Anh tỏ vẻ buồn cười, ngồi xuống tiếp tục kéo cô đến trên đùi, vòng tay ôm.
Mấy động tác liên tiếp anh đều làm siêu tự nhiên, cô lại bởi vì không quen mà cứng đờ.
Nhất là cô lại nghĩ đến hình ảnh Trần thư kí ngồi trên đùi anh.
“Quý Thành Hạo……..” Cô cúi đầu muốn nói lại thôi.
“Làm sao vậy, muốn nói cái gì?” Cảm giác cô muốn nói lại thôi, anh mở miệng hỏi.
“Ngày hôm qua anh nói Trần thư kí không phải bạn gái của anh là thật sao?” Cô do dự, mới cúi đầu bĩu môi nhỏ giọng nói.
Quý Thành Hạo nhịn không được khóe miệng khẽ nhếch lên, phát hiện chính mình thực thích bộ dáng đáng yêu này của cô.
“Em thực để ý chuyện ngày hôm qua?” Anh hỏi cô.
“Anh không phải người tùy tiện có thể để cho phụ nữ ngồi trên ở trên đùi anh.” Một câu nói hết hết thảy.
“Có thể thấy được anh có cỡ nào thích em.” Anh cố ý ôm chặt cô một chút, sau đó hôn môi của cô, dán tại bên tai đối với cô thông báo.
“Cho nên anh cũng thích Trần thư kí sao?” Tuy rằng trong lòng vì lời anh nói mà ngọt ngào, nhưng Nhâm Cấm Hồng vẫn muốn làm rõ ràng chuyện hôm qua, miễn cho về sau mỗi một lần nghĩ đến hình ảnh kia lại đau một lần.
Quý Thành Hạo hơi chút do dự, nghĩ hay không nên thành thật nói cho cô đoạn tình sử của hắn và Trần thư kí, tuy rằng chỉ có ngắn ngủi 3 tháng, nhưng sự thật chính là sự thật, hơn nữa quan trọng là, để cô nghe được chuyện này từ miệng người khác không bằng để anh tự nói, miễn cho đến lúc đó nước ấm nấu ếch, chính mình chết như thế nào cũng không biết.
“Hơn ba năm trước, anh và Trần thư kí có quen nhau một thời gian.” Hít sâu một hơi sau, anh thẳng thắn thừa nhận nói ra.
“Hơn ba năm trước?”
“Đúng.”
“Đã kết thúc?”
“Đúng.”
“Thật sự đã xong?”
“Uh.”
“Tại sao ngày hôm qua cô ta sao còn ngồi trên người anh, các người quyết định tình cũ cháy trở lại sao?” Cô hỏi.
“Cái gì tình cũ cháy lại?” Anh nhịn không được đưa tay gõ trán cô một cái. “Nói tình cũ cháy lại, anh bây giờ còn có thể ôm em như vậy, thẳng thắn thành khẩn bộc trực nói cho em nghe chuyện này sao?” Tức giận liếc trắng mắt cô một cái.
“Không phải tình cũ cháy lại, đó là cô ta nghĩ níu kéo lại anh sao?” Thư kí xinh đẹp có một trăm loại phương pháp quyến rũ giám đốc, nghĩ đến bên cạnh anh có một người phụ nữ nhìn chằm chằm, Nhâm Cấm Hồng không khỏi trái tim đều nặng trĩu xuống dưới.
“Trần thư kí nếu nghe được em nói như vậy, cô ta sẽ cười to ba ngày không dừng được.” Quý Thành Hạo cười nói.
“Vì sao?” Cô tuyệt không cảm thấy này có chỗ nào buồn cười.
“Năm đó người bị vứt bỏ là anh.” Anh mỉm cười nói với cô.
“Cái gì?” Kinh ngạc hét lớn, Nhâm Cấm Hồng trừng một đôi mắt to tròn cùng chuông đồng giống nhau. Người bị vứt bỏ là anh? Điều này sao có thể?
“Năm đó anh cùng cô ta quen nhau chỉ ba tháng, cô ta liền nói muốn kết hôn, chúng ta chia tay đi. Sau đó liền vô cùng cao hứng, phiêu nhiên xinh đẹp đi vào cánh cửa lễ đường rộng mở, còn muốn anh thu tam vạn lục đại hồng bao.” Anh nói cho cô.
“Vì sao? Em không hiểu anh có điểm nào làm cô ta không hài lòng, cô ta dựa vào cái gì vứt bỏ anh? Anh bộ dáng vừa cao vừa suất, thông minh có năng lực, đối với bằng hữu luôn hết sức tận tâm, gia thế cũng tốt, người cũng tốt, cô ta rốt cuộc vì cái gì vứt bỏ anh a?” Cô lòng đầy căm phẫn lớn tiếng vì anh chịu tổn thương mà bất công.
“Không nghĩ tới anh ở trong lòng em đánh giá cao như vậy nha, thật sự cám ơn em, cô bé.” Quý Thành Hạo vẻ mặt đắc ý cười, cuối cùng còn hôn môi cô một chút, bày tỏ lòng biết ơn.
“Em cũng không phải khen ngợi anh.” Cô liếc mắt một cái mắng anh một chút, lại trở lại chuyện chính hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, vì sao cô ta muốn vứt bỏ anh, anh làm chuyện gì khiến cho người ta chán ghét?”
“Nghe cách em nói, giống như thực hy vọng năm đó anh và Trần thư kí có kết quả.” Anh hừ hừ nói, nghe tựa hồ có chút không vui vẻ.
“Mới không có, em chỉ là có điểm tò mò mà thôi.” Cô chu miệng nói: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
“Cô ta muốn kết hôn.”
Nhâm Cấm Hồng khinh lăng một chút, sau đó trừng mắt nhìn nói: “Mà anh không muốn?”
“Anh năm đó mới hai mươi bảy tuổi mà thôi, cô bé.”
“Oa, Trần thư kí thoạt nhìn giống một nữ cường nhân, tuyệt không giống hội tuổi trẻ như vậy đã muốn kết hôn bước vào làm người phụ nữ của gia đình.” Cô sợ hãi than nói.
“Tuổi trẻ?” Quý Thành Hạo nhịn không được cười nhạo một tiếng.
“Anh làm chi mà có vẻ mặt trào phúng?” Cô khó hiểu hỏi.
“Em cho là Trần thư kí bao nhiêu tuổi? Cô ta năm đó chính là cảm thấy chính mình không còn trẻ nữa cho nên mới muốn kết hôn sinh con nhanh chóng, không muốn biến thành sản phụ cao tuổi.”
Bốn chữ sản phụ cao tuổi này làm cho vẻ mặt Nhâm Cấm Hồng không khỏi dại ra. Cô trợn trừng mắt nhìn anh một lúc lâu mới lấy giọng điệu hoài nghi mở miệng hỏi: “Trần thư kí, cô ta hơn anh mấy tuổi?”
“Cô ta lớn hơn bốn tuổi, em cứ nói đi?”
Cô cứng họng nhìn anh, quả thực bị sợ choáng váng.
Sau một lúc, cô kinh hô: “Trần thư kí cô ta 35 tuổi? trời ạ, cô ta thế nhưng lớn hơn em 10 tuổi, tdm quả thật không thể tin được! Hoàn toàn nhìn không ra được!”
“Anh sẽ thay em đem những lời này chuyển đến cho cô ta, về sau cô ta chỉ cần nhìn thấy em sẽ đối tốt với em.” Quý Thành Hạo tựa tiếu phi tiếu nói.
“Anh cùng người hơn anh bốn tuổi kết giao? Anh thích loại phụ nữ trưởng thành?” Cô dường như đột nhiên nghĩ đến nói, biểu tình trên mặt tràn ngập thăm dò cùng nghi hoặc.
“Anh thích em.”
Không dự đoán được anh sẽ nói như vậy, Nhâm Cấm Hồng trong nháy mắt mặt đỏ bừng.
“Ai hỏi anh điều này.” Cô hờn dỗi liếc anh một cái, “anh nhanh chút trả lời vấn đề của em, Anh thích loại phụ nữ trưởng thành?”
“Trước kia chỉ cần thấy được sẽ thử quen xem sao, cũng không có thích loại phụ nữ nào nhất định, bất quá bây giờ anh biết anh thích loại hình phụ nữ như thế nào, chính là em này.” Anh mỉm cười ngắm nhìn cô, hại mặt của cô không tự chủ được lại đỏ.
Thật là, cho tới bây giờ cũng không biết anh có thể nói được những lời ngon tiếng ngọt như vậy, hại cô không biết nói gì.
“Không nói nữa, anh không phải muốn đến công ty sao? Nhanh chút đi, nhanh chút đi, em muốn về phòng ngủ.” Cô yêu kiều trừng mắt liếc anh một cái, giống như đuổi ruồi thúc giục, sau đó nghĩ muốn đứng lên lại phát hiện anh thế nhưng không chịu buông tay, “Này, anh làm gì vậy?” Cô quay đầu lại hỏi.
“Để cho anh ôm em nhiều một chút.” Anh mang vẻ mặt luyến tiếc buông tay ôm chặt cô.
“Anh tính ôm em đến công ty sao?” Cô dở khóc dở cười.
“Nếu trông bộ dạng em không phải mệt mỏi như vậy, anh rất là muốn.” Đưa tay day nhẹ bóng đen dưới ánh mắt cô, anh đau lòng ôn nhu nói.
“Quý Thành Hạo.” Cô ôn nhu dựa sát vào trong lòng anh.
“Hử?”
“Tương lai hai chúng ta sẽ ra sao?”
“Kia còn nói sao? Đương nhiên là kết hôn sinh con, sau đó đầu bạc đến già.”
Anh đáp lưu loát thoải mái như vậy làm cho cô ban đầu vốn không có ý nghĩ gì đặc biệt lúc này lại ngơ ngác rối loạn, đột nhiên từ trong lòng ngẩng đầu lên, đụng phải cằm anh một cái.
“Ah!” Quý Thành Hạo nhịn không được kêu đau ra tiếng.
Nhâm Cấm Hồng cái trán cũng bị đụng phải rất đau, nhưng hiện tại cô không quản đau đớn, còn có một sự kiện so với này quan trọng hơn.
“Anh vừa rồi nói cái gì?” Níu lấy y phục của anh, đôi mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm anh hỏi.
“Anh nói đau.” Quý Thành Hạo vẻ mặt đau khổ xoa cái cằm đau đớn không thôi.
“Em không hỏi này, em hỏi là trước đó anh nói cái gì?”
“Anh có nói cái gì sao?” Anh tiếp tục xoa cằm, lấy vẻ mặt biểu tình mất trí nhớ hỏi lại cô.
“Anh nói đương nhiên là kết hôn sinh con, sau đó cùng nhau đầu bạc đến già.” Nhìn anh không chuyển mắt, cô nhắc nhở.
“Này có vấn đề gì sao?” Trừng mắt nhìn, anh khó hiểu hỏi.
“Lời này anh nói là thật, hay là chỉ thuận miệng nói chuyện tào lao?” Hô hấp của cô không tự chủ được dừng lại.
Anh nhướng nhướng lông mày. “Đương nhiên là thật sự.”
Nhâm Cấm Hồng đột nhiên không biết nói cái gì. Là thật sự? Anh nói là thật?
“Em có ý nghĩ khác, không muốn cùng anh đầu bạc đến già sao?”
Cô không nghĩ đến chuyện chết, nhưng không ai cầu hôn như vậy, như vậy thật sự rất không lãng mạn, rất không tình cảm, hơn nữa ngay cả cơ bản nhất là nhẫn cầu hô