Nằm trên giường, Lâm Nam Vũ nghĩ tới nhất cử nhất động của Lạc Tiểu Phàm, cảm giác cô cũng không đáng ghét như trước, lại còn hơi đáng yêu nữa, ít nhất thì khi ở cùng cô, anh cũng không cảm thấy nhạt nhẽo, cũng khá là thú vị.
Nhưng Lạc Tiểu Phàm thì không nghĩ như vậy. Cô căm ghét Lâm Nam Vũ, hy vọng cả đời đừng bao giờ gặp lại gã khốn nạn đó. Tại sao trên đời này lại có người như vậy nhỉ, da mặt thật là dày, đúng là khiến cô mở rộng tầm mắt. Trời ơi! Lạc Tiểu Phàm ôm đầu, sao mà cô xui xẻo thế, gặp phải người như vậy? Năm nay đúng là năm hạn của cô mà!
Ánh mặt trời buổi sáng mang theo cảm giác trong lành và mới mẻ, chiếu rọi lên từng chiếc xe và mọi người đang vội vàng qua lại trên đường. Một ngày mới lại tới. Tòa nhà Hương Xá tọa lạc trên đường 3 khu Hương Xá, phía Đông giáp biển, phía Tây dựa vào núi, đây là khu vực thương nghiệp có giá trị nhất trong thành phố này. Tập đoàn Lâm Thế được đặt ở tầng 15 nhà Z.
Thời tiết tốt cũng mang lại cho Lâm Nam Vũ một tâm trạng tốt hiếm thấy. Hình như anh đã quên mất người đàn bà đáng ghét kia. Bước xuống khỏi chiếc xe Ferrari màu đỏ, bộ comple Givenchy màu trắng, chiếc cà vạt cùng màu, đôi giày da Missoni trắng, mái tóc hất ngược về sau, không một sợi rối, đôi mắt sâu thẳm, khóe miệng là một nụ cười lạnh lùng, tất cả những điều đó đều đủ để người đi đường dừng chân lại, nhìn anh một cái. Đó chính là Lâm Nam Vũ, không bao giờ thiếu những ánh nhìn ngưỡng mộ chú mục vào mình.
Nhân viên gác cửa vội vàng giúp anh mở cánh cửa kính nặng nề, khép người cung kính: - Chào tổng giám đốc. Lâm Nam Vũ mỉm cười gật đầu, đi vào cái thang máy chuyên dụng của tòa nhà, trước đó đã có một cô nhân viên lễ tân mặc đồng phục màu đen giúp anh ấn nút. Anh gật đầu với cô gái. Đó là một cô gái rất xinh đẹp, khi cô cười, cả khuôn mặt sáng lên như một đóa hoa đào mới nở. Ngoài ra cô còn có một đôi môi vô cùng gợi cảm, thân hình mảnh mai với các đường cong rõ ràng, đặc biệt, bên trong chiếc váy bó chặt là đôi chân trắng và dài, khiến Lâm Nam Vũ động lòng không biết bao nhiêu lần. Nhưng Lâm Nam Vũ luôn tuân thủ nguyên tắc “thỏ không ăn cỏ gần nhà”.
Ánh mắt cô nhân viên lễ tân nhìn anh như oán trách, cô cũng chưa bao giờ như các nhân viên khác, chào Tổng giám đốc Lâm. Cô chỉ dùng đôi mắt long lanh ướt của mình để nhìn anh với bao nhiêu ẩn ý. Đối với nhân viên, anh rất không hài lòng với thái độ không lịch sự của cô, nhưng đối với người đẹp thì lại khác, huống hồ anh thích hàng sáng cô dùng ánh mắt đó để nhìn anh, cho dù đã có rất nhiều cô gái nhìn anh như thế, nhưng anh vẫn tham lam hy vọng rằng tất cả những cô gái đẹp mà anh từng gặp, đều nhìn anh bằng ánh mắt oán trách và hờn dỗi.
Chỉ có điều hôm nay anh lại nhớ lại khuôn mặt đáng ghét đó, anh cố ép mình không được nhớ tới cô, nhưng càng như vậy, anh càng nhớ cô một cách vô ý thức, tâm trạng anh lại trở nên tồi tệ. Cửa thang máy mở ra, thư ký của Lâm Nam Vũ, cô Sử đã đứng ở cửa thang máy chờ anh.
Trưởng phòng thư ký của Lâm Nam Vũ thực ra không xinh đẹp, thậm chí cô còn không thể nào so sánh được với những người con gái anh từng qua lại, điểm này có chút khác biệt với tác phong chỉ thích gái đẹp thường ngày của anh. Nhưng Lâm Nam Vũ có suy nghĩ riêng của mình. Người anh cần là thư ký, có thể giúp anh lo lắng mọi việc, xử lý mọi việc, có những lúc người đẹp lại không phù hợp với công việc này. Anh có thể nhìn thấy người đẹp ở nhiều chỗ khác nhau, nhưng làm thư ký thì phải giỏi giang.
Sử Phi Phi mặc một bộ đồ công sở màu đen, nhưng phía dưới cô không mặc váy như những cô gái khác mà thích mặc quần dài, có thể là vì cô muốn che đi đôi chân của mình. Cô thấy sắc mặt của Lâm Nam Vũ không bình thường, hình như hơi u ám. Anh rất ít khi có tâm trạng xấu vào buổi sáng.
Sử Phi Phi thong thả đi sau lưng Lâm Nam Vũ. Cô và Lâm Nam Vũ tốt nghiệp cùng một trường đại học, nhưng cô học sau anh hai khóa. Khi cô vào trường, Lâm Nam Vũ đã là Chủ tịch Hội học sinh của trường, còn là cục cưng của cả trường trong các kỳ thi thể dục thể thao, và là bạch mã hoàng tử trong lòng rất nhiều cô gái. Không những bởi vì anh đẹp trai mà bởi vì danh tiếng công tử đào hoa của anh, bạn gái của anh hình như mỗi tuần lại thay một người, người sau luôn đẹp hơn người trước. Nhưng chưa bao giờ cô nghe người ta nói anh dừng lại bên người nào, cho dù chỉ là hơn một tuần.
Cô cũng giống như những người con gái khác, cũng coi Lâm Nam Vũ là hoàng tử trong lòng mình, nhưng cô biết Lâm Nam Vũ không coi trọng phụ nữ. Cô cũng từng vì Lâm Nam Vũ mà rơi lệ, mà đau lòng, mà thất vọng, chỉ biết hàng ngày trốn ở một nơi thật xa nhìn Lâm Nam Vũ ôm ấp người con gái khác nhưng không bao giờ dám xuất hiện trong tầm mắt của anh, ngay cả dũng khí để nói chuyện với anh, cô cũng không có. Lâm Nam Vũ sau khi tốt nghiệp lập tức sang Anh quốc tu nghiệp, khi anh trở về, cô đã tốt nghiệp đại học, dựa vào kiến thức chuyên môn xuất sắc của mình, cô tìm được một công việc rất tốt. Trong một buổi họp mặt các học sinh cũ, cô biết Lâm Nam Vũ đã trở về, hơn nữa công ty anh đang tuyển nhân viên. Cô lập tức từ bỏ công việc mà bao nhiêu người mong mỏi để tới làm một nhân viên quèn trong công ty của anh, rồi nhanh chóng, năng lực của cô được Lâm Nam Vũ khẳng định và cất nhắc cô lên làm thư ký riêng cho anh, luôn ở bên phục vụ anh. Tối hôm đó, cô mất ngủ cả đêm, chỉ cần có thể được ở bên anh, cô không cần những điều khác.
Lâm Nam Vũ quay đầu lại, thấy thư ký nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ:
- Này.
Sử Phi Phi lúc này mới sực tỉnh:
- Sếp tổng có chỉ thị gì ạ?
Lâm Nam Vũ vô tình đưa tay lên kéo cổ áo, mặc dù hôm nay anh cố ý chọn một chiếc áo sơ mi cổ cao nhưng vẫn hơi lo, nếu để nhân viên của mình nhìn thấy vết cắn trên cổ thì còn gì là uy nghiêm của một tổng giám đốc nữa. Anh mở miệng nói:
- Cái đó… có cái gì có thể che đi một thứ mà mình không muốn người khác nhìn thấy không?
Sử Phi Phi muốn cười nhưng cố không để tiếng cười bật ra khỏi họng. Lần đầu tiên cô thấy Lâm Nam Vũ nói chuyện ấp úng như thế, nhưng cô vẫn không hiểu anh định nói gì:
- Sếp tổng, anh có ý gì? Tôi không hiểu lắm. Lâm Nam Vũ từ trước tới nay không che giấu Sử Phi Phi điều gì, bao gồm cả các mối quan hệ giữa anh và những người phụ nữ khác, có nhiều lúc anh còn nhờ Sử Phi Phi giúp anh xử lý các cuộc hẹn với người khác. Sử Phi Phi không những là thư ký của anh trong công việc, mà còn là trợ lý của anh trong cuộc sống. Lâm Nam Vũ đẩy cửa phòng làm việc, sắc mặt trầm xuống, mở cúc trên cùng của áo sơ mi ra, vết cắn trên cổ hình như còn rõ hơn ngày hôm qua:
- Có cái gì có thể che cái này đi không?
Bỗng dưng trong lòng Sử Phi Phi cảm thấy khó chịu, cổ anh rõ ràng là bị ai đó cắn. Nhưng cô đã ở cạnh anh ba năm, cô biết anh luôn rất cẩn thận, không chỉ vì anh đã có vị hôn thê mà còn vì anh đủ nhẫn tâm để dứt tình với những người đàn bà từng cùng anh lên giường. Người phụ nữ nào cũng coi anh là trung tâm, không ai dám làm trái mệnh lệnh của anh. Cô cũng biết anh không sống chung với vị hôn thê, bởi vậy dấu vết này chắc chắn không phải của cô ấy. Nếu là người khác, những cô gái anh từng qua lại cô đều biết hết, không người nào dám cắn anh như thế.
Thấy Sử Phi Phi thẫn thờ nhìn mình, Lâm Nam Vũ “hừ” mạnh một tiếng, mặt hằm hằm:
- Làm thế nào? Cô mau nghĩ cách giúp tôi đi! Con đàn bà chết tiệt đó, lần sau… Không có lần sau, đừng để tôi tóm được cô, tôi quyết không tha cho cô đâu.
Sử Phi Phi nhìn Lâm Nam Vũ càng lúc càng tức giận, giật thót mình, vội nói:
- Tôi mang cho anh kem phủ nhé, nói không chừng có thể che đi được, mà nếu không che được thì cũng còn hơn là bây giờ.
- Vậy cô mau mang tới đây, như thế này sao tôi gặp người khác được?