Lương Tuấn cũng không phải là thiếu gia được nuông chiều trong lồng kính, anh biết trong thực tế có nhiều người lừa gạt, luôn bo bo giữ lấy mình, vì thế tuyệt đối sẽ không mặc cho một tên côn đồ nhỏ uy hiếp, cũng không để chuyện này truyền ra ngoài, những tờ tạp chí lá cải công kích anh cũng vô dụng ——
Thế nhưng, lúc này anh lại nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp mà vô tội kia.
"Đây là do anh em các người thông đồng đúng không?" Anh chỉ muốn xác nhận, cô không phải là đồng mưu.
Sở Triển Đường chau chau mày, coi như là chấp nhận.
"Dù sao chuyện cho tới bây giờ tôi cũng không sợ anh biết!" Sở Triển Đường mở mắt nói dối.
Cô cùng anh cô tính kế anh?
Nhất thời, anh giống như bị người ta đẩy vào vực sâu không đáy, cảm thấy đau như tan xương nát thịt.
Anh không thể tin được, mình lại bị một người phụ nữ đùa bỡn!
Như vậy khuôn mặt xinh đẹp vô tội, lại sẽ vì tiền cam nguyện bán mình? Anh không cách nào tin tưởng, là người rành rõi trong tình trường, vậy mà anh lại trúng loại bẫy tình này, để chính mình gặp phiền toái.
Lương Tuấn trừng mắt nhìn Sở Triển Đường, ánh mắt bén nhọn cơ hồ đem thiêu đốt hắn ta.
Nhìn bản mặt tham lam của hắn, người ta chỉ muốn xông tới đánh mấy đấm mới có thể tiêu tan mối hận trong lòng, nhưng, Lương Tuấn vẫn không nhúc nhích, chỉ mặc cho tức giận cùng cảm giác nhục nhã lan tràn toàn thân.
"Anh...anh rốt cuộc có cho hay không?" Sở Triển Đường cũng bị ánh mắt kinh người làm cho cà lăm.
Cùng loại người có tiền giao thiệp chính là như vậy, không phải chỉ chịu được nguy hiểm mà lá gan còn phải lớn mới được.
Ngay lúc Sở Triển Đường cho là Lương Tuấn sẽ gầm lên đuổi hắn ra ngoài, đột nhiên từ trong ngăn kéo, Lương Tuấn lấy ra một cuốn chi phiếu, nhanh chóng ký tên, xé ra ném trước mặt hắn, hung tợn từ trong kẽ răng nặn ra một chữ ——
"Cút!"
Làm sao anh lại phạm phải loại sai lầm đáng xấu hổ này?
Chẳng những tiến vào cái bẫy kia, bị khuôn mặt giống như thiên sứ lừa gạt, thậm chí còn cơ hồ vì cô động lòng.
Từ nhỏ đến lớn, Lương Tuấn chưa từng chịu đựng loại nhục nhã này, mà lần đầu tiên trong đời, anh bị người phụ nữ xảo trá đùa bỡn, tình trường lão luyện như anh, lại bại trong tay một xử nữ? !
Anh như muốn lập tức vọt tới trước mặt Sở Mạn Hà, hung hăng dùng sức bóp cái cổ mảnh khảnh, xem rốt cuộc cô còn bao nhiêu lời nói dối ——
Cô trốn không thoát đâu, anh sẽ tìm được cô, trả thù gấp bội! Không tiếc tất cả!
"Lương Tuấn, anh muốn cùng em thảo luận một chút về các thí sinh tham gia hình tượng quảng cáo ——"
Là giọng nói của Địch Kiệt truyền đến, anh đã đứng bên cạnh Lương Tuấn.
"Em đã quyết định rồi”. Giọng Lương Tuấn bình tĩnh gần như lạnh lẽo.
"Cái gì? Em chỉ định cô ấy làm nữ chính quảng cáo?" Vừa nghe quyết định này, thoáng chốc Địch Kiệt giật mình."Nhưng chúng ta còn chưa cùng các chủ quản cao cấp thảo luận ——"
Mặc dù Địch Kiệt thích Sở Mạn Hà, cũng muốn đem hai người này tác hợp, nhưng công và tư dù sao cũng phải rõ ràng chút.
"Em chính là muốn cô ấy!" Vẻ mặt Lương Tuấn không lộ vẻ gì quay đầu liếc Địch Kiệt một cái.
Địch kiệt không khỏi rùng mình.
Vẻ mặt sao lại khủng bố như vậy? Thói quen tươi cười hôm nay lại hiện đầy băng giá, thái độ lãnh khốc ép đối phương phải nhượng bộ, quả thật tựa như Diêm La lấy mạng.
Là ảo giác của anh sao? Anh cảm thấy Lương Tuấn hôm nay xem ra không đúng lắm.
"Được —— được rồi! Nếu em muốn cô ấy, thì chọn cô ấy vậy." Dù thế nào đi nữa anh cũng muốn nữ chính do cô đảm nhiệm.
Người này thật sự có cái gì không đúng, vô cùng, vô cùng có cái gì không đúng!
Từ trước đến giờ Lương Tuấn luôn công và tư rõ ràng, đầu óc tỉnh táo, làm sao lại đột nhiên không có chút lý do gì mà nhất định chọn Sở Mạn Hà, điểm này cũng không giống phong cách hành sự của anh.
Sẽ không phải là —— hai người yêu nhau?
Nhưng sắc mặt của Lương Tuấn thật sự âm trầm đến mức đáng sợ, tuyệt không giống như người đang rơi vào bể tình, ngược lại giống như là bị chủ đòi nợ.
"Lương Tuấn, sao em lại nhất định chọn Sở Mạn Hà?" Địch Kiệt thận trọng hỏi.
"Anh không cảm thấy cô ấy cực kỳ thích hợp sao?"
Anh đột nhiên quay đầu lại, nâng lên nụ cười quỷ dị khó dò.
"Là — đúng a!"
Địch Kiệt giật mình gật đầu một cái, nhưng không biết tại sao, da đầu lại tê dại một hồi.