Hà Tô Hiệp cười rộ lên: “ Hình như thật lâu rồi không làm. Tính ra hơn một năm Trương Nghi Lăng đi rồi nhỉ?”
Phương Khả Hâm kinh ngạc, hai năm nay cô đây là lần đầu nghe thấy Hà Tô Hiệp nói đến Trương Nghi Lăng.Cô vẫn cho rằng đây là cấm kỵ của anh, vết thương chôn ở đáy lòng chỗ sâu nhất, sẽ không dễ dàng chỉ ra cho mọi người,không nghĩ tới anh hiện tại tùy ý như thế, giống như việc thảo luận về thời tiết vậy.
Sau một lúc lâu Phương Khả Hâm mới phản ứng lại: “Đại sư huynh, anh hiện tại đối với sư tỷ cô ấy…”
“Mọi việc đều đã qua gần hai năm rồi.” Hà Tô Hiệp cười nói: “ Tội gì bản thân dày vò triền miên, đây là lựa chọn của cô ấy, anh phải tôn trọng, huống hồ cô ấy ra đi kiên quyết như vậy, anh chính là có lưu luyến lại cũng giữ không nổi, cho nên, tất cả đều để trôi qua đi.”
Trong mắt Hà Tô Hiệp đó là sự thản nhiên thuần túy, không có cảm giác thương tổn, không có cực kỳ bi ai, cùng với cái đêm mưa hai năm trước hoàn toàn không giống nhau.
Anh buông tay rồi, bỏ được rồi, mà chính mình, cùng với những người trên thế giới bị vây hãm trong quá khứ, lại không biết đến khi nào mới có thể buông tay, nếu như buông không được, thì cả đời này hạnh phúc như thế nào.
——-
Sau khi ăn xong, hai người liền cáo từ, Hà Tô Hiệp lại một mình một người nhìn tiêu bản trong thư phòng thất thần.
Những thứ này đều là Trương Nghi Lăng từ trường học mang về, nói cần phải nhìn quen mắt mới có thể học tốt đông y, cô luôn luôn là một cô gái mạnh mẽ nhất, luôn không cho phép bản thân mình thất bại, thành tích tốt nhất, quần áo độc đáo nhất, sau đó ngay cả bản trai cùng phải tìm người tốt nhất, nhưng chính mình là người tốt nhất sao?
Bởi vì thành tích thi của cô luôn không cao bằng anh, nhất là đông y học.
Vốn dĩ một cô gái thật mạnh mẽ, cuối cùng vẫn là lựa chọn không đường về, Anh còn nhớ rõ mùa thu ngày ấy có chút lạnh, viện trưởng gọi hai người bọn họ vào văn phòng, nói rất chân thành: “ Ở đây có một cái danh sách do nhà nước cử đi nước ngoài, trong viện nhất trí biểu quyết trong hai người các em lấy một, về phần là ai, các em tự chính mình thương lượng đi.”
Anh biết học đông tây y kết hợp rất khó có cơ hội đi nước ngoài, đặc biệt là thiên về đông y, sau đó anh có chút trầm mặc, bởi vì anh thấy trong ánh mắt Trương Nghi Lăng lộ vẻ khát cầu cùng mong ước .Anh lập tức mềm lòng, anh luôn cho Trương Nghi Lăng những gì tốt nhất, lần này, anh cũng không ngoại lệ.
Nhưng anh đã tính nhầm rồi, anh cho rằng Trương Nghi Lăng sẽ trở về cùng anh trao đổi, anh cho là cô sẽ thuyết phục bản thân anh từ bỏ, nếu thật cô làm như vậy với anh, anh cũng chấp nhận, cũng cam tâm, anh sẽ thả cô đi, ai bảo chính mình lại yêu cô như vậy.
Nhưng, ba ngày cô đều không trở về, ngày thứ tứ, anh thấy cô đứng ở trước giường nói: “Hà Tô Hiệp, em phải đi, trong khoa thông báo xuống, cử em đi Mỹ du học.”
Anh cười rồi nói: “Chúc mừng em”, thật ra anh thập phần thương tâm, rồi bỗng nhiên thấy trên cổ của Trương Nghi Lăng có vết bầm tím, lập tức liền phản ứng lại, mãnh mẽ tóm lấy cánh tay của cô, anh hét lên: “ Danh sách cuối cùng của em làm thế nào có được, nói cho anh đi!”
Trương Nghi Lăng đẩy anh ra một cách lạnh lùng: “Dùng chính bản thân tôi đổi lấy, có thể chứ! Hà Tô Hiệp, tôi biết chỉ cần ông của anh lên tiếng, viện trưởng nhất định sẽ đem bản danh sách đưa cho anh, cho nên tôi chỉ tiên hạ thủ vi cường thôi*.”
0.
Hoàn toàn thất vọng, chỉ là chuyện tới giờ này, anh còn có thể nói cái gì, anh nhắc cho cô: “Nếu em nói em muốn danh sách, em biết anh nhất định sẽ đưa cho em, em việc gì phải chà đạp bản thân mình!”
Cô thản nhiên nhìn anh: “ Tôi không muốn thiếu nợ anh ân tình, bởi vì tôi muốn đi liền đi không vướng bận!”
Hay cho một cái “không vướng bận”, anh đành phải hỏi: “Trương Nghi Lăng, cô cuối cùng có từng yêu tôi hay không?”
Anh không hề mong đợi đến cái đáp án này, nhưng có điều anh rốt cục đã đợi được.
Trong đêm mưa ấy Trương Nghi Lăng đi phía trước, cô nói: “ Tôi từ nhỏ thích chính là những thứ tốt nhất, thành tích tốt nhất, quần áo tốt nhất, khi ấy tôi nói với bản thân mình, tôi cần một người bạn trai tốt nhất, một người chồng tốt nhất, cho nên, Hà Tô Hiệp, tôi đã từng yêu anh, nhưng tôi cái tôi yêu thích là cái tốt nhất của anh, tôi sẽ đi nước ngoài, sau này cơ hội tới sẽ ngày càng tốt hơn, cho nên, tôi không thể yêu anh.
Chân tướng rõ ràng, đây là một cô gái quá mạnh mẽ, cần một người đàn ông chỉ là một người có thể xứng đôi với cô ta, mà không phải Hà Tô Hiệp .
Anh thở dài một tiếng, sắp xếp lại suy nghĩ, bắt đầu dọn dẹp phòng bếp, sau đó mở tủ lạnh, nhìn xem nguyên liệu bữa sáng ngày mai. Kết quả trứng gà, bánh đều đã hết, anh mặc thêm áo, chuẩn bị đi siêu thị của tiểu khu mua ít đồ.