ng Canh thấy phản ứng của cậu, mỉm cười một chút rồi ôm eo Thiệu Vinh, dùng ngón tay nhẹ nhàng kéo khóa quần jean, bàn tay thọc vào trong quần cầm lấy phần cứng rắn kia, bắt đầu thành thạo chuyển động lên xuống.
“Đừng. . . . .”
Dù trong miệng nói không nhưng thân thể mới là thành thật nhất, Thiệu Vinh hiển nhiên rất muốn được đụng chạm thân mật như vậy, bộ vị mẫn cảm nhất bị hắn cầm trong lòng bàn tay, dịu dàng vuốt ve, khoái cảm mãnh liệt xông từng đợt lên não. . . . . .
Thiệu Vinh há miệng thở hổn hển, thân thể càng ngày càng nóng, ngón tay của hắn như có ma lực, mọi dây thần kinh trên cơ thể cơ hồ đều tập trung vào đầu ngón tay của hắn.
Động tác của hắn càng lúc càng nhanh, bụng dưới Thiệu Vinh đột nhiên co rút lại.
“A a. . . . . .”
Cùng với tiếng rên rỉ không thể kiềm chế, một dòng chất lỏng nóng rực bắn hết vào lòng bàn tay Thiệu Trường Canh.
Sau cao trào, trong đầu Thiệu Vinh trống rỗng một lúc lâu.
Chờ đến khi hô hấp trở lại bình thường và tinh thần tỉnh táo trở lại, Thiệu Vinh phát hiện quần jean đã bị hắn tuột xuống dưới đầu gối, ngay cả quần lót cũng bị lột ra. Thiệu Vinh dùng hai tay chống trên bàn làm việc, tư thế đưa lưng về phía hắn, cả cái mông lộ rõ trước mắt hắn.
Thiệu Vinh vừa muốn chạy trốn liền bị Thiệu Trường Canh nhanh tay lẹ mắt ôm chặt, thân thể hắn cũng áp lên người cậu.
Cảm giác được vật cứng rắn chống ở phía sau mình, Thiệu Vinh biết không thể trốn được nữa, đành phải đỏ mặt thương lượng với hắn, “Đừng. . . . . . Đừng ở đây. . . . . .”
Nói có một câu mà muốn xoắn cả lưỡi.
Thế nhưng Thiệu Trường Canh lại cảm thấy thư phòng rất tốt, không muốn vào phòng ngủ, vì vậy không đồng ý với lời đề nghị kia.
“Cứ ở đây đi.” Thiệu Trường Canh mỉm cười, nâng eo Thiệu Vinh lên, tách hai chân cậu ra, dùng chất lỏng trắng sữa trong lòng bàn tay làm dầu bôi trơn thạm thời, bôi nhẹ lên hậu huyệt đang khẩn trương co rút lại.
“. . . . . .” Da đầu Thiệu Vinh tê dại, toàn thân cũng đỏ ửng.
Trước mặt chất đầy một đống giấy Tuyên Thành và bút lông, rèm cửa sổ đối diện cũng chưa thả xuống, ánh sáng chạng vạng chiếu vào nhuộm một màu vàng ấm áp lên cả căn phòng. . .
Ban ngày ban mặt làm chuyện như vậy trong thư phòng, đối với Thiệu Vinh đơn thuần mà nói có chút quá mức.
Thiệu Vinh vẫn còn muốn tiếp tục thương lượng vấn đề địa điểm.
Thiệu Trường Canh tiếp tục không để ý đến lời đề nghị đổi địa điểm của cậu, hai tay giữ chặt eo Thiệu Vinh, dùng sức một cái, phần sưng đến không nhịn được nữa đâm thẳng vào trong cơ thể cậu.
“A. . . . . .” Thiệu Vinh sợ hãi kêu ra tiếng, nhưng tiếng ra khỏi miệng lại trở thành tiếng rên rỉ mê người.
Thiệu Trường Canh gần như lập tức tìm được điểm mẫn cảm, vị trí xâm nhập đúng là gần tuyến tiền liệt có thể khiến đại não Thiệu Vinh trống rỗng. Sự xâm nhập đột ngột như vậy làm cho thân thể Thiệu Vinh lập tức cảm nhận được đau đớn và khoái cảm cùng với hưởng thụ cực độ.
Toàn thân Thiệu Vinh run rẩy kịch liệt, hai tay chống lên bàn dùng sức nắm chặt, đầu ngón tay cũng trở nên tái nhợt.
Toàn thân cậu chuyển sang màu đỏ ửng đẹp mắt, hậu huyệt bắt đầu không tự chủ được co rút lại.
“Ngoan, thả lỏng.” Thiệu Trường Canh vuốt ve thân thể Thiệu Vinh để cậu từ từ bình tĩnh lại.
Phân thân bị hậu huyệt chặt chẽ của cậu bao lấy, cảm giác tuyệt vời như vậy khiến người ta sắp phát điên. Thiệu Trường Canh hít sâu một hơi, sau đó giữ chặt eo cậu, bắt đầu chuyển động kịch liệt.
“A a a. . . . . .” Dưới khoái cảm quá lớn, đại não Thiệu Vinh đã hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ.
“A. . . . . Đừng. . . . . . Sâu quá. . . . . .”
Tiếng rên rỉ không khống chế được, hai tay dùng sức chống đỡ thân thể, há miệng ra cố gắng hô hấp, Thiệu Vinh hoàn toàn không biết mình đang nói cái gì.
Cậu lắc đầu lung tung, mồ hôi trên gương mặt nhỏ nhắn rơi xuống giấy Tuyên Thành, ba chữ Thiệu Trường Canh trên giấy rất nhanh đã bị thấm ướt, chữ viết nhòe đi không còn nhìn ra gì cả.
Ngón tay đột nhiên mò tới xấp giấy trên bàn, nguyên một xấp giấy Tuyên Thành bị Thiệu Vinh vò thành một cục.
Thư phòng bị quậy thành một đống ngổn ngang hỗn độn. . . . . .
Thiệu Vinh cũng không còn cách nào khác.
Dưới sự tấn công kịch liệt của Thiệu Trường Canh, Thiệu Vinh cảm thấy thân thể của mình như một chiếc thuyền lá nhỏ xíu trên biển rộng, không ngừng lên xuống theo động tác của hắn, dục vọng đã phóng thích một lần lại thức tỉnh lần nữa dưới sự kích thích từ phía sau, sau đó bị hắn nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Ư. . . . . .” Tiếng rên rỉ quyến rũ không kiềm chế được phát ra từ trong cổ họng.
Kích thích cả trước lẫn sau mang đến khoái cảm khổng lồ khiến Thiệu Vinh như rơi vào trạng thái thất thần. . . . . .
Cậu không thể làm gì khác hơn ngoài việc thuận theo dục vọng của bản thân, học cách phối hợp với động tác của hắn, nhẹ nhàng đong đưa eo, để cả hai được hưởng thụ nhiều hơn.
Thiệu Vinh hoàn toàn không ngờ mình chủ động nghênh hợp sẽ làm Thiệu Trường Canh càng thêm hưng phấn, động tác cũng càng lúc càng nhanh, khi chuẩn bị đạt đến cao trào thì điên cuồng chạy nước rút như muốn đẩy nội tạng người ta ra khỏi cơ thể. Thiệu Trường Canh dùng sức đẩy một cái, bắn toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào trong cơ thể Thiệu Vinh.
Thiệu Vinh bị nóng đến co quắp cả người, phản ứng đáng yêu như vậy khiến Thiệu Trường Canh nhịn không được xoay cằm cậu qua hôn thật sâu.
Thiệu Vinh mới vừa thở phào nhẹ nhõm vì “cuối cùng cũng xong,” lại không ngờ sau khi bắn một lần Thiệu Trường Canh vẫn chưa thỏa mãn, hắn vung tay lên, gạt hết giấy Tuyên Thành và bút lông trên bàn xuống đất, tiếp theo cởi quần cậu ném sang ghế sô pha bên cạnh.
Thiệu Vinh đỏ mặt nói: “Không. . . . . . Không muốn nữa. . . . . .”
Thiệu Trường Canh mỉm cười, ôm Thiệu Vinh đặt lên bàn, nâng hai chân cậu lên, tiến vào cơ thể cậu một lần nữa. . . . . .
“A. . . . . .”
Hậu huyệt bị ma sát nhiều lần đã trở nên mềm mại, lần này có thể dễ dàng dung nạp vật cứng rắn nóng rực kia.
Thiệu Vinh nằm ngang trên bàn, nhìn vào mắt người đàn ông đang cúi người xuống hôn mình, trong mắt của hắn tràn đầy tình yêu dịu dàng, cậu còn có thể nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ của mình trong đôi mắt thâm thúy ấy. . . . .
Trong lòng Thiệu Vinh đột nhiên chấn động, cậu nhắm mắt lại, run rẩy vươn tay vòng lên cổ hắn, hé miệng, chủ động đáp lại nụ hôn của hắn.
Thiệu Trường Canh được đáp lại, tâm tình vô cùng vui sướng, động tác phía dưới cũng trở nên nhiệt tình hơn.
Thiệu Vinh bị hắn liên tục xỏ xuyên qua, vừa cảm thấy lúng túng vừa cảm thấy xấu hổ, nhưng thật ra trong lòng cũng cảm thấy có chút ngọt ngào. . . . . .
Mặc dù sự nhiệt tình của hắn khiến Thiệu Vinh khó có thể chống đỡ, nhưng sự nhiệt tình này cũng chứng minh hắn yêu cậu bao nhiêu.
Sự kịch liệt này kéo dài cho đến khi trời tối, hai chân Thiệu Vinh bị hắn gác lên vai rốt cuộc cũng được để xuống, thân thể giống như bị đứt làm đôi, hoàn toàn mất cảm giác.
Ban ngày làm chuyện đó trong thư phòng, trên bàn chất đầy giấy bút, trên người chỉ mặc áo len mỏng, phần dưới hoàn toàn trần truồng, bị hắn đổi tư thế làm nhiều lần. . . . . .
Chờ đến khi mọi chuyện bình thường trở lại, thư phòng đã trở thành một đống hỗn độn. Thiệu Vinh ngượng đến đỏ chín mặt, hận không thể vùi đầu vào đống giấy kia.
Thiệu Trường Canh nhìn bộ dạng xấu hổ của cậu, càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu, nhịn không được cúi người hôn nhẹ lên trán cậu, dịu dàng hỏi: “Thân thể còn đau không?”
“. . . . . .” Có thể đừng hỏi quá thẳng thắn như vậy không?! Thiệu Vinh nghiêng đầu đi không muốn trả lời.
“Ba dẫn con đi rửa sạch.” Thiệu Trường Canh cười cười, bế nửa thân trần của Thiệu Vinh lên, xoay người đi vào phòng tắm.
Sau khi xả đầy nước ấm vào bồn, Thiệu Trường Canh cởi áo len bị mồ hôi thấm ướt của Thiệu Vinh xuống, nhẹ nhàng đặt cậu vào trong bồn tắm. Thiệu Trường Canh đưa tay mò về phía hậu huyệt của cậu, vừa mới chạm đến nơi đó, cả người Thiệu Vinh liền co rút lại.
Thiệu Trường Canh đau lòng hôn môi Thiệu Vinh, “Ráng nhịn một chút, lát nữa sẽ hết đau.”
“. . . . . .Ừm.” Thiệu Vinh đỏ mặt gật đầu.
Ngón tay Thiệu Trường Canh nhẹ nhàng dò vào trong, chậm rãi lấy tinh dịch ở bên trong ra. Hắn dùng hai ngón tay mở rộng hậu huyệt, để nước ấm chảy vào rồi rửa đi rửa lại hai lần. Chờ đến khi dọn dẹp sạch sẽ xong, hắn lại giúp Thiệu Vinh gội đầu, sau đó bôi thuốc mỡ giảm sưng, xong xuôi tất cả mới dùng khăn tắm lớn bao cậu lại rồi ôm cậu trở về trong phòng ngủ.
Công việc giải quyết hậu quả vô cùng chu đáo, không thể bắt bẻ bất cứ chỗ nào, được hắn đối xử như bảo bối, Thiệu Vinh cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Sau khi đặt Thiệu Vinh xuống giường, Thiệu Trường Canh hôn trán cậu một cái, thấp giọng nói: “Đói bụng không? Ba đi làm chút gì cho con ăn.”
Hắn vừa xoay người muốn đi thì đột nhiên bị Thiệu Vinh kéo lại.
“Con. . . . . . Có lời này muốn nói với ba.” Thiệu Vinh im lặng trong chốc lát, chỉnh đốn lại suy nghĩ rồi mới nhìn hắn, hỏi, “Có phải ba định giao bệnh viện An Bình cho anh Thiệu Thần không?”
Thiệu Trường Canh hỏi: “Con gặp Thiệu Thần rồi à?”
Thiệu Vinh gật đầu, “Vâng.”
Thiệu Trường Canh cười cười, “Đúng vậy, đã bắt đầu chuyển giao bệnh viện rồi. Thiệu Thần rất thông minh, học rất nhanh, chắc qua mùa xuân này là ba có thể từ chức.”
Nghe lời nói thản nhiên của hắn, tâm tình Thiệu Vinh có chút phức tạp.
Im lặng một lúc lâu sau, Thiệu Vinh mới nhẹ giọng nói: “Nhưng không phải ba làm viện trưởng rất tốt sao? Ba có thể tiếp tục làm viện trưởng mà, học kì sau con định về nước học, theo ở bên cạnh ba, sau này tốt nghiệp sẽ đến bệnh viện giúp ba,” dừng một chút rồi nói thêm, “Bệnh viện An Bình là do một tay ba gầy dựng, ba bỏ đi dễ dàng như vậy thật sự rất đáng tiếc.”
Bởi vì việc kịch liệt ban nãy, giọng nói Thiệu Vinh bây giờ trở nên khàn khàn. Nghe giọng khuyên nhủ khàn khàn và thái độ chân thành của cậu, Thiệu Trường Canh đột nhiên cảm thấy lòng mình ấm áp.
Thiệu Vinh luôn có thể ảnh hưởng đến hắn dù chỉ bằng những việc cỏn con nhất.
Lúc đầu, chuyện chuyển giao chức viện trưởng là ý kiến của Thiệu An Quốc, sau này Thiệu Xương Bình cũng không có phản đối. Bệnh viện An Bình là tài sản của Thiệu gia, chỉ cần viện trưởng là người họ Thiệu, cụ thể là người nào cũng không quá quan trọng với bọn họ.
Nhưng lời Thiệu Vinh nói lại khác. . . . . .
Chỉ có Thiệu Vinh là toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho Thiệu Trường Canh, bất kể người Thiệu gia nghĩ thế nào, Thiệu Vinh chỉ biết, baba làm việc cực khổ ở bệnh viện An Bình nhiều năm như vậy, phải giao chức viện trưởng cho người khác là chuyện không công bằng.
Thiệu Vinh cũng mặc kệ cổ đông trong bệnh viện là ai, phân chia tài sản như thế nào, cậu chỉ biết Thiệu Trường Canh đã dồn rất nhiều tâm huyết vào bệnh viện này, vì vậy cậu cảm thấy tiếc thay cho Thiệu Trường Canh, cảm thấy không cam lòng.
Suy nghĩ “che chở” của cậu khiến Thiệu Trường Canh rất vui.