Người bạn không thuận theo mà cũng chẳng thèm buông tha tiếp tục bát quái: “Cái cô em gái mà trước đây cậu nói không phải là cô gái vừa nãy chứ, kì lạ nha, hai người thoạt nhìn thật sự rất giống “trời sinh một cặp”!”
Lâm Ức Thâm chỉa chỉa máy tính: “Làm việc, làm việc, đừng nói nhảm nữa, cẩn thận báo cáo không hoàn thành được không biết ai bị ăn mắng!”
———-
Cảm giác không biết đã ngủ qua bao lâu, chỉ thấy quanh người nong nóng, nhưng theo bản năng lại cảm thấy lạnh phát run, nặng nề nhợt nhạt nghĩ lại cảnh trong mơ, trống rỗng, lại vẫn giữ được một chút ý thức tỉnh táo trong đầu.
Cô chỉ biết là bạn cùng phòng mở cửa ra rồi lại đi mất, sau đó nghe bên tai thấy tiếng “bộp bộp”,âm thanh mềm nhẹ, dường như là giai điệu tuyết rơi.
Một lúc sau, chuông cửa dồn dập vang lên, Thẩm Tích Phàm lập tức tỉnh táo, mở mắt ra, trong phòng tối đen không có đèn, sờ soạng nửa ngày mới đi được dép, chân vừa xỏ vào cảm thấy đầu ong ong rất đau, ngoài cửa có tiếng người gọi: “Thẩm Tích Phàm, em có ở trong không?”
Là Lâm Ức Thâm— cô lên tiếng, nghiêng ngả lảo đảo đi mở cửa, chỉ thấy Lâm Ức Thâm đang đứng bên ngoài, trên tóc còn vương giọt nước, hơi hơi thở hổn hển: “ Sao mà bây giờ mới ra cửa, ký túc xá lại không có đèn, anh tưởng em xảy ra chuyện gì.”
Cô mơ mơ màng màng “ừ” một tiếng: “Sao thế, trời đang mưa à?”
“Là tuyết rơi!” Lâm Ức Thâm vào trong nhà, thuận tay ấn xuống công tắc, trong phòng một mảnh sáng ngời, Thẩm Tích Phàm nheo lại ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thật ự là tuyết rơi!”
Anh cười cười, giơ lên tài liệu trong tay: “Sửa lại xong rồi, em xem một chút, không hiểu chỗ nào anh giải thích cho, đỡ phải đến lúc giáo sư hỏi em lại không trả lời được, như vậy thật thảm.”
Thẩm Tích Phàm thở ra một hơi, như trút được gánh nặng: “Lâm Ức Thâm, em cam đoan về sau đến ngày lễ tết sẽ cúng cho anh trứng gà đỏ, với đốt ba nén hương! Có kèm theo thịt bò khô, lạp sườn, anh cũng không phải người theo chủ nghĩa ăn chay đi!”
“ Ba hoa!” Lâm Ức Thâm gõ lên đầu cô, ai ngờ ngón tay đụng vào da thịt thân nhiệt lại cao hơn bình thường, rút tay về vội vàng hỏi: “Thẩm Tích Phàm, em không phải sốt rồi chứ?”
Cô sờ sờ đầu, rồi gật gật: “Bảo sao bỗng dưng em cảm thấy lạnh, thì ra là thật sự hơi hơi nóng.”
“Nằm xuống giường đi!” đôi mày của Lâm Ức Thâm nhăn lại: “Lớn như thế rồi một chút tự giác cũng không có, cũng không biết tự chăm sóc bản thân cho tốt, giáo sư của em rốt cuộc là ép buộc bọn em như thế nào, thức mấy ngày rồi phải không?”
“Em không sao, chẳng qua có chút âm ấm, làm gì mà phải kinh động tiểu quái như vậy!” Thẩm Tích Phàm tính tình lại nổi lên: “Nhanh, mau cho em xem luận văn, buổi tối còn phải sửa, ngày mai đã nộp rồi!”
Lời còn chưa dứt, cô cảm thấy một trận mê muội, tim đập mau không chịu nổi, chỉ cảm thấy mạch máu cấp tốc nở ra, đành phải đè lại ngực, hoãn một hơi mới tốt lên một chút.
Lâm Ức Thâm sợ hãi: “Thẩm Tích Phàm, anh phải làm gì, không có việc gì chứ, muốn đi bệnh viện hay không, trước nằm xuống rồi nói sau!”
Cô gật gật đầu: “Em nằm nghỉ một chút, thở từ từ, nhịp tim sẽ không làm sao nữa.”
————-
Phòng nghiên cứu CVI của đại học Pennsylvania.
Phòng thí nghiệm, phòng tài liệu một mảnh bừa bộn, số liệu trên màn hình máy tính một loạt sắp xếp hỗn độn, mô hình từng cái từng cái một nhanh chóng lướt qua, thỉnh thoảng lại có các loại âm thanh oán giận truyền ra: “Sai rồi, lại sai rồi! Đám số liệu chết tiệt!”
Hà Tô Diệp hết sức chăm chú nhìn máy tính, bỗng nhiên mắt phải nháy liên tục.
Có lẽ là quá mệt mỏi, hơn nửa tháng rồi ngủ không quá ba ngày, ngay cả nằm ở trên giường đều thật xa xỉ, lại càng không muốn nói là ngủ, vì để ra kết quả nghiên cứu của đề tài, tất cả mọi người đều bán mạng làm, mà anh cũng rất lâu rồi chưa liên lạc với Thẩm Tích Phàm.
Không phải không nghĩ tới, mà là không thể.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên xa xa, trong bầu không khí yên tĩnh, tựa như ở bên cạnh tai, một lần lại một lần, không biết tại sao lại luôn không có người tiếp. Dường như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói không lên lời sự lo lắng trong lòng.
Có người ngồi sát cạnh gọi anh: “Này, điện thoại của cậu đấy!”
Trong lòng anh giật mình, vội vàng đứng lên, sau khi nghe lại vang lên một giọng nói quen thuộc, trong sự nhẫn nại bỗng có chút tức giận: “Hà Tô Diệp, anh rốt cuộc là bận tối mắt tối mũi cái chuyện gì vậy hả?”
Anh có chút kinh ngạc, nhưng lại tràn đầy lo lắng: “Lâm Ức Thâm! Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”
“Thẩm Tích Phàm lên cơn sốt rồi, tim hình như không thoải mái, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, có phải đưa đến bệnh viện không?”
Bản năng nghề nghiệp lập tức làm cho anh nhớ tới cái bệnh không tốt này, trong đầu tức khắc trống rỗng, cảm giác lạnh lẽo lướt qua thân thể, tựa như có tảng đá thật lớn hung hăng đập vào trên đầu cùng trong lòng, sững sờ một chút, cảm thấy sợ hãi như vậy, tiếng nói càng trở nên bức bách: “Cô ấy hiện tại ở ký túc xá à, trừ bỏ dấu hiệu này còn có nôn hay không, loại bệnh khó thở này hay kèm theo triệu chứng?”
“Tạm thời không có biểu hiện nào khác, cô ấy hiện tại nằm ở trên giường, đã ngủ rồi, tối hôm nay thấy sắc mặt cô ấy đặc biệt kém, như là thức vài đêm vậy.”
Thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhưng sự lo lắng kia căn bản vẫn chưa buông xuống được: “Anh biết rồi, anh lập tức qua đó đây!”
Lâm Ức Thâm sửng sốt một chút: “Nơi này chỗ bọn em đang tuyết rơi lớn, nói sau đi trễ thế này…”
Còn chưa hết câu, đã bị giọng nói chém đinh chặt sắt của Hà Tô Diệp ngắt lời: “Không sao, trông trừng cô ấy giúp anh, một khi có tình trạng khác thường lập tức đưa đi bệnh viện, anh qua đó luôn đây!”
Treo điện thoại, Hà Tô Diệp phát hiện trong lòng bàn tay mình một mảng mồ hôi nhợt nhạt, tay chân giống như bị đông cứng, hoạt động vài cái mới có tri giác, vội vàng báo cáo tiến độ làm việc của mình, rồi cầm lấy áo khoác ra khỏi sở nghiên cứu.
Bầu trời một mảnh tối tăm, tâm trạng trong lòng, khiến hô hấp của bản thân không khỏi rối loạn từng tấc, chỉ có một suy nghĩ trong đầu: “Thẩm Tích Phàm, trăm ngàn lần em đừng gặp chuyện không may, trăm ngàn lần cũng không được, anh lập tức tới đây.”
————–
Tăm tối cùng cô độc vô biên vô hạn, tiếng gió vù vù cùng tiếng tuyết rơi bên tai. Thời gian trong lúc ý thức của cô mê man trở nên xa xôi không hẹn trước, cảnh trong mơ người kia đi dưới trời tuyết lớn, vẫn là khuôn mặt cũ đẹp đẽ như vậy, nhưng quanh người lại tản mát ra hơi thở như băng như người cách xa ngàn dặm, không hề tức giận.
Cô liều mạng hướng anh chạy tới, một loại nội tâm sợ hãi bóp nghẹt suy nghĩ của cô. Cô cảm thấy bọn họ trong lúc đó khoảng cách rất gần, gần đến mức chỉ vươn tay ra là đụng tới. Nhưng như thế nào cũng chạm không đến được người của anh, trơ mắt thấy cả người anh từ từ biến mất, ngay cả dấu chân cũng lặn mất tăm, giống như chưa hề tới.
Cô la lên tên của anh, cô cầu xin anh đừng bỏ lại cô một mình, trong không gian tràn ngập nỗi tưỏng niệm tuyệt vọng.
Trời đất mờ mịt, không có gì đáp lại, trước mắt chỉ có màu trắng đậm của tuyết vẫn như cũ bay bay, tiếng gió khàn khàn lại thê lương làm cho tai của con người đau nhức, chỉ còn lại có chính mình đứng trong tuyết, cũng không biết nên về đâu.
Ngay cả nước mắt cũng không biết làm thế nào mà chảy ra, tựa như đã chết lặng.
————-
Chậm rãi, từng chữ từng chữ, cô nghe thấy tiếng nói lo lắng, trầm thấp kia: “Nhóc à, mau tỉnh lại đi, em làm sao vậy?”
Mang theo một chút chất lỏng ấm nóng từ khóe mắt lan xuống, tràn vào trong tóc mai, tầm mắt trong mảnh sương, người con trai nhíu mày lại, trong ánh mắt tràn ngập lo lắng cùng bất an.
Cái gì cũng không nói được thành lời, chỉ là nước mắt không chịu nổi kiềm chế mà trào ra, không chỉ vì cơn ác mộng vừa rồi, mà còn là ngàn nhớ nhung và mong ngóng, toàn bộ đều giải tỏa hết. Cái ôm của anh trước sau vẫn ấm áp như vậy, cô lúc ấy chỉ có một suy nghĩ trong đầu, vì sao ở trước mặt anh cô luôn luôn yếu ớt như vậy, thích khóc như vậy.
Ngoài cửa sổ tuyết lớn, đem toàn bộ bầu trời đêm nhuộm thành một bức tranh xinh đẹp. Giống như lông của loài chim màu trắng mềm mại, uyển chuyển, phiêu phiêu rơi xuống, đẹp đẽ không cách nào hình dung.
Tất cả mọi thứ trên thế giới đều trở nên sinh động đẹp đẽ như vậy chính là bởi vì người con trai trước mắt này, trong một chốc, cô cuối cùng cũng biết anh có bao nhiêu quan trọng.
Chờ cô bình tĩnh trở lại, Hà Tô Diệp mới hỏi: “Đến cuối cùng là mấy ngày không ngủ rồi, em đây là do phổi nhiễm lạnh phát sốt, vừa rồi trong điện thoại của Lâm Ức Thâm kể lại tình trạng của em, lúc nãy thật sự đã làm anh hoảng sợ.”
“Lâm Ức Thâm ?” Thẩm Tích Phàm mở lớn đôi mắt: “Anh ta gọi điện thoại cho anh, anh ta làm sao mà quen biết anh?”
“Bởi vì anh là em họ của cậu con trai của dì ba của bác anh ấy…..” =.=” Lâm Ức Thâm đẩy cửa bước vào, cười hì hì tiếp lời: “Không ngờ tới phải không? Hai bọn anh có chút quan hệ thân thích.”
Thẩm Tích Phàm nhìn Hà Tô Diệp cầu xin sự giúp đỡ, anh gật gật đầu: “Thật ra anh cũng không rõ ràng hai bọn anh là có cái quan hệ cấp bậc gì, nhưng trên cơ bản chính là cái tình huống trên.”
Khó trách trước kia nhìn thấy hai người bọn họ ở trong khách sạn thân mật nói chuyện với nhau, mà Lâm Ức Thâm lúc nói với cô hai từ “Bạn trai” luôn mang theo nụ cười giảo hoạt, thì ra là như vậy— cô tỉ mỉ đánh giá hai người trước mặt: “Thật sự có chút giống nhau!”
Lâm Ức Thâm cười cười: “Bạn trai chính quy đến rồi,đàn anh này cũng phải đi, không muốn làm cái bóng đèn nữa.”
Hà Tô Diệp nhấn hai vai cô xuống: “Em trước tiên cứ nằm đi, anh tiễn cậu ấy.”
Đi đến đầu cầu thang, Lâm Ức Thâm xua xua tay: “Không cần tiễn, chăm sóc cô ấy tốt vào, không cần cám ơn em!”
Hà Tô Diệp cười vang, có chút xin lỗi có chút trấn an mà chân thành nói: “Cám ơn em!”
Lâm Ức Thâm mím môi, muốn nói lại thôi, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Bỏ đi, bỏ đi, trước khi ra nước ngoài hai chúng ta đều đã nói rõ ràng, hy vọng anh đừng quên!”
Ánh mắt Hà Tô Diệp trong trẻo, thanh âm tuy nhẹ, nhưng lại nói rất có khí phách: “Anh sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy!”
Lâm Ức Thâm nheo lại ánh mắt nhìn trời tuyết lớn bên ngoài, một chút tươi cười đọng lại bên môi, thâm ý thật lâu, cũng như chút được gánh nặng.
————–
Sau khi trở về, Thẩm Tích Phàm liền hỏi: “Lâm Ức Thâm làm cách nào tìm được điện thoại của anh, ký túc xá không phải không có điện thoại à?”
Anh nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Cậu ta tìm được người quen ở sở nghiên cứu trực tiếp báo tin cho anh.”
Thẩm Tích Phàm gục đầu xuống: “Thật xin lỗi, Hà Tô Diệp, em thật sự là kẻ phiền toái, thực sự rất rất xin lỗi anh.”
Một nụ hôn bất ngờ không kịp đề phòng , mềm mại đặt trên trán của cô, dịu dàng vô hạn, anh gạt ra đám tóc mái trước trán , thẳng tắp nhìn vào mắt cô: “Nên là anh nói lời xin lỗi.”
Vỗn là một phút yên tĩnh, ấm áp, thì cái bụng của cô lại hò hét đánh trống tưng bừng, Thẩm Tích Phàm xấu hổ không chịu được, Hà Tô Diệp mỉm cười xoa xoa đám tóc hơi rối của cô, dặn dò: “ Mặc thêm áo vào, rồi ăn cơm thôi.”