Khi Triệu Mạn Di dần dần quen, không còn đau như ban đầu mà lại có cảm giác tê dại dưới thân, cô quấn chặt lấy Cố Hạo Thần.
“A… tôi sắp không được.”- tử cung cô co rút làm Cố Hạo Thần cũng một trận suýt phóng ra.
“Em đương nhiên được.”- Cố Hạo Thần ra sức chuyển động thân dưới, khoái cảm kịch liệt trào tới.
“A…”- một lát sau, cả hai đã đạt tới cao trào, phía dưới dục tình liên tục trào ra.
Cố Hạo Thần nằm trên cơ thể mềm mại của Triệu Mạn Di không được bao lâu, ngọn lửa lại bùng lên mãnh liệt. Anh nhẹ nhàng nâng giai nhân dưới thân lên, cô khẽ nhíu mày khi anh đi vào bên trong, nhưng cũng dần quen mà mơ màng rên lên, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, đôi tay ôm chặt cổ Cố Hạo Thần. Môi hai người quấn chặt lấy nhau.
“A… em thật giỏi, thật chặt.”- Cố Hạo Thần khẽ nói. Triệu Mạn Di chỉ ưm ưm rên lên theo nhịp của Cố Hạo Thần.
Sau khi đã thấm mệt, hai người nằm ôm nhau đi vào giấc ngủ. Triệu Mạn Di ngủ rất ngon, còn Cố Hạo Thần mãi mới có thể ngủ được.
Có phải cô gái này rất lạ không? Không hề nói câu gì, chỉ lặng lẽ để anh dẫn dắt. Đây là lần đầu của cô nên cô không có kinh nghiệm sao? Nhưng khi anh muốn cô cầu anh, tại sao cô lại cười khinh khỉnh nhìn anh? Chẳng lẽ anh mới là kẻ cần cô sao?
Trước giờ, những cô gái dưới thân anh luôn miệng cầu xin anh. Còn cô gái này thật kì lạ. Anh vốn không thích dây dưa vớ vẩn, nhưng với cô gái này, anh vẫn chưa thấy đủ.
Ngắm nhìn Triệu Mạn Di, Cố Hạo Thần thấy bình yên lạ. Hàng lông mi dài cong quyến rũ, khuôn mặt nhỏ nhắn, môi hồng khẽ chu lên khi nãy bị anh cắn đến sưng đỏ, chạm khẽ vào đôi môi Triệu Mạn Di, Cố Hạo Thần có cảm giác rất ấm áp. Trước đây anh chưa từng đối với nữ nhân nào ôn nhu như vậy. Cơ thể nóng bỏng áp sát vào người anh. Thân dưới rạo rực như có lửa, không muốn kinh động tới nữ nhân xinh đẹp, Cố Hạo Thần cố gắng nhắm nghiền mắt lại ngủ.
Sáng hôm sau, Triệu Mạn Di chợt tỉnh dậy, quay lại đằng sau, nhìn Cố Hạo Thần đang ngủ say, lông mày khẽ nhíu lại, ngũ quan cân đối, cơ thể đẹp đẽ lộ ra, không chút mỡ thừa, vô cùng săn chắc. Triệu Mạn Di đưa bàn tay nhỏ nhắn xoa lên khuôn mặt anh. Tiến tới hôn nhẹ lên khóe môi Cố Hạo Thần, môi cô khẽ nở nụ cười ngọt ngào. Đang cười và ngắm Cố Hạo Thần, anh bất chợt mở mắt ra.
Nụ cười của Triệu Mạn Di dịu lại, cuối cùng lạnh tanh, như thể trước đó chưa hề có nụ hôn hay nụ cười nào.
“Đã tỉnh sao?”- Cố Hạo Thần mỉm cười nhìn Triệu Mạn Di, trước đó thấy cô chủ động hôn mình, lại còn cười ngọt ngào, anh thấy vui, nhưng chỉ vài giây sau, Triệu Mạn Di thu hồi nụ cười thành khuôn mặt lạnh tanh, Cố Hạo Thần có chút cảm thấy cô rất thú vị.
“Ừm.”- Triệu Mạn Di khẽ gật đầu.
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ không hề chói, nhưng khi rọi vào làn da Triệu Mạn Di, Cố Hạo Thần lại thấy vô cùng chói mắt. Cô có làn da trắng nõn mịn màng, khiến anh không thể rời mắt. Bầu ngực đẫy đà thấp thoáng sau tấm chăn làm Cố Hạo Thần lại rạo rực, anh ngồi dậy rồi cúi xuống hôn lên hình xăm trên ngực Triệu Mạn Di. Anh ghen tị với nó, vì nó vĩnh viễn được trên cơ thể cô.
“Ưm…”- khẽ cong người lên, phía dưới, Triệu Mạn Di khẽ cựa quậy, càng làm tăng hứng thú của Cố Hạo Thần.
“Anh nghĩ anh muốn em lần nữa.”- thầm cảm ơn mấy người bạn đã tìm cho anh một cô gái thú vị, Cố Hạo Thần lại một lần nữa thâm nhập bên trong Triệu Mạn Di.
Trong căn phòng tổng thống, hơi thở dồn dập, tiếng rên rỉ, tiếng gầm nhẹ như mãnh thú hợp lại, tạo nên một không gian mờ ám, đầy dục tình.
“Chúng ta đi tắm.”- Cố Hạo Thần khẽ nâng Triệu Mạn Di dậy, bế trên tay hướng ra bồn tắm.
Vặn nước, dòng nước ấm áp lân la trên cơ thể hai người, Triệu Mạn Di ngại ngùng không nhìn Cố Hạo Thần. Cơ thể anh quá hoàn hảo. Anh vì thấy cô ngượng ngùng, hứng thú với cô lại tăng lên.
“Bảo bối, chúng ta ở đây được không?”- Cố Hạo Thần nhỏ giọng, hơi thở nam tính phả lên mặt Triệu Mạn Di, cô không nói gì, chỉ vươn tới liếm một nhát lên môi Cố Hạo Thần.
Thấy Triệu Mạn Di tỏ ý đồng ý, Cố Hạo Thần điều chỉnh cô quay lưng lại, dùng ngón tay khơi mào dục vọng trong cô, một ngón, hai ngón, tới ba ngón, khi thấy nơi đó hút chặt tay anh, không ngừng tiết ra xuân thủy, Triệu Mạn Di khẽ run lên.
Thấy vậy, anh nhanh chóng rút tay ra. Khi Triệu Mạn Di không hiểu sao thì Cố Hạo Thần đã nhét sâu vật sớm cương cứng vào bên trong cô, nhẹ nhàng dao động.
“A…”- chỉ còn lại tiếng rên rỉ kiều mị của Triệu Mạn Di. Cô chưa bao giờ trải qua kích tình mạnh như vậy, thầm trấn tĩnh chính mình. Cô cũng chủ động vặn vẹo thân mình để Cố Hạo Thần dễ dàng thâm nhập sâu hơn.
“Em thật giỏi, vật nhỏ…”- đưa ngón tay trêu đùa nơi bọn họ giao nhau- “xem này, em rất ướt như vậy, muốn anh đến vậy sao?”
Bàn tay kia Cố Hạo Thần hướng lên phía trước, xoa bóp bầu vú săn chắc đẫy đà. Anh trêu đùa nụ hoa trên đó làm Triệu Mạn Di không ngừng rên rỉ.
Cố Hạo Thần nhanh chóng ra vào nước rút trong cơ thể Triệu Mạn Di, cô càng co bóp dữ dội. Chỉ vậy vài lần, hai người lập tức tới cao trào, cùng hưởng thụ trong bồn tắm.
“Tôi ra ngoài gọi điện thoại.”- Triệu Mạn Di từ từ đứng dậy, với khăn tắm quấn quanh ngực, bước ra.
Cố Hạo Thần ngắm nhìn Triệu Mạn Di, cô khiến anh không thể rời mắt. Ngả đầu ra sau, bỗng anh thấy buồn ngủ ghê gớm, khẽ nhắm mắt lại một lát.
Triệu Mạn Di lấy đồ trong tủ ra mặc, chuẩn bị xong hết, cô cầm một chiếc áo choàng bông hướng tới phòng tắm. Cố Hạo Thần đang nằm trong đó, mắt nhắm nghiền.
“Thuốc ngủ thật công hiệu.”- Triệu Mạn Di lầm bầm, đêm qua cô đã pha một li trà, Cố Hạo Thần đã sớm uống, thuốc ngủ sẽ phát tác sau 8 tiếng. chỉ có cách đó, cô mới dễ dàng đi mà không để lộ thân phận.
Triệu Mạn Di rút hết nước trong bồn tắm, khẽ nâng Cố Hạo Thần dậy, khoác tạm cho anh chiếc áo.
Cầm túi xách ra ngoài, đã có ba vệ sĩ áo đen, hai người hôm qua đứng ở đó.
“Chào Triệu tổng.”- ba người cúi xuống chào Triệu Mạn Di, trước giờ, họ đều rất biết lễ nghi.
“Được.”- Triệu Mạn Di chỉ vào bên trong- “đưa anh ta vào giường, khi nào tỉnh, đưa anh ta xuống dưới.”
Hai người vội vã đi vào, còn lại một người, đứng đó run rẩy nhìn Triệu Mạn Di.
“Chuyện gì sao?”- cô bất ngờ vì hành động của anh ta.
Người này run rẩy, nhìn Triệu Mạn Di không chớp mắt, trán đổ mồ hôi lạnh.
“Thưa Triệu tổng, thật ra, hôm qua người con trai kia gọi điện báo là cậu ta không thể tới được, nhà cậu ta có chuyện đột xuất.”
Triệu Mạn Di khẽ giật mình.
“Vậy người trong kia?”- cô thấy khuôn mặt Cố Hạo Thần khá quen nhưng lại không nhớ ra là ai.
Người này run rẩy, rõ ràng có máy lạnh nhưng sao hắn không ngừng chảy mồ hôi.
“Tôi không rõ, có thể anh ta đi nhầm, hoặc thế nào đó.”
Triệu Mạn Di giọng lạnh tanh.
“Tìm hiểu thân thế. Không được tiết lộ về tôi dù anh ta có hỏi.”
“Vâng, vâng.”- người này sau khi Triệu Mạn Di đi thì như thoát được cả gánh nặng trong lòng. Vội thở hắt ra. Mỗi lần đứng cạnh Triệu Mạn Di luôn làm cho mọi người cảm thấy như đang đứng trước vành móng ngựa bằng băng lạnh ngắt.
Thật đáng sợ.
Tới Triệu Thế Vương, Triệu Mạn Di đi lên bằng thang máy riêng dưới gara, không ai có thể nhìn thấy. Cô đã quen với việc này, trở thành nhân vật bí ẩn trong mắt mọi người. Cô làm vậy một phần cũng vì Triệu Thế Vương, nếu là nam nhân, 20 tuổi tiếp quản tập đoàn là chuyện bình thường. Nhưng cô là một nữ nhân, nếu để lộ, chắc chắn sức ép dư luận là không nhỏ, nó sẽ gây ảnh hưởng tới việc tiếp quản tập đoàn.
Bên cạnh cô luôn là Dương Nhậm Vũ, anh là thư kí kiêm trợ lí của cô, mỗi cuộc họp luôn là anh xuất hiện.
Triệu Mạn Di có nhiều người theo đuổi, những anh chàng trong công ty liên tục gửi hoa, thư cùng quà cho cô. Triệu Mạn Di chỉ nhận hoa, còn thư và quà thì gửi về chính chủ. Nhận hoa chỉ là một phần theo phép lịch sự, sau đó, cô chỉ nhắm vào đúng một nơi: “thùng rác” khiến Dương Nhậm Vũ thỉnh thoảng nói cô quá vô tâm. Cô chỉ mỉm cười.
Cô quyết định điều hành tập đoàn được năm năm sẽ ra mắt báo giới. Nhưng giờ, ông nội muốn cô kết hôn, chẳng hóa ra muốn cô mở họp báo và tiết lộ thân phận sao?
Nhưng cô đã khéo léo nơi thời gian, và ông nội cho cô thời hạn một năm.
Một năm để tự tìm người thích hợp, nếu không tìm được, hôn nhân của Triệu Mạn Di cô sẽ theo sự sắp xếp của gia đình.
Một ngày làm việc hơi có chút căng thẳng, cô nghĩ đến người triền miên trên giường hôm qua. Anh ta là ai?
Lại nói tới Cố Hạo Thần, vừa tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên giường, nữ nhân kia thì không thấy đâu, anh còn chưa trả tiền cho cô mà.
Nhăn mặt ngồi dậy, phía dưới đệm là vệt máu đỏ tươi cùng dấu vết hoan ái của Triệu Mạn Di và anh đêm qua. Trên bàn là một chiếc hộp rất to, bên trong có một bộ vest đầy đủ carvat, sơ mi, quần áo, nhìn thấy đúng cỡ của anh. Trên đó kẹp một mảnh giấy.
“Cảm ơn anh, hi vọng sẽ … gặp lại.”
Cô để lửng dấu ba chấm. Cố Hạo Thần nhíu mày suy nghĩ. Cô gái này thật quá thú vị đi, trước khi đi còn tặng anh bộ âu phục. Anh rút trong túi áo ra chiếc bút, điền một chữ vào chỗ chấm lửng.
Đi ra bên ngoài, hai vệ sĩ áo đen hôm qua cúi chào Cố Hạo Thần, còn đưa anh xuống tận nhà xe.
Cố Hạo Thần băn khoăn, chẳng lẽ khách sạn này có lệ phòng tổng thống phải có người canh giữ sao? Nhưng phòng tổng thống thường chỉ để cho chủ khách sạn ở thôi chứ? Hay trong khách sạn này có hai phòng tổng thống? nếu vậy thì thật khổ cho lũ bạn của anh rồi.
Tới công ty, mọi người một câu Cố tổng hai câu Cố tổng. các cô gái xung quanh liếc mắt đưa tình liên tục, Cố Hạo Thần chỉ mặc kệ quay đi. Anh là con rùa vàng trong mắt bao cô gái, anh luôn lạnh lùng như vậy. Mọi người muốn nhìn thấy nụ cười trong anh, chắc phải tốn không ít công sức mà vẫn không thể làm được.
“Cố Hạo Thần, thế nào? Đêm qua vui chứ?”- Bạch Phi Hằng – trợ lí, cũng là bạn tốt của Cố Hạo Thần vui vẻ hỏi. Anh ta không biết rằng do âm thanh quá ồn ào nên sự nhầm lẫn tai hại đã nổ ra.
Cố Hạo Thần lẳng lặng nhấp một ngụm cà phê, nhìn Bạch Phi Hằng mang theo ý cười.
“Rất tốt, cậu rất biết lựa chọn, rất biết đầu tư. Cô gái ấy quả thực rất tuyệt.”
Nghe Cố Hạo Thần khen, Bạch Phi Hằng cũng không nói gì nhiều, chỉ đập lưng Cố Hạo Thần.
“Rất tốt, rất tốt.”
Cố Hạo Thần ngồi trên ghế da, nhớ tới Triệu Mạn Di, anh còn chưa biết tên cô là gì, nhưng anh có linh cảm, bọn họ chắc chắn sẽ gặp lại.
Bạch Phi Hằng chợt dừng lại một lát, lấy trong cặp ra một tập tài liệu.
“Thần, cậu xem đi, đây là mấy bản kế hoạch và hợp đồng theo ý cậu, tôi đã chuẩn bị xong. Nhưng cậu chắc chứ? Vì nghe nói nữ tổng giám đốc bí ẩn của Triệu Thế Vương rất khó chiều, cô ta sẵn sàng quăng tiền đi chứ không thèm thu lại mấy đồng tiền không đáng đâu. Tập đoàn Võ thị đề ra mức giá rất cao, bình thường nếu chỉ hợp tác theo kiểu một chút, Triệu Thế Vương chỉ nhận được 20% vì hợp tác không đáng kể, nhưng đằng này, Võ thị lại trả cho Triệu Thế Vương 50%, theo kiểu hợp tác song phương ấy. Lãi nhiều như thế mà Triệu Thế Vương còn không đồng ý.”- Bạch Phi Hằng khó chịu kể lể- “tuy một phần là do Võ thị mới thành lập, nhưng nghe nói cô ta không thích lũ ngựa non háu đá. Nếu hợp tác không thành công, chẳng phải Triệu Thế Vương phí công vô ích