Hoàng thượng nhìn nàng, không khỏi thở dài một cái.”Hoàng hậu, ngươi đang làm khó trẫm!”
“Hoàng thượng nên biết tính tình Hiếu nhi, hắn nhìn như phong lưu, nhưng một khi động lòng thật sự, cũng cố chấp, nếu là hoàng thượng không đồng ý, nô tì chỉ sợ. . . . . .”
“Hoàng hậu sợ cái gì?”
“Nô tì sợ Hiếu nhi sẽ có ý nghĩ quẩn, hắn. . . . . . Nó đã tiều tụy lắm rồi. . . . . .” Hoàng hậu nghẹn ngào, không nói thêm được gì nữa.
“Trẫm hiểu. Chẳng qua là nếu đáp ứng việc từ hôn, trẫm không biết nên đối mặt như thế nào với Tô gia! Năm năm chờ lại đổi lấy kết quả như vậy, trẫm lo lắng sẽ có chuyện không may.”
“Nếu hoàng thượng không đồng ý, không cần chờ lúc Tô gia phát sinh chuyện, chúng ta nhất định sẽ có chuyện trước mất! Nếu Hoàng thượng cảm thấy hổ thẹn với Tô gia, không bằng phong cho Tô Ngữ Nhu làm công chúa, vì nàng chọn ra phò mã khác.”
“Cũng được, theo ý của hoàng hậu đi!”
***************
Lý Duy Hiếu hào hứng chạy như bay trở về phủ, định đem tin tức tốt này nói cho giai nhân nhiều ngày không thấy . Hắn vọt vào Trúc Hiên, liền nhìn thấy Tô Ngữ Nhu tỷ ở cửa sổ, nhìn về phương xa như có điều suy nghĩ, giống như đang đợi người khác trở về.
“Phù Vân.” Hắn khẽ gọi một tiếng, trong giọng nói nồng nặc vị tương tư.
Tô Ngữ Nhu chậm rãi quay đầu nhìn về hắn.
Hắn nhanh chóng lấy ra thánh chỉ đặt ở trên bàn, “Nàng xem! Ta đã hoàn thành điều kiện thứ nhất của nàng, phụ hoàng đã đồng ý bỏ hôn ước của ta với Tô gia .”
Lòng Tô Ngữ Nhu thoáng chốc giống như bị ngàn vạn lần cây kim đâm phải, nước mắt rớt xuống. Nàng xem thánh chỉ trên bàn, cười khổ. Thật là chọc ghẹo người! Nàng bị một đạo thánh chỉ trói buộc năm năm, mang trên người danh hiệu Ngũ hoàng tử phi tương lai để bị người nhạo báng, hôm nay lại có thêm một đạo thánh chỉ, nàng trở thành công chúa, đồng thời cũng bị chồng ruồng bỏ.
Điều này. . . . . . Rốt cuộc được xem như là gì!
Lý Duy Hiếu bị nước mắt của nàng làm cho tay chân luống cuống, hắn không hiểu vì sao nàng rơi lệ, đây không phải là kết quả nàng muốn hay sao? Hắn nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng, hỏi: “Khóc cái gì? Đây không phải là điều nàng muốn sao?”
Đúng nha! Đây không phải là điều nàng muốn sao? Nhưng không biết tại sao, nàng cảm thấy lòng chua xót không dứt, không ngăn được nước mắt của mình.
“Đừng khóc, đừng khóc.” Lau đi nước mắt không ngừng rơi của nàng, Lý Duy Hiếu dứt khoát ôm nàng vào lòng, để cho nàng tận tình khóc cái đủ.
Rốt cuộc là tại sao nàng lại thương tâm như vậy? Đây không phải là điều nàng mong muốn sao? Chẳng lẽ có người thừa dịp hắn không có ở đây khi dễ nàng?”Phù vân, có phải là có chuyện gì xảy ra hay không?”
“Không có gì.” Nàng lau đi nước mắt trên mặt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt gầy gò của hắn.”Tại sao lại gầy nhiều như vậy?” Nàng có chút đau lòng khẽ vuốt mặt của hắn.
Lý Duy Hiếu cảm thấy vui mừng khi lần đầu tiên nàng chủ động quan tâm, hắn nói.”Không có gì, nàng đừng quan tâm.”
“Ngươi chịu khổ .” Vì cầu xin đạo thánh chỉ, nhất định là hắn tổn hao không ít lời, cũng phải chịu không ít khổ.
“Tất cả đều đáng giá, không phải sao?” Chỉ cần có thể hoàn thành hai điều kiện còn lại, hắn có thể cùng nàng dắt tay nhau đi hết nửa đời sau. . . . . . Đến lúc răng long đầu bạc.
Lời của hắn khiến cho Tô Ngữ Nhu cảm thấy buồn .
Có . . . . . Đáng giá không?
***************
Sau khi nhận lấy thánh chỉ Tô Minh ngớ cả người.
Hắn không biết nên nói tin tức này như thế nào với Nhị lão trong nhà, càng không biết cùng muội muội nói thế nào về cái sự thật tàn khốc này—— nếu như hắn tìm nàng. Năm năm chờ đợi, rốt cục đến khi có thể rẽ mây nhìn thấy mặt trời, lại bị đánh vào lãnh cung. Thân phận cảu Nhu nhi từ vị hôn thê Ngũ hoàng tử chuyển thành nghĩa nữ của hoàng thượng, phụng chỉ vài ngày nữa vào kinh bái kiến hoàng thượng cùng hoàng hậu.
Tô Minh cười khổ. Hắn tìm đâu ra một muội muội vào kinh bái kiến hoàng thượng hoàng hậu đây? Nhu nhi đã mất tích ước chừng một tháng, hắn. . . . . . Hắn nên làm thế nào cho phải đây?
Nếu như tìm được nàng, hắn nên nói như thế nào cho nàng biết đây?
Muội muội yếu đuối của hắn có thể chịu được sự đả kích này sao?
Không được! Dù thế nào thì hắn cũng phải đi hỏi cho rõ ràng!
Tô Minh cưỡi ngựa đi về phía phủ Tam hoàng tử, cùng Tam hoàng tử Lý Duy và Tam hoàng tử phi —— cũng chính là biểu muội của hắn Tĩnh Văn thương lượng chuyện này.
Lý Duy tin nghe xong, nghĩ ngợi hồi lâu mới nói: ” Chuyện Ngũ đệ muốn từ hôn ta cũng không biết nên làm thế nào, chuyện của lệnh muội ta sẽ nghĩ cách cho nàng ấy một sự công bằng. Nhưng mà . . . . . Tô Minh ngươi nên rõ ràng, thánh chỉ vừa hạ, rất nhiều chuyện sợ rằng đều đã thành định cục.”
“Phải không?” Tĩnh Văn khẽ mỉm cười, ám chỉ cho phu quân thấy hôn sự của hai người ngày xưa cũng cần năm đạo thánh chỉ, ba lượt gả mới hoàn thành, cho nên thánh chỉ cũng không phải là hoàn toàn không có cách. Huống chi. . . . . . Ngũ hoàng tử phong lưu đã khiến nàng có điểm bất mãn, hôm nay biết được hắn phụ biểu muội rất giống mình, cho dù nói gì nàng cũng muốn truy cứu một phen.
Lý Duy cười khổ, sau đó nghiêm nghị nói với Tô Minh: “Bất kể như thế nào, mau sớm tìm được tung tích lệnh muội mới là quan trọng nhất.”
***************》
Trải qua hơn nhiều ngày nghỉ ngơi, rốt cục Lý Duy Hiếu không nhịn được hỏi hai điều kiện khác là gì.
Tô Ngữ Nhu dùng ánh mắt buồn bã nhìn hắn, “Ngươi nguyện ý vì ta mà hy sinh thiên kim Tô gia sao? Ngươi thật đúng là ——”
“Ta đã nói rồi, ta nguyện ý vì nàng làm bất cứ chuyện gì. Như vậy nàng sẽ nguyện ý lưu lại” Hắn nguyện vì nàng làm hết mọi việc, có phải là nàng có từng một chút cảm động?
“Hãy hoàn thành điều kiện của ta rồi nói.” Ánh mắt thâm tình của hắn nhìn làm nàng kinh hoàng, nàng vội vàng nói sang chuyện khác, đồng thời tránh né ánh mắt của hắn.
“Điều kiện thứ hai là cái gì?” Ngay cả việc khó khăn như từ hôn hắn cũng có thể làm được , còn có cái gì làm khó hắn?
“Dường như ngươi rất có tự tin.” Nhìn thấy bộ dáng kiêu ngạo tự mãn của hắn, tâm Tô Ngữ Nhu đau. Việc từ hôn thành công đã khiến cho hắn cao hứng như vậy sao? Năm năm chờ đối với hắn mà nói một chút ý nghĩa cũng không có sao?
Hắn cười nói: “Ta chỉ là tin tưởng mình làm được.”
“Phải không?”
“Ta không dám nói rằng chuyện khó khăn khắp thiên hạ cũng không làm khó được ta, nhưng là điều kiện của nàngta tuyệt đối sẽ hoàn thành, bất luận nó khó khăn đến cỡ nào.”
” Mục đích cuối cùng khiến ngươi hoàn thành ba điều kiện chính là cùng ta ở chung một chỗ, nhưng ngươi phải hiểu được, ta là danh kỹ Giang Nam, phải mang danh này cả đời, chẳng lẽ Ngũ hoàng tử không cảm thấy sẽ bị vũ nhục thân phận sao?”
“Cũng có sao đâu? Trong thiên hạ người nào sẽ biết đến tên danh kỹ Giang Nam Phù Vân, đã tiến vào phủ Ngũ hoàng tử được?”
Sắc mặt Tô Ngữ Nhu trở nên nghiêm nghị, giọng nói cũng trở nên sắc nhọn, “Ý của ngươi là, nếu như ngươi hoàn thành ba điều kiện, ta nhất định phải ẩn cư cả đời ở bên trong phủ Ngũ hoàng tử, không thể lộ ra ngoài ánh sáng, có phải hay không?”
“Đây là phương pháp tốt nhất, ta sẽ đối xử tử tế với nàng, coi ngươi như trân bảo nha!” Lý Duy Hiếu vươn tay muốn đụng chạm gò má bởi vì tức giận mà đỏ lên của nàng.
Nàng tránh tay của hắn, mắt sáng như đuốc trừng hắn, ” Phù Vân ta tuyệt đối sẽ không ẩn cư cả đời ở trong phủ Ngũ hoàng tử ngươi, làm một người không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Muốn cùng ta gần nhau cả đời, có thể, ta muốn quang minh chính đại được rước vào trong phủ, nếu không không bàn nữa!”
Lý Duy Hiếu ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn nàng. Loại yêu cầu này đối với bất kỳ cô gái nào mà nói đều là hợp lý , duy chỉ có nàng. . . . . .
Sự tồn tại âm thầm của nàng đối với phụ hoàng mà nói đã là một sai lầm không thể tha thứ, huống chi là quang minh chính đại rước vào phủ hoàng tử?
Điều này. . . . . . Thật quá khó khăn!
Tô Ngữ Nhu yên lặng nhìn hắn, nội tâm trào dâng mãnh liệt.
Nếu hắn đồng ý, đối với Tô gia mà nói là vô cùng nhục nhã, đối với Tô Ngữ Nhu nàng mà nói càng là tổn thương khó bình phục. Nếu như hắn còn một tia tình cảm, sẽ không đồng ý, nàng nói ra cái điều kiện này, chủ yếu là vì muốn hắn chết tâm đi!
Nàng kềm chế cảm xúc sôi trào, lãnh đạm mà bình tĩnh nói: “Từ trước đến nay ta sẽ không làm khó người khác, nếu như không làm được coi như xong.”
Trên mặt hắn tràn ngập sự khó xử, “Ta cũng không có nói ta không làm được, chẳng qua là. . . . . .”
“Chỉ là thân phận của ta không xứng, có phải hay không?”
“Ta không phải là ý này!” Hắn không chịu nổi việc nàng tự chê bai mình, trong cảm nhận của hắn , nàng đáng quý hơn bất cứ kẻ nào.
“Vậy thì làm cho ta xem đi!”
“Ta. . . . . .” Vì từ hôn, hắn quỳ gối ngự bên ngoài thư phòng suốt năm ngày, nếu muốn quang minh chính đại rước nàng vào cửa, hắn không biết nên làm như thế nào mới có thể lay động phụ hoàng.
“Tâm ý của ngươi cũng chỉ có như vậy phải không?”
Hắn quả quyết mở miệng: “Được! Ta có thể quang minh chính đại cưới nàng làm vợ, nhưng chúng ta nhất định phải mai danh ẩn tích cả đời.”
Đây là phương pháp duy nhất hắn có thể nghĩ ra được, hắn nguyện ý từ bỏ thân phận hoàng tử, chỉ cần cùng nàng cùng kết tóc se duyên.
Nàng chậm rãi lắc đầu, “Ngươi không hiểu sao? Ta muốn được chính hoàng thượng tự mình hạ chỉ gả, dùng đại lễ cưới vợ. Ta không thể nào cùng ngươi mai danh ẩn tích cả đời, để cho người trong thiên hạ thóa mạ ta làm ngươi buông tha cho hết thảy, hai bàn tay trắng. Huống chi ta muốn danh chính ngôn thuận, nếu như ngay cả lễ tiết cũng không làm được, sao có thể cho ta hạnh phúc cả đời ?”
Lý Duy Hiếu như gặp phải sét đánh nhìn chăm chú nàng. Đúng vậy! Nếu như hắn ngay cả việc cưới hỏi đàng hoàng cũng không làm được, như vậy hắn có tư cách gì để nói muốn cho nàng hạnh phúc cả đời?
Trong đầu hắn chợt lóe, cười tủm tỉm nói: “Ta đồng ý!”
Tô Ngữ Nhu hơi chấn động, nàng sợ hãi.
“Ta có thể xin Tả tướng gia thu nàng làm nghĩa nữ, quang minh chính đại cưới vợ.” Hắn nói .
“Phải không?” Nàng lạnh lùng trừng hắn, “Ta đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, muốn cưới ta làm vợ, sẽ phải tiếp nhận thân phận của ta, tên của ta, ta tuyệt đối sẽ không sửa tên đổi họ, càng không lạy bất luận kẻ nào làm nghĩa phụ. Rốt cuộc ngươi có hiểu hay không, ta muốn lấy thân phận danh kỹ Giang Nam để vào phủ Ngũ hoàng tử, nếu như ngươi làm không được, chúng ta nhất đao lưỡng đoạn!”
Lý Duy Hiếu kinh ngạc nhìn nàng, “Lấy thân phận danh kỹ Giang Nam?”