“Thật ngọt, em xem, tôi càng liếm đi, em lại ra càng nhiều, em là muốn tôi uống hết thứ này của em phải không?”
Anh rút tay ra, trên tay đầy dịch trong suốt, đứng dậy khỏi đất, anh đưa tay tới bên môi cô.
“Di, ngoan, ngậm nó vào. Thử xem chính mình có ngọt không?”
Triệu Mạn Di căn bản không biết chính xác mọi thứ, cô vô thức nắm lấy tay Cố Hạo Thần đưa vào trong miệng mình. Cái miệng phấn nộn ngậm lấy ngón tay anh, bên trong, đầu lưỡi đảo quanh ngón tay, không sót một chỗ nào.
“Ưm…”
Cố Hạo Thần nhanh chóng cởi bỏ quần áo, cứ nhìn cô như vậy, anh sẽ sớm bị bức chết.
Rút ngón tay ra, Cố Hạo Thần lại hôn lên môi cô, lần này, trong miệng cô còn có một vị ngọt đáng yêu vô cùng, anh xé bỏ quần lót của cô, giờ đây cô đã không có một mảnh vải nào trên người, mà anh cũng chỉ có một chiếc quần lót bên dưới hạ thân.
Anh ấn hai vai cô xuống, để cô quỳ xuống trước mặt anh, đặt hai tay cô lên nơi căng cứng đến phát điên, anh trầm giọng.
“Mau cởi xuống cho tôi.”
Triệu Mạn Di lúc này chỉ có thể làm theo lời Cố Hạo Thần, cô dùng tay cởi đi chướng ngại cuối cùng của anh. Vật nam tính thô to nảy lên trước mặt cô.
Triệu Mạn Di thầm nghĩ, nếu anh thật sự không chuẩn bị tốt cho cô, cô rất dễ bị anh giết chết.
Cởi xong toàn bộ, cô lại nhìn Cố Hạo Thần. Anh nén lại hơi thở, nói.
“Tự mình phục vụ nó cho tốt, dùng tay và miệng của em.”
“Không…”- Triệu Mạn Di lùi lại phía sau, âm thanh ẩn theo sự tức giận, nhưng trái lại, vào tai Cố Hạo Thần như thể cô đang ngượng ngùng.
“Mau lên, nếu không tôi sẽ trực tiếp đi vào em, làm em tới trưa mai luôn.”
Mặt Triệu Mạn Di biến sắc, trưa mai? Có thể chỉ cần tới nửa đêm cô đã chết rồi. Chậm rãi tiến tới, đôi tay nhỏ nhắn cầm lấy của anh, dao động nhẹ nhàng.
“Phải, đúng rồi, chính là như vậy đấy…”- Cố Hạo Thần thở ra- “Ngón tay kia xoa bên trên đỉnh nữa… chính là như vậy, em thật giỏi.”
Triệu Mạn Di thấy anh thích, cô cũng càng cố sức hơn, bàn tay dao động lên xuống, cô tiến thân trên lên trước, chạm lên đùi anh.
“Di… em thật đẹp.”- Cố Hạo Thần tán thưởng, nắm lấy tóc cô, để có thể quan sát cô rõ hơn.
Tay cô thật nhỏ, lại trắng nõn, thứ cô đang chạm vào lại thô to, không ngừng chạm tới mặt cô. Triệu Mạn Di thấy Cố Hạo Thần rất thoải mái, cô há miệng ra ngậm lấy phân thân nóng bỏng của anh.
“Di… a… em thật tuyệt…”- Cố Hạo Thần thở hắt ra, không ngờ cô tuyệt vời như vậy, được cô ngậm vào bên trong, Cố Hạo Thần dao động đâm vào nhẹ nhàng, nhưng Triệu Mạn Di nhỏ giọng.
“Thần, để em.”- anh muốn chơi, cô sẽ cùng anh chơi tới cùng.
Cố Hạo Thần không nhịn được nữa, ấn đầu cô ngậm vào nơi đó của mình, khẽ nhắm mắt hưởng thụ khoái cảm đặc biệt mà cô mang đến.
Triệu Mạn Di dao động miệng ra vào, bên trong, đầu lưỡi nhỏ không ngừng liếm lên dương vật của anh, thỉnh thoảng đâm nhẹ lên lỗ nhỏ trên đỉnh. Một tay bên dưới âu yếm hai túi căng đầy tinh dịch, một tay khẽ chạm lên nơi tư mật của mình. Cô cũng đã chảy ra không biết bao nhiêu xuân dịch.
Dao động càng nhanh, tiếng thở dốc của Cố Hạo Thần càng rõ, anh đẩy mạnh một cái, toàn bộ bắn hoàn toàn vào miệng Triệu Mạn Di. Một chút còn vẩy lên khuôn mặt trắng nõn, vô cùng dâm mị.
Tinh dịch chảy xuống cằm, xuống ngực Triệu Mạn Di, cô ngẩng lên nhìn anh, miệng hơi hé ra, bên trong thấp thoáng dịch trắng đục, cô nuốt vào. Vị tanh nồng trái lại không làm cô chán ghét, cô còn muốn anh nữa.
“Di… em…”- thấy một màn Triệu Mạn Di nuốt đi tinh dịch của mình, Cố Hạo Thần cảm thấy nơi đó của anh không ngừng muốn đi vào sâu bên trong cái miệng đó một lần nữa.
Cô liếm nốt số tinh dịch trên môi, tay phải đưa lên ngực xoa lên tinh dịch của anh bắn lên ngực cô, xoa khắp hai bầu ngực, rồi lại đưa lên tay liếm sạch sẽ, cả quá trình, ánh mắt cô vẫn nhìn Cố Hạo Thần như khiêu khích.
“Em cái đồ hư hỏng này.”- anh không ngờ cô lại cố tình muốn khiêu khích anh mà làm ra những chuyện dâm đãng như vậy, anh kéo cô dậy, quay lưng cô về phía tương, đánh mạnh vào bờ mông trắng nõn kia.
“A…”- Triệu Mạn Di kêu lên, âm thanh trái lại mang theo chút mị hoặc. Làm Cố Hạo Thần sục sôi trong người.
“Để xem tôi trị em thế nào.”
Triệu Mạn Di quay lại, hôn mạnh lên môi anh. Cô chủ động dùng lưỡi nhỏ tấn công anh, hai đầu lưỡi giao triền nhau hồi lâu. Cô thả ra.
“Giờ anh nghĩ của em hay của anh ngọt đây?”
Cố Hạo Thần cảm tưởng óc mình muốn nổ tung, cô quả đúng là khắc tinh của anh mà. Một lần nữa ấn cô quỳ xuống, lần này, Triệu Mạn Di ngoan ngoãn làm theo.
Anh với tay lên tủ dép trong nhà cạnh đó, lấy túi đựng năm cái hộp lúc nãy mua. Nhanh chóng bóc một hộp, lấy ra thứ trong đó.
“Tự em đeo cho tôi.”
Triệu Mạn Di mặt thất sắc, anh bắt cô đeo bao cao su cho anh sao?
Cô sợ? Không, cô mới là không sợ cái gì hết.
“Nhận lấy túi bao cao su nhỏ trong tay, bóc ra, lại nhìn nó một lúc, soi xét thứ vĩ đại trước mặt mình. Triệu Mạn Di nheo mắt.
“Nhanh đeo vào, tôi sắp không chịu được nữa rồi.”- nhìn cô sắc mặt ngạc nhiên quan sát nơi đó, Cố Hạo Thần không nhịn được nhắc nhở.
“Anh xác định?”- Triệu Mạn Di giơ lên cái bao cao su “to lớn” trên tay.
Cố Hạo Thần nhìn cái thứ kích cỡ miễn cưỡng được cho là cho người dùng mà hậm hực.
“Thật sự có người có kích cỡ nhỏ như vậy sao?”
Không muốn nhìn thêm, Cố Hạo Thần với tay lên trên tủ lấy ra bốn hộp còn lại ( =)))) ) bóc hết tất cả, chỉ có một hộp cuối là kích cỡ xem chừng vừa, anh đưa cho Triệu Mạn Di.
“Cái này.”
Triệu Mạn Di không hiểu sao anh phải dùng thứ này? Sau mỗi lần cô uống thuốc không phải được rồi sao?
Cô nhẹ nhàng cầm lấy vật kia của anh, đặt bao lên đỉnh rồi đeo vào.
Cố Hạo Thần sớm không nhịn được cô, đem cô áp vào tường, nâng chân cô lên, trực tiếp đi vào bên trong cô.
“A… Thần, nhẹ thôi mà…”- anh tiến vào quá nhanh, cô nhất thời không thích ứng được. Cố Hạo Thần một lần đi vào đã chạm tới nơi sâu nhất, cô ưỡn người lên- “Nhẹ thôi, em đau lắm.”
“Em thật tuyệt, Di… thật chặt.”- Cố Hạo Thần di chuyển bên trong cô. Bị cô kẹp tới suýt nữ thì phóng ra.
Anh ban đầu nhẹ nhàng di chuyển, sợ làm tổn thương cô như lần trước.
Bất chợt bên ngoài cửa có tiếng chuông.
Cả hai người giật mình, mọi hoạt động đều dừng lại, Cố Hạo Thần vẫn bên trong Triệu Mạn Di.
Bỗng nghe thấy tiếng của người đàn ông.
“Thưa cô Triệu, có điện thư từ nước ngoài gửi về cho cô.”
Triệu Mạn Di vì căng thẳng mà cả người co chặt lại, người kia chỉ cách cô và anh có gần hai mét, nếu không cẩn thận…
Lúc này, Cố Hạo Thần bất chợt dao động.
Triệu Mạn Di tưởng tượng mình điên lên rồi, sao anh có thể làm trong khi chỉ cách bọn họ một cánh cửa là một người lạ chứ?
“Dừng lại… Cố Hạo Thần…”- cô không muốn ngày mai bị lên mặt báo đâu, một tay chống lên tường, tay kia ẩn Cố Hạo Thần ra.
“Ngoan.”- Cố Hạo Thần cười tà- “Em không thấy như vậy rất kích thích sao?”- cảm thấy cô nơi đó càng chặt, Cố Hạo Thần dao động mạnh hơn.
Bên ngoài thi thoảng lại bấm chuông, Triệu Mạn Di bị Cố Hạo Thần cầm hai tay thì không giãy ra được, miệng cô mím chặt để ngăn mình không kêu to lên.
Cố Hạo Thần dao động càng nhanh, mỗi lần đều đâm tới hoa tâm, tiếng va chạm nhau tuy mạnh nhưng đã không ai để ý nữa, Triệu Mạn Di cũng kêu lên những tiếng nho nhỏ, thậm chí là cầu xin anh.
“Thần, mau lên, cho em… em muốn anh.”
“Như ý của em.”- Cố Hạo Thần dao động mạnh nhất có thể, hai tay không ngừng bóp lấy ngực cô. Hôn, gặm cắn cổ trắng thơm mùi sữa tắm.
Lúc lên cao trào, cô thét lên chói tai, nơi đó của cô kẹp chặt anh lại, Cố Hạo Thần bắn ra bên trong. Triệu Mạn Di cũng chảy ra xuân dịch.
Hai người đồng thời hét lên.
“A…”- Triệu Mạn Di nửa tỉnh nửa mê thiếp đi trong lòng Cố Hạo Thần.
Anh cười tà, rút phân thân bên trong cô ra, bế cô lên thẳng trong phòng.
Về phần anh chàng đưa điện thư, ngày mai có thể quay lại.