ng ngừng tự dặn mình phải kiên trì, chỉ có kiên trì cô mới có thể bảo vệ được người thân và trả lại hết tình cảm cho anh.
Hãy hận cô đi! Hận cô đi! Thời gian trôi qua, anh sẽ hiểu tình yêu thời trẻ ngốc nghếch như thế nào, anh đã lãng phí thời gian yêu một cô gái không xứng đáng với anh, sau đó anh sẽ quên và bắt đầu một cuộc sông hạnh phúc mới.
Cô bé lọ lem là cô chỉ cần có người thân bên cạnh là hạnh phúc rồi.
Khi Giang Hạo Vũ quay người chạy đi, chân cô mềm nhũn và khuỵu xuống. Cô nhìn theo hướng bóng dáng Giang Hạo Vũ biến mất, trong lòng là một khoảng không trống rỗng.
Cô ngồi yên trên đất, không biết anh bạn làm cùng đã đi từ lúc nào, chỉ thoáng nghe thấy anh ấy nói: “Rõ ràng là yêu anh ấy như thế, vì sao phải chia tay?”.
Cô yêu anh, mãi mãi yêu anh, cô không thể yêu bất kỳ ai khác. Nhưng, cô không thể không chia tay anh.
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn sông rất vui vẻ. Bố mẹ chiều chuộng cô, dành cho cô cuộc sống tốt đẹp nhất; anh trai yêu quý cô, dù phải chịu mệt mỏi khổ sở như thế nào cũng luôn bảo vệ cô để cô không bị tổn thương; Giang Hạo Vũ yêu cô, luôn mang hạnh phúc và vui vẻ đến cho cô. Vì thế cô không hiểu đau khổ là gì, cô nghĩ việc phải xa bố mẹ và Giang Hạo Vũ là nỗi đau khổ lớn nhất trên thế giới này, cô đều có thể chịu đựng. Nhưng không ngờ, trên đời này lại có những nỗi thống khổ lớn hơn cả sinh ly tử biệt, giống như cảm giác cô đang phải trải qua lúc này.
Cô đã làm tổn thương người cô yêu nhất và làm tổn thương chính mình.
Cô ngồi đó, bất động như một bức tượng. Cô không cảm thấy những giọt mưa lớn đang rơi lên người mình đau buốt.
Cô ngồi đó đến khi trời tối mịt.
Cô nhớ là phải nấu cơm cho anh nên không thể không đứng dậy trở về. Cô bước trên đường không có một bóng người trong màn mưa. Cô biết cô sẽ không còn hạnh phúc trong tình yêu nữa, hạnh phúc đã đi theo Giang Hạo Vũ rồi.
Cô đẩy cửa vào nhà, không nhìn thấy anh đang bước đi bước lại trước cửa đợi cô về.
“Sao em về muộn thế? Vì sao lại tắt điện thoại bàn?” Anh trai thấy cô ướt sũng nước mưa, vội vàng chạy tới cầm tay cô, định đưa cô vào nhà.
Nhưng cô né tránh khi tay anh chạm vào cô, bước vào phòng ngủ rồi khóa cửa lại.
“Em sao thế? Em mở cửa được không?”
Anh trai ở ngoài cửa lo lắng gọi cô. Nhưng tiếng gọi của anh khiến cho cô không kìm nén được những đau khổ trong lòng, cô trùm chăn khóc.
Anh dùng chìa khóa dự phòng mở cửa lao vào, kéo cô dậy, ôm chặt lấy cô rồi hỏi: “Sao thế? Em nói cho anh biết có chuyện gì nào!”.
Cô sà vào lòng anh không nói gì và tiếp tục khóc.
“Vì anh sao? Vì chuyện công việc của anh nên em buồn sao?”
Câu nói của anh khiến cô phản ứng lại. Cô đã làm tổn thương Giang Hạo Vũ, làm tổn thương chính mình chì vì một mục đích là giữ lại công việc cho anh, giữ lại những hy vọng cho anh.
Cô thoát ra khỏi lòng anh, vừa chạy vào phòng anh vừa nói với chính mình: “Dọn đồ đạc, đúng rồi, đi dọn đồ đạc”.
Cô lấy quần áo của anh nhét vào va li, không gấp gọn gàng mà vò vào thành một đống. Anh trai cô đi theo, giữ lấy cô lúc đó đang trong tâm trạng hoảng loạn, hỏi lớn: “Tuệ Nhi, em đang làm gì thế?”.
“Thu dọn đồ đạc, giúp anh thu dọn đồ đạc, anh đi mua vé máy bay về Mỹ đi.” Cô bị anh giữ chặt không động đậy được, mắt mở tròn nhìn anh rồi khóc, nhưng ánh mắt cô không bộc lộ cảm xúc gì.
Anh nhẹ nhàng kéo cô ngồi xuống, đang chuẩn bị nói gì với cô thì có tiếng chuông điện thoại bàn vang lên.
Cô sực tỉnh khi nghe thấy tiếng chuông, biết rằng có người gọi cho cô, vội vàng chạy ra nghe. Cô không thể để anh trai cô biết chuyện này, không thể để anh phải lo lắng cho cô.
Trong lòng cô có một chút hy vọng Giang Hạo Vũ gọi đến, hy vọng anh có thể biết sự thật và giúp cô giải quyết.
Duy gọi điện đến từ một nơi rất ầm ĩ, có vẻ như đang ở sân bay. Không đợi cô lên tiếng, Duy lắp bắp: “Nhã Tuệ, chuyện gì xảy ra giữa cậu và Giang Hạo Vũ thế? Bây giờ Hạo Vũ muốn bay đi Anh, ai khuyên cậu ấy cũng không được. Cậu ấy dầm mưa cả chiều nay và đang bị sốt!”.
“Bọn mình chia tay rồi.” Nghe nói Giang Hạo Vũ đang bị sốt, cô cảm thấy vô cùng đau lòng, mắt tối lại nhưng cô vẫn cần nói điều phải nói.
“Chia tay? Sao lại chia tay? Cho dù các cậu chia tay hay không thì cậu hãy mau đến đây, lừa thế nào để cậu ấy ở lại cũng được, bây giờ sức khỏe cậu ấy như thế không lên máy bay được!”
“Mình không đến được.” Cô cắn mạnh đầu lưỡi mình để lấy đủ lý trí tiếp tục giả vờ lạnh lùng.
Đầu bên kia điện thoại im lặng hồi lâu. “Bây giờ trời mưa to nên chuyến bay bị hoãn, cậu...” Duy vẫn chưa nói xong thì Giang Hạo Vũ hét lên, sau đó điện thoại tắt.
Cô nghe thấy Giang Hạo Vũ hét lên trong điện thoại: “Gọi điện cho cô ấy làm gì? Suốt cuộc đời này, mình không muốn gặp lại cô ấy nữa.”
Lúc đó, lòng cô đã chết. Cô cảm thấy tuyệt vọng, như thể có một cây gậy gỗ đánh mạnh vào đầu khiến cô hoa mắt. Cô bắt đầu nôn như thể lục phủ ngũ tạng sắp rơi ra ngoài.
Anh trai cô chạy lại, đỡ lấy cô rồi hỏi: “Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì? Không phải hôm qua em nói chúng ta sẽ không giấu nhau điều gì sao? Có việc gì em cứ nói với anh, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết.”
Tư duy của cô không còn rõ ràng nữa, cô chỉ cảm thấy đầu mình có muốn vàn chiếc kim đang xuyên vào, đau đến mức không nghe thấy gì nữa.
Cô tự nói với chính mình, lúc thì nói muốn tiếp tục dọn đồ đạc cho anh đi Mỹ, lúc lại nói chỉ cần chia tay với Giang Hạo Vũ, anh trai cô sẽ không bị đuổi việc nữa.
Đột nhiên, anh trai cô giơ tay tát mạnh lên mặt cô, như vậy mới khiến cho cô tỉnh táo lại.
“Vấn đề công việc của anh có liên quan đến bạn trai của em sao?”
Cô bị anh đánh nên sợ hãi rơi nước mắt và gật đầu.
“Gia đình họ không muốn các em ở bên nhau nên lấy anh để uy hiếp em sao?”
Cô lại gật đầu.
“Sao em hồ đồ thế làm như vậy có lấy lại được công việc cho anh không?” Anh trai cô hơi tức giận, trong ánh mắt hiện lên đầy vẻ đau xót.
Cô xúc động nói, “Có thể, chỉ cần em và Evan chia tay, anh sẽ được quay lại làm việc. Em đi giúp anh thu dọn đồ đạc, anh đi Mỹ rồi sẽ biết, tất cả chỉ là hiểu nhầm.”
“Em gái, sao em lại như vậy? Em yêu cậu ấy không? Vì sao yêu cậu ấy lại làm tổn thương đến cậu ấy? Lẽ nào em không thấy đau lòng sao?”
Đau lòng, đương nhiên cô đau lòng, đau đến mức sắp chết, nhưng cô không còn cách nào khác.
“Em gái, anh không cần em làm như vậy, em hiểu không? Nếu nguyên nhân thật sự là như vậy, anh không cần đi làm ở công ty đó nữa. Anh có tay có chân, làm gì cũng được, không nhất thiết phải làm trong ngành đó. Cậu ấy rất yêu em phải không? Em làm tổn thương cậu ấy như thế lẽ nào không sợ có chuyện gì xảy ra với cậu ấy sao? Nếu có chuyện gì xảy ra với cậu ấy thì em sẽ làm thế nào?”
Có thể có chuyện gì không hay xảy ra với Evan sao? Anh ấy đang bị sốt!
“Em ở nhà đợi anh, anh đi mượn xe, chúng ta sẽ ra sân bay nói chuyện rõ ràng với cậu ấy.”
“Không, không cần...”
Đáng tiếc cô chưa kịp nói dứt lời, anh cô đã chạy ra ngoài. Cô chóng mặt nên không còn đủ sức đuổi theo, đành ngồi trên nền nhà, ôm lấy hai chân và suy nghĩ mông lung.
Một lát sau, anh trai cô mượn được một chiếc xe chở hàng nhỏ của nhà hàng xóm. Anh kéo cô ra khỏi cửa, đưa cô ngồi vào xe rồi lái xe ra sân bay.
Trên đường, cô không ngừng yêu cầu anh đừng đi, càng đến gần sân bay, cô càng cảm thấy lo sợ.
Chắc chắn người thân của Giang Hạo Vũ đều có mặt ở sân bay, nếu thấy cô đến giải thích với Giang Hạo Vũ, họ sẽ rất tức giận, cô không đủ sức gánh chịu hậu quả. Cô hy vọng anh trai cô sẽ về Mỹ làm việc, hy vọng Giang Hạo Vũ sẽ chọn một cô gái tốt hơn cô, vì hai lý do đó, cô không thể đến sân bay, không thể xuất hiện trước mặt Giang Hạo Vũ.
Ngoài trời mưa không ngừng rơi, gió gào thét, tầm nhìn rất ngắn, đèn phía trước xe hầu như không còn công dụng.
Cách sân bay khoảng một cây số, cô cảm thấy hốt hoảng hơn. Cô kéo tay anh trai, khóc và nói: “Anh, chúng ta quay về được không? Chúng ta quay về coi như chưa hề có việc gì xảy ra, coi như em chưa từng có bạn trai. Anh, em sẽ đi Mỹ với anh được không? Chúng ta cùng đi Mỹ và không xa nhau nữa.”
Anh trai cô quay đầu lại nhìn cô, lắc đầu một cách dứt khoát.
Đột nhiên có tiếng sấm vang lên, sét đánh ngang bầu trời, cô sợ hãi đến mức hai tay run rẩy, bám lấy tay cầm vô lăng của anh trai, chiếc xe bắt đầu chạy xiên sang dải phân cách.
Anh trai cô hoang mang bẻ tay lái để xe chạy về đúng làn đường, nhưng lâu rồi không lái xe nên anh hơi mạnh tay, chiếc xe chạy thành hình chữ S.
Đúng lúc đó có một chiếc xe tải chạy ngược lại, vì mưa bão nên không nhìn rõ phía trước.
Có một ánh sáng mạnh làm cô lóa mắt, cô sợ hãi hét lên, sau đó là tiếng va chạm rất mạnh, chiếc xe chở hàng bay lên và rơi xuống bên đường.
Thời gian như ngừng trôi, con đường ra sân bay trở lại yên tĩnh.
Cô không biết gì nữa, mưa nhỏ dần, gió thổi tan đi những đám mây đen u ám, ánh trăng soi sáng bầu trời đêm. Có một chiếc máy bay bay ngang qua, không biết đến vụ tai nạn đáng sợ dưới mặt đất.
Khi cô tỉnh dậy sau cơn hôn mê dài, sự việc đã trôi qua được hơn một tháng.
Bác sỹ lo tình trạng của cô chưa ổn định có thể bị shock nên giấu cô việc anh trai cô đã mất ngay tại hiện trường trong vụ tai nạn đó, chỉ nói với cô anh trai cô bị thương giống cô, đang được điều trị ở phòng bên cạnh, không hề nguy hiểm đến tính mạng nhưng không thểra khỏi giường để đến thăm cô.
Họ giấu cô không được lâu, khi cô có thể tự mình ra khỏi giường, cô phát hiện ra bác sỹ điều trị đã lừa cô.
Khi nhìn thấy hộp tro cốt của anh trai, trong đầu cô không ngừng hiện lên câu nói: Chính cô đã hại chết anh trai, chính cô đã hại chết anh trai, chính cô. Vì sao người chết đi không phải là cô? Lẽ ra phải là cô mới đúng, vì sao anh trai cô bất hạnh như thế vì sao anh lại phải chết thay cô?
Cô dường như phát điên đẩy hộp tro cốt ra, không tin đó là của anh trai cô, cô không tin anh trai cô đã chết, không tin cô không còn người thân, cô khóc, ngồi thu mình ở góc phòng, không ngừng nói nhảm, đầu óc cô không còn tỉnh táo nữa.
Tình trạng của cô rất xấu, tinh thần không ổn định, các vết thương trến người bị cô cào cho tóe máu. Lúc y tá của bệnh viện nghĩ rằng cô đã phát điên thì đột nhiên cô tỉnh táo trở lại, cảm giác đau đớn trên cơ thể khiến cô quay về hiện thực. Nhưng nghĩ đến anh trai cô lại đau đớn không sao chịu nổi.
Hơn một tuần trôi qua, cô dần dần chấp nhận việc anh trai cô đã mất, tâm trạng của cô bình tĩnh hơn rất nhiều. Nhưng khi y tá cảm thấy thở phào nhẹ nhõm thì có chuyện xảy ra.
Cô vô cùng căm ghét bản thân mình, hận rằng vì sao mình không chết, nhân lúc y tá không để ý, cô dùng một miếng kính vỡ cứa vào động mạch cổ tay trái của mình rồi bình thản đắp chăn lại, ngủ thiếp đi.
Nhưng khi cô mơ hồ tỉnh lại, thấy mình vẫn còn sống, tinh thần cô bị kích động đến mức phải dùng thuốc mới có thể giúp cô trấn tĩnh.
Những ngày sau đó, cô còn có ý định tự sát mấy lần nữa, bác sỹ không còn cách nào khác đành mang tất cả mọi đồ vật trong phòng cô đi, đồng thời cử một y tá đặc biệt ở bên cô suốt cả ngày. Cô biết mình không còn cơ hội để tự sát nên nằm yên lặng trên giường, không nói gì, không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ có một mình cô biết, cô đang đợi, đợi đến lúc có cơ